Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 72: Ca ca ta không lẽ là một "giọng kẹp" sao?!
Cập nhật lúc: 2026-04-18 23:29:36
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôn Biên Đài vạn vạn ngờ Bàng Nguyệt Nhi thốt câu , lập tức mặt mày xanh lét, hận thể nhảy lò cò một chân chạy thẳng ngoài.
Đừng tìm a!!!
Tìm cái gì mà tìm, tìm một phát là lộ tẩy ngay!
Tôn Biên Đài ở trong tủ gấp đến độ xoay mòng mòng, nhưng hết cách, lúc cuống lên nhịn còn thả một cái rắm ở bên trong...
Trong nháy mắt, một mùi thối gay mũi liền tràn ngập cả cái tủ cùng với... gian chật hẹp phía tủ.
Tôn Biên Đài lúc cuối cùng cũng thả lỏng cơ thể, thở phào một chuẩn nghĩ đối sách, lờ mờ cảm thấy lưng và chỗ m.ô.n.g một luồng âm phong thổi tới, rùng một cái định đầu , liền cảm giác phía một trận cuồng phong ập đến.
Ngay khắc tiếp theo, một bàn chân to mang theo sức mạnh dời non lấp biển hung hăng đạp mạnh m.ô.n.g .
Bàng Nguyệt Nhi:"Đi trong phòng tìm kiếm cẩn thận! Nếu như tìm gian phu trong miệng Quận chúa, từ nay về sẽ, sẽ đổi thành bằng một chân... Rầm!"
Bàng Nguyệt Nhi lời còn dứt, liền thấy cái tủ đặt riêng trong phòng nàng bỗng nhiên rung bần bật, ngay đó là một tiếng "rầm" vang lên thật lớn!
Khắc tiếp theo, Tôn Biên Đài sự chú ý của mười mấy đôi mắt trong phòng, mười mấy đôi mắt ngoài phòng, cùng với mười mấy đôi mắt ở Diên Anh Điện, Ninh Quốc công tung một cước thần sầu đạp tung cửa tủ, ngã vồ ếch ngoài.
Ngoại trừ đám trong điện, tất cả những còn đều khiếp sợ tột độ Tôn Biên Đài một cước đạp văng từ trong tủ , ngã sấp mặt như ch.ó gặm bùn.
Bàng Nguyệt Nhi mới thề độc sẽ đổi thành nhảy lò cò một chân càng suýt chút nữa ngất xỉu.
Thế nhưng chuyện khiến nàng kinh hãi hơn vẫn còn ở phía , chỉ thấy khi Tôn Biên Đài ngã vồ ếch, cánh cửa tủ thế mà mở nữa, từ bên trong bước , bước Ninh Quốc công!
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Lần Bàng Nguyệt Nhi thật sự trợn trắng mắt ngất lịm .
Bên Bàng Nguyệt Nhi sợ ngất, bên Ninh Quốc công cũng chẳng khá hơn là bao, trời mới khoảnh khắc ông bước thấy cả phòng phu nhân của đồng liêu thì kinh khủng đến mức nào!
Xong xong , cái mặt già của ông thật sự vứt hết !
Ninh Quốc công ở trong lòng thở dài bao nhiêu tiếng, cuối cùng vỡ bình mẻ ném, mất mặt thì mất mặt , dù cũng mất từ lâu !
Sau đó nghiến răng nghiến lợi về phía Bàng Nguyệt Nhi, Bàng Nguyệt Nhi đang hôn mê cảm nhận sát khí của Ninh Quốc công , run rẩy tỉnh , đó liền đối mặt với khuôn mặt mây đen giăng kín của Ninh Quốc công, lập tức sợ tới mức hoa dung thất sắc:"Lão lão lão lão gia!
"Nể, nể tình đang mang thai, ngài hãy tha cho ... Á!"
"Bàng Nguyệt Nhi, ngươi còn cần mặt mũi nữa ! Có con của mà ngươi dùng nó để cầu xin !!!" Ninh Quốc công tức giận tát Bàng Nguyệt Nhi một cái, hận thể lăng trì nàng , đó xoay hùng hổ về phía Tôn Biên Đài.
Thế nhưng một còn nhanh hơn ông , đó chính là Đỗ Nhược Tiêm cùng Thanh Dương Quận chúa.
Nàng tiên tuyệt vọng rơi nước mắt tỏ vẻ tin đây là sự thật, ngay đó đ.ấ.m một cú mũi Tôn Biên Đài:"Ngươi dám lừa ! Còn tìm ghét nhất!"
Mũi Tôn Biên Đài vẹo sang một bên, đồng thời chảy xuống hai hàng m.á.u mũi.
Bốp, một cú đ.ấ.m nện miệng Tôn Biên Đài.
Tôn Biên Đài rụng răng, bắt đầu chảy m.á.u.
"Tiêm Tiêm, nàng ... Bốp!"
"Cút, cho phép ngươi gọi con gái !" Ninh Quốc công tung một cú đ.ấ.m móc cằm Tôn Biên Đài.
Nửa khắc đồng hồ , Tôn Biên Đài mặt mũi bầm dập, cả co giật hai gã sai vặt lôi khỏi phòng Bàng Nguyệt Nhi như lôi một con lợn c.h.ế.t.
Mấy vị phu nhân đại thần xúm bên cạnh Thanh Dương Quận chúa, ánh mắt đầy hưng phấn che miệng nhỏ giọng bàn tán gì đó, mãi cho đến tận cửa phủ Ninh Quốc công vẫn thèm, năm bảy lượt cảm tạ Thanh Dương Quận chúa, cảm ơn nàng cho các nàng xem một vở kịch mới lưu luyến rời rời .
