SAU KHI BIỂU TIỂU THƯ RƠI XUỐNG NƯỚC - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-02-06 14:58:54
Lượt xem: 2,602
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu Thanh Thiền khẽ mỉm :
“Vừa nãy còn đang pha , giảng kinh cho Thái t.ử và Quận vương.”
Bước trung đình.
Trong thất, hương lượn lờ.
Thái t.ử hình mập, mặt trắng phù nề, trông như mang bệnh.
Nghe cực kỳ háo sắc.
Tín Lăng Quận vương cạnh , dáng càng thêm cao lớn tuấn dật, giữa mi mày lộ khí lạnh sắc bén.
Điền Nghi Sương và Triệu Thanh Thiền xưa nay thuận.
Giờ cùng quấn lấy Thái t.ử, dịu giọng hỏi han, thi khoe sắc.
ánh mắt Thái t.ử dính c.h.ặ.t :
“Vị hôn thê tương lai của hoàng đúng là dung nhan khuynh quốc khuynh thành, hoàng phúc thật.”
Tín Lăng Quận vương lập tức cáo lui.
Hắn kéo đến chỗ yên tĩnh, thấp giọng :
“Chuyến Diệu Phong , Thái t.ử g.i.ế.c . Ta cũng mai phục để g.i.ế.c . Kết cục , thể đoán. Ngươi xuống núi lúc hoàng hôn, vẫn còn kịp.”
“Hai kẻ thù của ngươi, sẽ tiện tay g.i.ế.c luôn.”
Ta lắc đầu:
“Điện hạ quên , là thuộc hạ của . Chủ t.ử gặp nguy, thuộc hạ thể lùi bước.”
Nhà họ Lâm trung liệt qua bao thế hệ.
Ta hạng vô tình vô nghĩa.
Điều hứa, sẽ cố gắng giữ trọn.
Hoa hồng nở rộ mái hiên, ánh tà dương rực rỡ chiếu lên khuôn mặt Tín Lăng Quận vương, khiến hàng mày sắc như kiếm cũng trở nên dịu vài phần.
Hắn gì thêm, chỉ đưa tay vuốt chuỗi Phật châu nơi cổ tay:
“Tối nay đừng mở cửa, bảo vệ bản cho .”
Ta nảy lòng hiếu kỳ. Đã buộc mạng sống cùng , chẳng bằng hỏi cho rõ:
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Điện hạ, trong chuỗi Phật châu rốt cuộc là vật gì?”
Hắn khẽ động mắt phượng:
“Khi phụ hoàng còn sống, bệnh nặng triền miên, sớm nhận hoàng thượng hiện nay đầy dã tâm, mưu đoạt hoàng vị, nên âm thầm hạ độc . Loại độc màu vị, chỉ thấm lục phủ ngũ tạng, khiến dần mắc bệnh tim.”
“Hiện giờ hoàng thượng và đứa con trai duy nhất là Thái t.ử, đều mang bệnh về tim mạch.”
“Trong chuỗi Phật châu giấu một loại d.ư.ợ.c dẫn thể kích phát bệnh tim mà lưu dấu vết.”
Ta khẽ giật .
“Điện hạ nếu tin , cứ giao cho thành nhiệm vụ kích phát bệnh tim .”
Tín Lăng Quận vương hề do dự, lập tức trao chuỗi hạt cho .
“Điện hạ thật sự tin đến thế ?”
Trong mắt phượng của ẩn hiện ý :
“Ngươi cũng quá xem thường bản vương — dùng thì nghi ngờ, nghi ngờ thì dùng.”
“Cứ việc mạnh tay mà .”
“Ta trọng binh phương Bắc, đương kim hoàng thượng trong nhất thời dám động đến .”
“Ta còn thể che chở cho ngươi.”
…
Phủ Ung Quốc công, Hộ bộ Thị lang và thương hộ buôn muối Điền gia vùng Chiết Đông là thông gia của . Vì vụ tư thông với quân địch mà lợi ích gắn bó sâu sắc, hình thành một khối liên minh khó tách rời.
