Người của khách điếm giúp tra xét một lượt, bởi vì báo quan, nên cách nào phòng của các vị khách khác để tra xét.
Điều khiến Dư Đại Nương sốt ruột, bà chủ trương báo quan.
Giang Liễu Nguyệt liếc về hướng lầu ba, cố ý lớn tiếng : “Thôi , Dư Đại Nương, bớt một chuyện chi bằng thêm một chuyện, việc dự thi, sẽ nghĩ biện pháp khác.”
Dư Đại Nương trong lòng lo lắng, nghĩ rằng Giang Liễu Nguyệt các nàng ít kiến thức nên sợ chuyện, đang định chạy ngoài báo quan, thì Giang Liễu Nguyệt kéo .
Nàng khe khẽ bên tai bà: “Dư Đại Nương, đừng lo, cách.”
Dư Đại Nương bán tín bán nghi về phía nàng, sang Thẩm Thị.
Thẩm Thị khẽ gật đầu.
Dư Đại Nương thấy các nàng bình tĩnh như , đành thôi.
…
Chớp mắt đến ngày dự thi.
Giang Liễu Nguyệt sớm tập hợp trong sân khách điếm, nhà họ Sở cũng đang tập hợp.
Bọn họ nâng niu một chiếc hộp gỗ tinh xảo, cần nghĩ cũng , đó chắc chắn là tác phẩm dự thi của bọn họ.
Gà Mái Leo Núi
Thần thức của Giang Liễu Nguyệt phóng , âm thầm cảm nhận đồ vật bên trong chiếc hộp, khóe miệng khẽ nhếch lên.
“Các ngươi xem, của Cẩm Hoa Tú Phường kìa!”
“Chậc chậc chậc, tác phẩm của bọn họ kẻ khác trộm mất ! Xem bọn họ lấy gì mà dự thi.”
“ thế, còn tranh giành với chúng , thời thế bây giờ khác xưa !”
“Bọn họ ôm một cái hộp gỗ rách nát, bên trong lẽ dùng để đựng tác phẩm dự thi?”
“Nếu đúng là như , thì thật là bất kính với Công chúa!”
“Tác phẩm của bọn họ mất ?”
“Ta cũng rõ.”
“Ta nóng lòng xem bọn họ bêu sàn đấu!”
…
Có đang xì xào bàn tán.
Giang Liễu Nguyệt tự nhiên để tâm đến bọn họ, Lão Bạch trong tay ôm một chiếc hộp gỗ, cũng mang vẻ mặt thản nhiên.
Tần Thư Mỹ liếc của Cẩm Hoa Tú Phường, trong lòng thầm hừ lạnh, giờ phút còn bộ thản nhiên như thế, lát nữa đến trường đấu mà trò , xem các ngươi còn giữ thể diện !
“Được , chúng xuất phát!”
Ả thu hồi ánh mắt, dẫn nhà họ Sở đến sân đấu.
Cuộc thi , ả chí tại tất đắc!
Chủ mẫu nhà họ Sở , chỉ cần ả giành chiến thắng, thì vị trí Tam thiếu phu nhân nhà họ Sở chính là của ả.
Tần Thư Mỹ nghĩ đến đây, trong lòng bỗng thêm một nguồn động lực, sải bước đầy kích động rời khỏi khách điếm.
Đoàn Giang Liễu Nguyệt mười cũng xuất phát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-duoi-khoi-nha-ta-vao-nui-khai-hoang-nhat-duoc-bao-vat/chuong-192-dai-hoi-hi-phuc.html.]
Trên sân đấu, các đội dự thi khác vị trí, Cẩm Hoa Tú Phường là đội đến cuối cùng.
Điều trong mắt một , các đội tích cực sân đều là đội thực lực nhất định, đội cùng thường là những xưởng nhỏ niềm tin, cùng lắm chỉ là cho đủ .
Đoàn Giang Liễu Nguyệt tại khu vực chỗ của Cẩm Hoa Tú Phường.
Chủ trì đại hội bước lên đài tuyên bố một vài quy tắc.
“Cuộc thi tổng cộng hai mươi tám nhà Tú Phường đến từ các nơi tham dự, do Quản sự thẩm định của Nội Vụ Phủ tiến hành đ.á.n.h giá, cuối cùng chọn một kiểu dáng tác phẩm ưu tú nhất, Tú Phường chọn sẽ cơ hội lọt danh sách Hoàng Thương.”