Mà đám đại thần đầu tường cũng xem thèm, nhưng kịch tàn, cũng chỉ đành đ.ấ.m đ.ấ.m cái eo già ai về nhà nấy.
Duy chỉ các đại thần trong Diên Anh Điện xem xong vẫn xem Tiểu công chúa và Hệ thống chuyện, cho nên nán thêm một lát.
Sở Khanh Khanh tiên phun tào vài câu Tôn Biên Đài đáng đời, đó : 【 Chậc chậc, Đỗ Nhược Tiêm rõ bộ mặt của tra nam , bây giờ chắc chắn cảm thấy ca ca là nam nhân hiếm đời, tám phần mười từ ngày mai sẽ bắt đầu điên cuồng theo đuổi ca ca ... Không đúng, hai bọn họ hình như chia tay?】
Hệ thống: 【 Chưa chia tay.】
Sở Khanh Khanh hít một ngụm khí lạnh: 【 Vậy ca ca sẽ tiếp tục ở bên cạnh nàng chứ? Dù ca ca cũng thực sự đến hiện trường chứng kiến độ bùng nổ của cái dưa , lỡ như cảm thấy chỉ là cãi vã nhỏ nhặt, cho nên hai gương vỡ lành thì ?】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-72-ca-ca-ta-khong-le-la-mot-giong-kep-sao.html.]
【 Không , hai bọn họ thậm chí căn bản cãi vì chuyện , chừng ngày mai nàng ngoắc ngoắc ngón tay một cái, ca ca chạy tới đợi nàng .】
Hệ thống: 【 Chưa chừng a, ví dụ về tra nữ tiện nam cũng , cho dù Đại Sở , đợi ca ca cô và nàng tổ chức xong hôn lễ là , còn là ví dụ của Đại Sở nữa cơ!】
Quần thần Sở Khanh Khanh trong lòng chuyện với Hệ thống, lén lút liếc sắc mặt xanh mét của Tam Hoàng t.ử, nhịn đến mức sắp xóc hông.
Sở Cẩm An:"..."
Không , trong lòng , là ngu xuẩn như !!!
Sao thể coi như gì mà tiếp tục ở bên cạnh nàng chứ, ngốc!
Sở Cẩm An tức giận chuẩn ít nhất hai canh giờ thèm chuyện với !
Nửa canh giờ , bên giường Sở Cẩm An.
"Khanh Khanh mau gọi ca ca nào~"
"Nào Khanh Khanh, gọi ca ca , là ca ca~"
Sở Cẩm An Sở Khanh Khanh đang giường , trừng đôi mắt to tròn xoe , lập tức cảm thấy tim sắp tan chảy :"Khanh Khanh thích ca ca ? Thích nha! Ca ca cũng thích Khanh Khanh~"
Sở Khanh Khanh chơi cùng Sở Cẩm An non nửa canh giờ mệt đến mức lắc đầu nguầy nguậy: 【 Ca ca hoạt bát thế , chơi với lâu như mà vẫn mệt.】
【 Hơn nữa ca ca kẹp giọng thế ? Không lẽ là một "giọng kẹp" !】 Sở Khanh Khanh thất kinh.
Sở Cẩm An buồn bực, kẹp? Kẹp là cái gì?
Kẹp là để kẹp đồ vật ? Tại là kẹp? Chẳng lẽ là đang khen !
Mắt Sở Cẩm An lập tức sáng lên:"Muội ~"
Sở Khanh Khanh: 【...】
Nàng lặng lẽ đổi một viên Tráng Cốt Đan từ cửa hàng Hệ thống, đó chớp chớp đôi mắt to nhét miệng Sở Cẩm An.
Khắc tiếp theo, Sở Cẩm An sấp giường bắt đầu ngáy o o.
...
Thời gian khoa cử của Đại Sở chút khác biệt so với những quốc gia trong lịch sử ở giới tu chân hiện đại của Sở Khanh Khanh, Sở Khanh Khanh vốn tưởng dạo cha nàng bận rộn khoa cử là thi Hương, ngờ thế mà là thi Hội!
"... Trường thi, bài thi v.v đều chuẩn thỏa, quan viên coi thi cũng sàng lọc xong, ngoài , khắp nơi trong kinh thành đều chuẩn chỗ ở thỏa cho thí sinh, bất luận là an sinh hoạt vệ sinh ăn uống, đều sắp xếp chu ."
Sở Khanh Khanh báo cáo về thi Hội suốt một buổi tảo triều, cảm thấy đều thể học thuộc lòng những lời .
Sở Khanh Khanh: 【 Thống a, ngươi xem cha thể tuyển chọn nhân tài hữu dụng ?】
【 Sẽ giống , chọn một gã bạo hành gia đình chứ?】
Hệ thống chậc chậc hai tiếng: 【 Theo lý mà thì chắc là , mặc dù đời kẻ biến thái thần kinh khá nhiều, nhưng thi Hội gì cũng trải qua tầng tầng lớp lớp tuyển chọn, xác suất gặp kẻ thần kinh chắc là lớn.】
Nghe những lời phía của Hệ thống, An Vũ Đế và một đám đại thần thở phào nhẹ nhõm, trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng đặt xuống .
Có trời mới bọn họ luôn lo lắng lỡ như chọn một gã bạo hành gia đình loại nam nhân gì khác thì .
Bây giờ cuối cùng cũng yên tâm...
【 mà...】
Trái tim mới đặt xuống của An Vũ Đế và các đại thần trong nháy mắt treo lên, nhưng mà cái gì?
Sở Khanh Khanh: 【 mà cái gì?】
Hệ thống: 【 Chính là... Ta mới đào một cái dưa dự báo, chính là về kỳ thi khoa cử của các .】
【 Hơn nữa, nhân vật dự báo chính là Trạng nguyên chọn trong kỳ khoa cử .】