Lão Thái quân là đầu não.
Điền Nghi Sương và Triệu Thanh Thiền là hai quân cờ họ đặt cược.
Bọn họ nuôi nữ nhi trong phủ Quốc công để nâng cao phận, toan tính gả hoàng gia, đưa bộ gia tộc một bước lên mây.
Thái t.ử là kế vị.
Nhà họ Điền và nhà họ Triệu cùng tranh vị trí Thái t.ử trắc phi.
Đó chính là chỗ thể chia rẽ nội bộ bọn họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-bieu-tieu-thu-roi-xuong-nuoc/chuong-5.html.]
Lão Thái quân nghiêng về ngoại tôn nữ Điền Nghi Sương.
Điền thị là thương hộ, gả cao thì cần cả phủ Quốc công dốc sức nâng đỡ.
Quốc công phu nhân nghiêng về cháu gái ruột của — Triệu Thanh Thiền.
Thế nhưng lão Thái quân đồng ý.
Hai bên giằng co bất phân thắng bại.
Cái lợi dụng — chính là mối hiềm khích giữa Điền Nghi Sương và Triệu Thanh Thiền.
Người lớn thì còn giữ chừng mực, nhẫn nhịn.
Còn bọn họ — chỉ hận thể nắm lấy nhược điểm của , tự tay đẩy đối phương xuống địa ngục.
…
Trời nhá nhem tối.
Mọi dùng bữa chay trong Bích Vân Tự.
Ai nấy chia dạo.
Ta cố ý bước một con đường nhỏ khuất vườn.
Ngoảnh .
Bốn phía một bóng .
Quả nhiên, Thái t.ử rón rén lén theo .
Ánh mắt xanh lè, nhớp nhúa, ghê tởm.
Ta giả vờ như kiệt sức, tựa cây hòe nghỉ chân.
Ta rõ đôi mắt đào hoa, khi liếc mắt luôn như mừng như giận, bèn cố tình đưa mắt liếc một cái.
Mắt Thái t.ử sáng rỡ, lập tức gần:
“Tẩu tẩu, cần cô đỡ một tay ?”
Ta dùng khăn tay che mặt, nức nở thút thít:
“Điện hạ thật nhân hậu.”
“… chỉ vì sáng nay với ngài một câu, mà Triệu tỷ tỷ và Điền tỷ tỷ mắng là hồ ly tinh, sỉ nhục đến độn thổ.”
“Thiếp dám gần điện hạ nữa …”
Thái t.ử vốn thích nhất là chuyện nữ nhân vì mà tranh giành đấu đá.
Quả nhiên tươi, cúi gần, giọng dính dấp:
“Tẩu tẩu như , hoàng là kẻ thô lỗ, chẳng thương hương tiếc ngọc, mới để cho đám phấn son tầm thường bắt nạt nàng.”
“Cô đau lòng lắm.”
Ta e thẹn khẽ mỉm :
“Đau lòng thôi ích gì. Thiếp đến viện của điện hạ còn , thì sáng tối đều hầu , giảng kinh.”
“Xem miệng nam nhân, đúng là thứ lừa nhất thiên hạ.”
Ánh mắt mềm như nước xuân.
Nét si tình dào dạt.
Hô hấp của Thái t.ử dồn dập:
“Tiểu tẩu tẩu, thì nàng cũng lòng …”
Cảm giác lén lút tư tình — thứ mà một Triệu Thanh Thiền đoan trang lạnh nhạt thể so bì.
Hắn mắc câu.
Không xa, vang lên tiếng Đậu Nương:
“Tiểu thư! Tiểu thư ở ?”
“Điền tiểu thư đang tìm !”
Ta giả vờ hoảng hốt, vội vàng định rời .
Thái t.ử tháo ngọc bội bên hông, gấp rút đưa cho :
“Tín vật của cô, nàng thể tự do viện trong Bích Vân Tự.”
“Giờ Tuất gặp!”