Sau khi bị bắt cóc tôi phải lòng kẻ cầm đầu - 7
Cập nhật lúc: 2026-03-19 23:44:29
Lượt xem: 61
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
18.
và Đào Ninh ở quán bar đến tận khuya mới về. Tài xế đưa đến đầu ngõ, vẫy tay bảo về tự bộ trong.
Đi một đoạn, bắt đầu thấy gai . Ánh đèn đường vàng vọt kéo dài cái bóng của mặt đất, tiếng gót giày nhọn hoắt gõ lên nền gạch thanh thúy, vang vọng trong con ngõ sâu hun hút, ngoài còn một âm thanh nào khác. luôn cảm giác trong bóng tối phía , kẻ nào đó đang chằm chằm .
khựng , đột ngột đầu. Một bóng đen cực nhanh lướt qua thụt con hẻm bên cạnh.
hít một thật sâu, bắt đầu cắm đầu chạy thục mạng. Chạy thẳng một mạch nhà Dương Viễn, tim đập như đ.á.n.h trống, tay run rẩy rút chìa khóa mở cửa. Tuy thấy ai đuổi theo nhưng lòng vẫn hoảng loạn vô cùng. Vụ bắt cóc tuy bề ngoài tỏ bình thản, nhưng thực tế để một bóng ma tâm lý nhỏ. dám tưởng tượng nếu đó gặp Dương Viễn thì phận giờ .
Mấy ngày đó, ngoan ngoãn hẳn , cứ trời tối là dám bước chân khỏi cửa.
Lại một dịp cuối tuần, bố Dương Viễn về quê thăm họ hàng, chỉ còn ở nhà. Dù khóa c.h.ặ.t cửa nẻo nhưng vẫn sợ đến mức chân tay bủn rủn. Càng nghĩ càng thấy nhát, tắm xong liền gọi cho Đào Ninh, định bảo nó cho qua đón . gọi mãi mà đầu dây bên chẳng ai máy.
Không dám ở một trong phòng gác mái, đành ôm điện thoại sang phòng Dương Viễn. Tủ quần áo của mới dọn dẹp, bên trong treo những bộ cảnh phục ngay ngắn, chăn gối đều vương vất mùi hương của , khiến thấy an tâm lạ thường.
Đang ngủ lơ mơ, bỗng thấy tiếng bước chân lên cầu thang. Dương Viễn bảo hôm nay trực cơ quan về cơ mà? Thế thì kẻ đang lên là ai?
sợ đến mức suýt rớt tim ngoài, nhanh như cắt lăn xuống giường, chui tọt tủ quần áo của . Vừa mới khép cửa tủ thì nắm đ.ấ.m cửa xoay động, bước phòng.
19.
Kẻ đó trong phòng một hồi, thấy tiếng chuông điện thoại vang lên. Hắn bắt máy.
"Alo—"
Là giọng của Dương Viễn! thở phào nhẹ nhõm, tựa lưng vách tủ, đến lúc mới dám thở phào một cái rõ mạnh.
Dương Viễn trực tiếp mở loa ngoài, đầu dây bên vang lên giọng một đàn ông khá trẻ trung, thanh thoát: "Chưa ngủ ?"
Dương Viễn đáp: "Ừ, ăn đêm với mấy đồng nghiệp về, đang chuẩn tắm."
Giọng khác hẳn ngày thường, âm điệu kéo dài, lộ rõ vài phần say khướt.
"Tắm một ?" Kèm theo đó là một tràng quái dị.
Dương Viễn hừ lạnh đầy mất kiên nhẫn: "Giang Thần, thằng ngu , bớt giỡn ."
Cái tên Giang Thần tiếp: "Không định ở bên cạnh bé San San của ông ?"
lập tức vểnh tai lên cảnh giác: Bé San San nào? Dương Viễn cô nào khác ?
"Không ông , ông cũng cảnh giác quá mức đấy. Một ở Hạ Thành, một ở thành phố A, cách cả vạn dặm. Tin tức ông t.ử trận cũng công bố ngoài , tên tuổi tuổi tác đây đều là giả cả. thật, tổ chức bảo vệ ông kỹ thế mà đến cái chuyện yêu đương ông cũng dám, ông nhát thế?"
Dương Viễn trầm giọng: "Ông thì cái gì, bọn đó tàn độc thế nào ông rõ ? Để phòng hờ, bắt buộc cắt đứt liên lạc với tất cả những từng tiếp xúc khi vùng, như thế mới cho ."
