Vị phu nhân chạy ngoài lánh nạn thấy nha môn tới, vội vã chạy về tố cáo.
“Triệu bộ đầu, ngài chủ cho chúng ! Giữa thanh thiên bạch nhật thế , một đám thổ phỉ xông tiêu cục, g.i.ế.c cướp của, quả thực là vô pháp vô thiên!”
“Bẩm đầu lĩnh, hậu viện ai!”
“Kho hàng cũng , cửa đang mở, đồ vật bên trong lục lọi lộn xộn!”
Vị phu nhân , lập tức hoảng hốt. Nàng vết m.á.u đất, vội vàng : “Vừa nãy tướng công còn ở đây! Bị chúng đ.á.n.h cho nửa sống nửa c.h.ế.t, lúc chạy ngoài, chúng bắt giữ trướng phòng …”
“ giờ bọn họ ?”
“Ta ! Ôi trời ơi, chẳng lẽ chúng g.i.ế.c phi tang ? Ôi đương gia của ơi, rốt cuộc đang ở ?”
Giang Liễu Nguyệt trong đám đông, cảm thấy chút khó xử.
Vị phu nhân đang kể từng chuyện xảy cho các nha dịch .
Nàng kể rằng khi chạy khỏi cửa, gặp Nguyệt Hoa huyện chủ ở cổng, và còn thấy huyện chủ bước tiêu cục.
“Nguyệt Hoa huyện chủ?” Các nha dịch kinh ngạc, đầu liếc Nguyệt Hương Lâu đối diện.
“Tiểu Lục, ngươi sang đối diện mời Nguyệt Hoa huyện chủ tới đây một chuyến,” Bộ đầu phân phó thủ hạ.
Giang Liễu Nguyệt âm thầm từ trong gian đưa hai thương hôn mê , đặt họ ở cửa tiêu cục. Thấy nha dịch Tiểu Lục chạy , nàng gọi y .
“Vị tiểu ca , là tìm bản huyện chủ ?”
Nha dịch định thần , quả nhiên là Nguyệt Hoa huyện chủ, liền vội vàng : “Vâng , tiểu nhân đang định qua mời ngài, đầu lĩnh của chúng thỉnh ngài trong một lát, vài việc thỉnh giáo ngài.”
Nha dịch dùng giọng điệu uyển chuyển , huyện chủ là nhân vật ngay cả hương trưởng cũng kính nể ba phần, y đương nhiên khách khí.
Giang Liễu Nguyệt theo Tiểu Lục tiêu cục, chào hỏi Triệu bộ đầu xong, nàng kể tình hình thấy trong tiêu cục.
“Ta ngang tiêu cục, thấy bên trong động tĩnh, liền bước xem xét, phát hiện một đám thổ phỉ đ.á.n.h thương của tiêu cục, còn dọn sạch kho hàng của họ.”
Giang Liễu Nguyệt báo cáo nửa thật nửa giả: “Sau đó, thấy bọn chúng kéo hai thương cửa . Ta đang định ngăn cản bọn chúng, hai tên côn đồ cầm bánh xe đuổi theo suốt quãng đường, trốn đến bờ sông mới may mắn thoát nạn.”
Nghe , bọn họ vội vàng về phía cửa tìm .
Cuối cùng, ở bụi cỏ cách cửa xa, họ phát hiện hai . Một là Đông gia của tiêu cục, vì vết thương quá nặng nên tắt thở; còn một vị trướng phòng thì trọng thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-duoi-khoi-nha-ta-vao-nui-khai-hoang-nhat-duoc-bao-vat/chuong-169-luc-phu-nhan-tieu-cuc.html.]
Các nha dịch khiêng về, đặt ở đại sảnh tiêu cục, còn mời Cát đại phu đến khám chữa.
“Xin lão phu thứ , vị Lục chưởng quầy …”
Vị phu nhân bên cạnh ngã xuống đất, nước mắt ngừng rơi, “Đương gia… tỉnh .”
“Người gãy hai cái xương sườn, thêm vết thương cũng khá nghiêm trọng, cần đưa đến d.ư.ợ.c đường của chúng , điều trị cẩn thận một thời gian mới , nếu sẽ để tàn tật thì .”
Gà Mái Leo Núi
Vị phu nhân vội vàng gật đầu, “Ông là trướng phòng Lão Đỗ của tiêu cục chúng , xin Cát đại phu cứ hết lòng chữa trị cho , phí chẩn trị tiêu cục chúng sẽ mặt chi trả.”
“Được, sự việc cấp bách, giờ đưa ngay thôi.” Cát đại phu dậy, hành lễ với Triệu bộ đầu và huyện chủ, vác hòm t.h.u.ố.c, vội vã rời .
Triệu bộ đầu phái hai nha dịch khiêng .
“Lục phu nhân, xin hãy tiết chế bi thương, chúng sẽ dốc sức điều tra sào huyệt của đám thổ phỉ , triệt để tiêu diệt, để an ủi linh hồn Lục trời.”
Lục phu nhân lau nước mắt, khẽ hành lễ với Triệu bộ đầu, “Đa tạ Triệu bộ đầu!”
“Không cần khách sáo, phu nhân xem xét tài vật trong tiêu cục, xem mất mát món đồ quý giá nào ?” Triệu bộ đầu nhắc nhở.
Lục phu nhân kiểm tra trong ngoài một lượt, phát hiện rương tiền biến mất. Hàng hóa trong kho nhiều, cụ thể mất những thứ gì thì đợi mấy vị đưa tiêu ở Nam Quan Thành trở về mới thể kiểm kê đối chiếu rõ ràng.
“Được, chúng xin phép về sắp xếp vụ án lập hồ sơ, sẽ để hai nha dịch ở đây hỗ trợ phu nhân. Nếu bất kỳ phát hiện mới nào, hãy báo cáo kịp thời cho họ, như mới thể phá án nhanh hơn.”
“Vâng, Triệu bộ đầu thong thả.” Giọng Lục phu nhân mang theo tiếng nức nở, khiến khỏi sinh lòng trắc ẩn.
Triệu bộ đầu đến cửa tiêu cục, xua tán những dân đang vây xem, cho họ tụ tập cửa tiêu cục, tránh gây thêm sự cố.
“Đa tạ huyện chủ kịp thời tới giúp đỡ, nếu những kẻ cũng sẽ dễ dàng rời .” Lục phu nhân cho rằng danh tiếng của huyện chủ dọa lũ thổ phỉ bỏ chạy, liền vội vàng cảm ơn.
【Đinh, Lục phu nhân cảm kích, giá trị Nhân duyên +500】
“Lục phu nhân, cần khách sáo, chúng đều là láng giềng ăn con phố , lẽ nên giúp đỡ lẫn .”
Giang Liễu Nguyệt xong, lúc mới chú ý thấy ở cửa treo một tấm bảng gỗ đề ‘Tiêu cục chuyển nhượng’, nàng lập tức nảy sinh hứng thú.
“Lục phu nhân, tiêu cục của các sang nhượng ? Các nữa ư?”
Lục phu nhân thở dài gật đầu, “Tướng công bỗng dưng , mệt mỏi với việc tiêu cục, dọn về quê sinh sống, nên chuyển nhượng tiêu cục. còn kịp đợi tiếp nhận đến, xảy chuyện …”
Lục phu nhân lau nước mắt, thần sắc bi thương.