Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 69: Cái Vị Ca Ca Này Của Cô, Có Tiền Án
Cập nhật lúc: 2026-04-18 23:29:33
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Sở Cẩm An và Nhan Phi đến nơi, Sở Khanh Khanh đang sập, dùng bàn tay nhỏ mập mạp cầm một viên kẹo sô-cô-la l.i.ế.m lấy l.i.ế.m để.
Viên sô-cô-la là khi bãi triều, Sở Khanh Khanh phát hiện trong Thương thành Hệ thống mới thăng cấp. Thương thành cấp một ngoài việc thêm mấy loại đan d.ư.ợ.c rác rưởi và đan d.ư.ợ.c phẩm cấp cao hơn một chút thì còn nhiều đồ ăn vặt.
Thế là Sở Khanh Khanh hai lời, dùng tích phân mua một túi kẹo sô-cô-la bơ ca-cao để l.i.ế.m. Hệ thống còn nhân tính hóa, gắn thêm một cái que kẹo mút viên sô-cô-la đó cho nàng, bẩn tay!
“Bệ hạ, Nhan Phi nương nương và Tam hoàng t.ử điện hạ tới ạ.”
An Vũ Đế đang Sở Khanh Khanh l.i.ế.m sô-cô-la một cách đầy hứng thú liền gật đầu, cho bọn họ . Một lát , Sở Cẩm An bước .
Sở Khanh Khanh chớp chớp mắt: 【 Ơ? Chẳng nương cũng tới ? Sao chỉ mỗi cái lão ca ca đại oan chủng của thôi nhỉ?】
An Vũ Đế bên cạnh chậc lưỡi trong lòng:"Mẹ con bận ăn dưa , gì thời gian tới thăm con."
Việc Nhan Phi mỗi ngày đều tới tìm Tô công công để ăn dưa An Vũ Đế sớm . Hắn những ngăn cản mà còn mỗi đều dặn dò Tô công công ăn cho kỹ , lúc về kể cho Nhan Phi đừng để sót chỗ nào.
Mà Sở Cẩm An vốn đang buồn bã, ủ rũ vì chuyện Đỗ Nhược Tiêm, khi thấy Sở Khanh Khanh đang trợn tròn đôi mắt to tròn xoe , tâm trạng bỗng nhiên lên ít.
Thế là coi như chuyện buổi chầu, điều chỉnh cảm xúc giống như lúc mới trở về hôm qua: “Phụ hoàng! Nhi thần về!”
An Vũ Đế vốn tưởng sẽ vì chuyện của Đỗ Nhược Tiêm mà đau lòng, đó mang bộ mặt khổ đại thù thâm , ngờ thấy một tiếng gọi đầy sức sống như , khỏi kỳ quái liếc một cái.
Bị đả kích đến ngốc luôn ?
Sở Cẩm An thấu ánh mắt kỳ quái của An Vũ Đế: “...”
Không chứ, phụ hoàng ý gì đây? Hắn là loại gặp trắc trở tình cảm là đòi sống đòi c.h.ế.t ?
Nếu An Vũ Đế thấy, chắc chắn sẽ vặn hỏi một câu:"Chẳng lẽ ?"
Vì lúc ở triều hỏi khá nhiều chuyện liên quan đến cầu phúc , nên An Vũ Đế hỏi thêm nữa mà chỉ hỏi vài chuyện vặt vãnh quan trọng, cuối cùng :
“Đã về thì về cả , mang theo Thâm nhi về cùng?”
Lục hoàng t.ử Sở Cẩm Thâm, con trai thứ hai của Nhan Phi, năm nay bảy tuổi, cầu phúc cũng theo trưởng Sở Cẩm An.
Sở Cẩm An dường như nhớ điều gì đó, buồn bã : “Hoàng quý phi nương nương tính tình nhi thần quá bay bổng, chẳng vững chãi chút nào, sợ nhi thần lạc mất , nên nhi thần đành về một .”
Sở Cẩm An dứt lời, đợi An Vũ Đế lên tiếng, thấy Sở Khanh Khanh ha hả trong lòng: 【 Anh trai rốt cuộc là đáng tin đến mức nào mà khiến Hoàng quý phi sợ hãi đến mức lo lạc mất em trai cơ chứ ha ha ha ha!】
Hệ thống: 【 Cũng đừng trách Quý phi nương nương cẩn thận, thật sự là trai cô đáng tin thật, thậm chí còn tiền án đấy.】
Hệ thống câu , Sở Cẩm An lập tức nhớ điều gì đó, bỗng chốc cứng đờ.
Còn An Vũ Đế thì nhíu mày, tiền án? Ý gì đây? Trước đây gì?
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Hệ thống chậc chậc hai tiếng, nhỏ giọng : 【 Lúc đó Lục hoàng t.ử mới ba tuổi, trai cô lén dắt nó ngoài xem hoa đăng, kết quả chính xem đến mê mẩn, đầu mới phát hiện em trai lạc mất ở . Cũng may Lục hoàng t.ử gặp Hoài Vương và Linh Vương cũng đang chơi, nếu thì ước chừng biến thành một vị hoàng t.ử nhọ lưu lạc dân gian .】
【 Sau đó trai cô vì Hoài Vương và Linh Vương đừng kể chuyện cho cha cô , còn kiên trì ngừng hối lộ hai họ, bài tập hộ cho cả hai suốt tận hai tháng trời.】
Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, An Vũ Đế suýt chút nữa thì tức đến bật .