Giang Thần chặc lưỡi: "Chậc chậc, tuyệt tình thế cơ ? Vậy uống say đừng tìm mà kể khổ nhé." Nói xong còn giả giọng dẻo quẹo: "Lâm Hàm San, thực sự thích em lắm, em thể tránh xa một chút , em nhẫn nhịn cực khổ thế nào ?"
Dương Viễn thẹn quá hóa giận cúp rụp điện thoại: "Đồ thần kinh, đúng là kết bạn thận trọng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-bat-coc-toi-phai-long-ke-cam-dau/7.html.]
ngây trong tủ áo, khóe môi tự chủ mà cong lên đến tận mang tai. Dương Viễn thích ! Anh vì bảo vệ nên mới từ chối ! Trời đất ơi, Dương Viễn thực sự thích kìa!
20.
Lòng sướng điên lên , trong đầu là hình ảnh của Dương Viễn, từ cái vẻ cố tỏ lạnh lùng đến sự mất kiên nhẫn của . Hóa là , từ chối nhưng từ chối một cách tuyệt đường, lúc nào cũng chừa một lối thoát, nửa đẩy nửa đưa.
Anh nhẫn nhịn cực khổ thế nào— thế thật ? Rốt cuộc là "nhẫn" đến mức nào ?
đang mải đắm chìm trong mộng tưởng thì Dương Viễn tắm xong. vẫn kịp bò khỏi tủ quần áo thì "cạch" một tiếng, cánh cửa tủ kéo , một luồng ánh sáng rọi thẳng trong.
ngước mắt lên. Một tay Dương Viễn đang đặt cánh cửa tủ, ngang hông chỉ quấn duy nhất một chiếc khăn tắm, tám múi bụng đầy sức công phá va thẳng tầm mắt . Mái tóc đen ướt sũng vẫn còn nhỏ nước, ánh mắt còn vẻ sắc sảo thường ngày mà như phủ một lớp sương mù mờ ảo.
Dương Viễn một tay chống lên khung cửa, nhướng mày , vẻ mặt bình thản đến lạ lùng.
"Lâm Hàm San, chỗ nào cũng thấy mặt cô thế nhỉ?"
Anh tự giễu một tiếng, cúi nắm lấy cánh tay , dễ dàng xách khỏi tủ như xách một con mèo nhỏ. Trên tỏa mùi chanh thoang thoảng lẫn với chút men, xem chừng là say hề nhẹ.
"Lâm Hàm San, cô thể biến mất khỏi mắt ?"
Anh ép cánh cửa tủ, ngón cái và ngón trỏ mơn trớn cằm , khơi lên một cảm giác ngứa ngáy đầy khiêu khích.
"Đừng xuất hiện mặt nữa, cũng đừng ở nhà nữa, về Hạ Thành của cô ?"
thẳng mắt , híp mắt như con chuột sa hũ nếp: "Dương Viễn ~ đuổi em , em ở bên cạnh ?"
Vừa , tranh thủ vòng tay ôm lấy eo , đặt bàn tay hư hỏng lên những khối cơ bụng săn chắc.
"Không ."
Dương Viễn cúi xuống sát gần , đôi mắt sâu thẳm đầy mê , ẩn chứa những cảm xúc mà tài nào hết .
"Lâm Hàm San, đừng khiêu khích nữa."
giả vờ ngây ngô: "Em khiêu khích chỗ nào cơ?"
Anh sát quá gần, những giọt nước từ lọn tóc trượt theo cổ chui trong váy ngủ, để một vệt nước lành lạnh, khiến lớp vải lụa dính c.h.ặ.t da thịt. Không khí xung quanh như đặc quánh , nuốt nước miếng, tim đập loạn xạ kiểm soát nổi.
"Sự xuất hiện của cô... chính là đang khiêu khích ý chí của —"
Giọng Dương Viễn khàn đặc, bàn tay đang đặt cằm trượt xuống cổ, men theo xương quai xanh dừng ở đó lâu.
"Cô ở mặt , mỗi phút mỗi giây đều đang kích thích adrenaline của , khiến hành vi của dần dần mất kiểm soát."
Mẹ kiếp, quyến rũ quá mất! Mặt nóng bừng, như luồng điện chạy qua.
"Mất kiểm soát thì sẽ thế nào?"
"Giống như thế —"
Dương Viễn cúi đầu, mãnh liệt hôn lấy môi .