“Phương pháp áp dụng là trình diễn trang phục...”
“Sau khi cuộc thi kết thúc, sẽ công bố kết quả ngay tại chỗ.”
Cả trường đấu xôn xao, tỷ thí trực tiếp tại chỗ, công bố kết quả ngay trong ngày, đây chính là điều mà đều mong chờ.
Ban tổ chức thu nhận tác phẩm dự thi của các nhà, và phát báo danh. Số báo danh của Cẩm Hoa Tú Phường là hai mươi tám, nhà họ Sở xếp họ, là hai mươi bảy.
Sau nửa khắc chuẩn , cuộc thi chính thức bắt đầu, bọn họ áp dụng phương thức trình diễn, để các thiếu nữ trẻ tuổi xinh mặc hỉ phục, bước lên sân khấu triển lãm, tay cầm bảng báo danh.
Bắt đầu từ tác phẩm một, mỗi vòng trình diễn ba tác phẩm.
“Tác phẩm mắt đầu tiên là, tác phẩm 1 đến từ Long An huyện, Long An Tú Phường, đây là một kiểu hỉ phục truyền thống.”
“Kiểu hỉ phục sử dụng phương pháp trang trí pha trộn hai, năm màu sắc cùng với kỹ thuật thoái vựng, lụa đỏ dùng các đường kim như bình châm, bộ châm, đinh tuyến... thêu tám đoàn uyên ương song hỷ tự đồ. Bởi vì bố cục phong phú, thêu thùa tinh tế, màu sắc đầy đặn rực rỡ, cả bộ y phục toát lên vẻ vui tươi, cát tường.”
…
Hỉ phục lượt trưng bày, mỗi một kiểu dáng đều khiến các vị quan khách bên ngừng khen ngợi.
Sau tám vòng, vặn hai mươi bốn bộ hỉ phục trình diễn xong, chỉ còn bốn bộ cuối cùng trưng bày.
“Tiếp theo, trình diễn là tác phẩm hai mươi lăm đến từ Thanh Mộc huyện, Thanh Thanh Tú Phường, hai mươi sáu đến từ Thanh Mộc huyện, Phú Quý Tú Phường, cùng với hai mươi bảy đến từ Khúc Nam huyện, Sở Gia Tú Quán.”
Ba vị thiếu nữ mặc hỉ phục, chầm chậm bước lên sân khấu.
“Chà, hai mươi lăm, nhất!”
“Ta thấy hai mươi sáu hơn!”
“Số hai mươi bảy! Chà, thật , các ngươi xem hoa văn Phượng hí Mẫu đơn thêu Long Phụng Quái, thật là độc đáo!”
“ đúng, cũng thấy hai mươi bảy .”
“Số hai mươi bảy là kiểu dáng nhất cho đến nay!”
“Số hai mươi bảy chỉ chế tác tinh xảo, kiểu dáng mắt, hơn nữa Long Phụng Quái cũng dụng tâm, lão phu thấy hai mươi bảy là ưu tú nhất!”
…
Trong chốc lát, hai mươi bảy trở thành tâm điểm của trường, đều kiểu hỉ phục từ chế tác đến trang sức, đều vô cùng mỹ.
Tần Thư Mỹ đài vui vẻ đến mức mày nở miệng , đặc biệt là khi tất cả các đội dự thi đều đồng loạt về phía ả, ả càng đắc ý ngẩng cao đầu, biểu cảm xem thường tất cả.
“Hừ, đường kim mũi chỉ của chính là chân truyền của vị sư phụ c.h.ế.t tiệt , là duy nhất đời .” Ả lẩm bẩm nhỏ giọng.
Hiện trường vô cùng ồn ào náo nhiệt, căn bản ai thấy tiếng lầm bầm nhỏ đến mức thể nhận của ả, bất quá thông qua thần sắc kiêu ngạo, ai bì kịp của ả, thể phán đoán ả giờ phút đang vô cùng đắc ý.
“Ôi chao, xem giải nhất chắc chắn thuộc về Sở Gia Tú Quán !”
ngay khi đang bàn tán xôn xao, hai mươi tám xuất hiện.