Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 137: Thích Khách Bị Mù Mặt
Cập nhật lúc: 2026-04-20 00:22:15
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hả? Hoàng hậu?!
Mọi Hệ thống hai chữ xong đều ngây ngốc, Hoàng hậu?!
Sao là Hoàng hậu nữa?!
Quần thần mới chuyện Hoàng hậu ngược đãi Đại Công chúa cảm thấy quả thực khó tin nổi, ở cũng mặt Hoàng hậu !
Hơn nữa thể là Hoàng hậu ?
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Hoàng hậu tìm ám sát Hoàng thượng?! Hoàng hậu điên ?
An Vũ Đế cũng ngờ vụ ám sát ở Tây Bình Quận vương phủ do Hoàng hậu bày mưu, sắc mặt lập tức trầm xuống, đen kịt dọa .
Hệ thống: 【 Hoàng hậu bày mưu vụ ám sát đó để ám sát cha cô, mà là để ám sát cô và Nhan Phi.】
Nghe lời , An Vũ Đế chẳng hề thấy vui vẻ gì, thậm chí còn tức giận hơn, hận thể lập tức sai đến Phượng Nghi Cung lôi Hoàng hậu ngoài c.h.é.m đầu.
Mà quần thần cũng hiểu , thì vẫn là nhắm Tiểu công chúa và Nhan Phi ...
Bọn họ liền Hoàng hậu điên, thể phái ám sát Hoàng thượng chứ.
Nói như , chuyện vu cổ là thứ hai Hoàng hậu tay tàn độc dồn Tiểu công chúa và Nhan Phi chỗ c.h.ế.t!
Quả thực là ác độc tột cùng!
Hệ thống: 【Cô còn nhớ tên thích khách lúc đó nhận nhầm Hoàng hậu thành Nhan Phi treo lên cây ?】
Sở Khanh Khanh: 【Đương nhiên là nhớ.】
Tên thích khách đó vì quá mức kỳ ba, khiến nàng đến giờ vẫn nhớ như in.
Hệ thống: 【Hắn sở dĩ chỉ đích danh tìm Nhan Phi, chính là vì Hoàng hậu riêng tư phái giao trọng trách cho , bảo chỉ g.i.ế.c Nhan Phi, mà khi g.i.ế.c còn hảo hảo t.r.a t.ấ.n một phen!】
【Kết quả Hoàng hậu ngờ tên sát thủ mù mặt, khi khỏi cửa lướt qua bức họa của Nhan Phi, đường liền quên sạch bách, đến hiện trường chỉ thể dựa trực giác để tìm, cuối cùng tìm đến ngay bà .】
Phụt...
Mọi lời đều kinh ngạc đến ngây , vạn vạn ngờ sự thật là như .
Tên thích khách bắt cóc Hoàng hậu, nhận nhầm Hoàng hậu là Nhan Phi do chính Hoàng hậu đặc biệt an bài?
Mọi khỏi nhớ tới một chuỗi t.h.ả.m trạng của Hoàng hậu khi tên thích khách đó treo lên cây, cùng với việc sét đ.á.n.h thành đầu trọc, thậm chí vì dùng tóc c.h.ế.t tóc giả mà dẫn đến ác mộng quấn .
Đây đúng là tự tự chịu mà!
Sở Khanh Khanh cũng ngờ tên thích khách thoạt thấy thông minh cho lắm do Hoàng hậu thuê.
Hệ thống: 【May mà tên thích khách đó thấy hiện trường quá nhiều nên rén , sợ bên g.i.ế.c xong thì lập tức đầu rơi m.á.u chảy, cho nên chọn một cách vẹn cả đôi đường, trực tiếp treo bà lên cây tự bỏ chạy, nếu ... cỏ mộ Hoàng hậu chắc cao ba mét !】
Quần thần: “...”
Hệ thống chuyện lúc nào cũng sắc bén như a!
Bất quá... nếu chuyện do Hoàng hậu bày mưu, chẳng nghĩa là Hoàng hậu và Quốc sư giả quan hệ ?!
Dù lúc tên Quốc sư giả cũng đến, còn treo song song với Hoàng hậu cây cơ mà!
Quần thần sớm Sở Khanh Khanh và Hệ thống kể về một chuỗi dưa diễm tình của Quốc sư giả ở hậu cung đó, cho nên khi nghĩ đến điểm liền nháy mắt hít ngược một ngụm khí lạnh.
Hoàng hậu và Quốc sư giả sẽ cũng là loại quan hệ đó chứ!
Mặt An Vũ Đế lập tức xanh lè.
Sở Khanh Khanh cũng nghĩ đến vấn đề liền trầm mặc, nàng vẫn nhớ lúc đó Hệ thống trong cung còn một nhân vật tầm cỡ lén lút tư thông với Quốc sư giả đào .
Sở Khanh Khanh: 【Ngươi đừng với , nhân vật tầm cỡ đó chính là Hoàng hậu nhé.】
Quần thần nháy mắt vểnh tai lên cẩn thận lắng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-137-thich-khach-bi-mu-mat.html.]
Hệ thống: 【Cái đó thì , nhân vật tầm cỡ là khác, Hoàng hậu và chỉ là quan hệ đồng nghiệp đơn thuần thôi.】
An Vũ Đế đang ôm Sở Khanh Khanh Hệ thống nháy mắt thở phào nhẹ nhõm một thật dài.
Sắc mặt vốn đang xanh lè cũng rốt cuộc khôi phục bình thường.