Tốt lắm, lắm.
Ba cái thằng ranh con , dám liên thủ lừa gạt !
Đặc biệt là thằng , thế mà suýt chút nữa lạc mất cả em trai ?
An Vũ Đế tức giận cốc đầu Sở Cẩm An một cái.
Chuyện giấu giếm suốt bốn năm trời đột nhiên bại lộ, còn ăn một cú cốc đầu, Sở Cẩm An: “...”
Không chứ, còn hố nữa !!!
An Vũ Đế hừ lạnh một tiếng, bồi thêm một cái nữa, hối cải, thế mà còn dám trách !
Còn hai thằng ranh nữa, dám để khác bài tập hộ cơ ?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-69-cai-vi-ca-ca-nay-cua-co-co-tien-an.html.]
【 Lục hoàng t.ử, là một trai khác của ?】 Sở Khanh Khanh l.i.ế.m một miếng sô-cô-la que, nghiêng đầu Sở Cẩm An đang ủy khuất nhích gần .
Hệ thống: 【 , cô hai trai, một là Tam hoàng t.ử Sở Cẩm An, ba của cô, là Lục hoàng t.ử Sở Cẩm Thâm, sáu của cô.】
【 Ừm 】 Sở Khanh Khanh gật đầu, đó thấy ba nhích nhích về phía thêm một chút.
Sở Khanh Khanh nghiêng đầu: 【 Anh định gì thế nhỉ?】
Sở Cẩm An thầm nghĩ, đương nhiên là tìm kiếm sự bảo vệ , bây giờ phụ hoàng đang cơn nóng giận, chỉ giận lạc mất mà còn hối lộ hoàng thúc để che giấu... Chuyện mà để cha tóm riêng thì chắc chắn là tiêu đời!
Không , thể rời xa !
Sở Cẩm An nghĩ đến đây, cố gắng lấy lòng : “Muội , nhớ !”
Sở Khanh Khanh như kẻ ngốc, lúc bãi triều chẳng họ mới gặp ?
Cảm nhận ánh mắt khinh bỉ của , Sở Cẩm An: “...”
Hắn đổi chiến lược tiếp tục lấy lòng: “Muội đang ăn cái gì đấy?”
Sở Khanh Khanh khựng một chút, viên sô-cô-la trong tay: 【 Ừm, là kẹo sô-cô-la đó nha~ 】
【 Ngọt lắm, ngon nhắm~ 】
Sở Cẩm An giọng sữa non của nàng cho mê mẩn đến mức hồn siêu phách lạc, giọng cũng trở nên nũng nịu vô cùng, tuy kẹo sô-cô-la là cái gì nhưng điều đó chẳng ngăn cản phát huy: “Thế cho ăn một miếng nào~”
Sở Khanh Khanh: 【...】
Nàng cúi đầu viên sô-cô-la l.i.ế.m đầy nước miếng, đầu hiện một b.úi len rối rắm.
【 Không ăn nước miếng của trai ...】
Sở Cẩm An: “...”
Sở Khanh Khanh lẩm bẩm một tiếng, đó "vèo" một cái, trong bàn tay nhỏ xuất hiện một viên sô-cô-la mới tinh bọc lớp giấy gạo chống dính tay.
Sở Cẩm An ngây cảnh "biến hóa" viên kẹo, cả đần thối .
Sở Khanh Khanh: 【............】
Nàng mím môi, dùng bàn tay nhỏ còn rảnh che mắt Sở Cẩm An , tự lừa dối : 【 Anh thấy gì hết, thấy gì hết...】
Sở Cẩm An: “............”
Chưa đợi kịp phản ứng, cảm thấy thứ gì đó nhét miệng . Hắn mở mắt , thấy Sở Khanh Khanh đang nhét cái viên tròn đen thùi lùi biến miệng .
Quyết tâm tin tưởng sẽ hại , Sở Cẩm An chút do dự ngậm viên sô-cô-la miệng, đó... ngọt?
Sở Cẩm An l.i.ế.m l.i.ế.m, mắt sáng lên, ngọt quá!!!
Ngon quá !!!
Sở Khanh Khanh thấy đôi mắt ba sáng rực lên trong nháy mắt, bỗng nhiên cảm nhận niềm vui khi cho khác ăn, nàng chớp chớp mắt, trong tay xuất hiện thêm một viên sô-cô-la...
Một lúc , Sở Khanh Khanh túi kẹo sô-cô-la trong kho tạm thời của Thương thành vơi quá nửa, ba đang mặt đầy mong chờ , nhất thời rơi trầm tư.
Sở Cẩm An mong chờ chớp mắt, đó thấy đầu hiện b.úi len rối rắm, hồi lâu nàng vẫn đưa một viên sô-cô-la cho .
viên sô-cô-la màu sắc vẻ đúng lắm? Bên ngoài cũng lớp màng mỏng nữa?
Sở Cẩm An ngây thơ tưởng là hương vị khác , nên yên tâm há miệng ăn.
Nào ngờ viên kẹo miệng tan ngay lập tức, và khi kịp phản ứng, nó trôi tuột xuống cổ họng.
Giây tiếp theo, Sở Cẩm An chỉ thấy mí mắt nặng trĩu, đó đầu ngoẹo sang một bên, bên cạnh Sở Khanh Khanh bất tỉnh nhân sự.