Mà Vương Thừa tướng trong điện mặt dọa trắng bệch cũng thở phào một , lau mồ hôi mỏng trán, quyết định lát nữa bãi triều xong nhất định tìm Hoàng thượng chuyện, xem thể để ông và Hoàng hậu đoạn tuyệt quan hệ cha con !
Không đúng đúng, là để Hoàng hậu và Vương gia đoạn tuyệt quan hệ!
Sau Hoàng hậu nếu chuyện ngu xuẩn gì, nhất luật liên quan đến Vương gia, nếu ông lớn tuổi thế , ngày nào cũng dọa sợ như , sớm muộn gì cũng dọa c.h.ế.t mất!
Hoàng thượng hẳn là thể đồng ý, cho dù đồng ý, cũng khẳng định sẽ nể mặt mũi của Vương Hoàng hậu năm xưa mà đồng ý!
Mà những quần thần còn Hệ thống đều mang vẻ mặt tiếc nuối, chỉ thôi ? Bọn họ còn tưởng nhân vật tầm cỡ chính là Hoàng hậu chứ!
An Vũ Đế, Vương Thừa tướng: “...”
Ha hả.
Bất quá cái gì gọi là quan hệ đồng nghiệp đơn thuần? Là ý cùng việc ?
Cho nên lưng Hoàng hậu và Quốc sư giả còn khác?!
Sau khi Hệ thống giải thích xong quan hệ của Hoàng hậu và Quốc sư giả, Hệ thống miêu tả một quá trình Hoàng hậu bày mưu vụ ám sát năm đó, khiến xong cực kỳ phẫn nộ, đồng thời cũng tin tưởng chuyện dùng vu cổ hãm hại Nhan Phi và Tiểu công chúa chắc chắn cũng do một tay Hoàng hậu thao túng.
Hơn nữa còn ép buộc Đại Công chúa tham gia ! Quần thần nhao nhao về phía An Vũ Đế, xem Bệ hạ, Đại Công chúa đ.á.n.h thê t.h.ả.m bao!
Hoàng hậu quả thực ác độc tột cùng!
Nếu thiện lương như Đại Công chúa thể loại chuyện chứ!
Tào đại nhân thấy một màn liền lật cái xem thường.
Ha hả, một đám nịnh bợ, thiện lương cái b.úa.
Trước đó suýt chút nữa hại Tào gia bọn họ tru di cửu tộc!
Nhan Thượng thư và Vương Thừa tướng cũng đồng thời lật cái xem thường, bọn họ thiện lương ở chỗ nào, lúc nãy c.ắ.n như ch.ó điên thì chút nào thiện lương .
Lúc trộm tất của các ngươi các ngươi nàng thiện lương ?
Quần thần: “...”
Sở Khanh Khanh cũng cho rằng Sở Thư Tuyết là kẻ hiền lành gì, dù lúc nàng vu oan cho nương , ông ngoại của cùng với Vương Thừa tướng, trông chẳng vẻ gì là giả vờ cả.
Cũng chỉ đám đại thần hễ nịnh nọt là lục nhận và cha tình mờ hai mắt mới thể tin Sở Thư Tuyết là vô tội thôi.
Cha nàng thì cũng coi như tình hữu khả nguyên, dù cũng là con gái yêu thương mười mấy năm, nếu thật sự trực tiếp lôi xuống c.h.é.m đầu thì mới dọa .
Sở Khanh Khanh đang nghĩ ngợi, liền Sở Thư Tuyết đang quỳ trong điện bắt đầu dập đầu nhận tội, chủ động xin phạt.
Sở Khanh Khanh chớp chớp mắt, định hỏi Hệ thống nàng , liền thấy trong mắt An Vũ Đế lóe lên một tia sáng vui mừng.
Sở Khanh Khanh: 【...】
Ồ, nàng hiểu , thì là nắm điểm yếu của cha nàng.
Quả nhiên ngay khắc nàng liền thấy An Vũ Đế hài lòng gật đầu: “Con sai thể sửa, Trẫm vui mừng, nhưng sai chính là sai, Trẫm sẽ chối tội con, cũng sẽ miễn phạt cho con.”
Sở Thư Tuyết gật đầu: “Nhi thần hiểu rõ, nhi thần cam tâm tình nguyện chịu phạt.”
An Vũ Đế: “Phạt, Trẫm nhất định sẽ phạt, nhưng bây giờ, mà là khi Trẫm tra rõ chân tướng mới đưa quyết định. Còn trong những ngày Trẫm điều tra chân tướng, sẽ cấm túc con ở Hoài Nhạc Cung, sự cho phép của Trẫm bước khỏi cung môn nửa bước.
“Còn về tiệc sinh thần... vẫn tiến hành như thường.”
An Vũ Đế sở dĩ an bài như , một là vì quả thực đợi tra rõ chân tướng xong mới thể quyết định mức độ trừng phạt, hai là vì... dưa lớn về nàng và Hoàng hậu trong tiệc sinh thần Hoài Nhạc mà Hệ thống đó rốt cuộc là dưa gì.
Nghĩ đến điểm , sắc mặt An Vũ Đế trầm xuống, trong đầu một nữa hiện lên những vết thương cẳng tay Sở Thư Tuyết.
Không hiểu , loáng thoáng loại suy đoán, dưa mà Hệ thống sắp trong tiệc sinh thần xác suất lớn là liên quan đến chuyện .