Sau Khi Chết, Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Phản Diện - Chương 168: Có lẽ nàng vẫn chưa biết, chàng từng vì nàng mà quỳ khắp các thành trì trong Ma giới

Cập nhật lúc: 2026-04-18 15:44:34
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Tang Niệm tỉnh dậy, Tạ Trầm Chu .

--Ngày mai về Thanh Châu, hôm nay đẩy nhanh tiến độ xử lý đống chính sự .

Nàng dụi dụi mắt, chậm chạp thức dậy vệ sinh cá nhân, quyết định ngoài dạo một chút.

Ma cung rộng lớn, nhưng chẳng mấy , chỉ thưa thớt vài hộ vệ canh giữ mấy tòa cung điện.

Không ai dám cản đường Tang Niệm, nàng loanh quanh một hồi, bất giác tới một tòa cung điện xa lạ.

Trước điện, Thanh Quỷ đang ôm kiếm đó.

Tang Niệm thấy , khựng bước .

Thanh Quỷ cũng nheo mắt nàng.

Tang Niệm định bỏ , lên tiếng:

"Đứng ."

Nàng ngượng ngùng thu chân về: "Có chuyện gì ?"

Thanh Quỷ đ.á.n.h mắt nàng từ xuống , như :

"Ngươi trông quen mắt đấy."

Tang Niệm chân thành đáp:

"Ta khuôn mặt đại thôi."

Thanh Quỷ quanh nàng vài vòng, ngửi ngửi mùi hương nàng, lạnh giọng hừ một tiếng:

"Sớm Ma Tôn đại nhân kim ốc tàng kiều, hóa giấu chính là ngươi."

Hắn quái dị một tiếng:

"Ma Tôn đại nhân đúng là chút bản lĩnh, thể tìm ngươi về."

Tang Niệm kinh ngạc: "Ngươi cứ thế mà nhận ?"

Thanh Quỷ đầy vẻ chê bai:

"Ngoài ngươi , còn ai thể khiến Tạ Trầm Chu giống như một kẻ điên, bất chấp sự phản đối của bộ Ma tộc, từ bỏ tu tiên giới sắp gọn trong tay mà cưỡng ép rút quân về Ma giới chứ."

"Ngươi hiện giờ các Ma quân bên ngoài đang náo loạn đến mức nào , nếu vì đ.á.n.h Tạ Trầm Chu, e là họ xông Ma cung từ lâu ."

Tang Niệm khẽ :

"Chàng thể xử lý ."

"Hắn đương nhiên là xử lý ."

Thanh Quỷ bĩu môi, giọng mỉa mai:

"Hắn bây giờ là Ma thần chuyển thế, pháp lực vô biên, ai dám thật sự trở mặt với chứ, sống nữa ?"

Tang Niệm: "... Ngươi chuyện bình thường chút ?"

Thanh Quỷ lạnh lùng , đột ngột đổi tông giọng:

"Chắc là ngươi vẫn , từng vì ngươi mà quỳ lạy khắp các thành trì ở Ma giới."

"Khi đó Ma tộc khách khí với như bây giờ , bất kể là gạch đá đao kiếm, đều nếm trải đủ cả."

Tang Niệm khựng :

"Ngươi gì cơ?"

Thanh Quỷ nhổ toẹt một cái, bực bội :

"Ta , Tạ Trầm Chu cái tên ngu ngốc đó, vì để rời khỏi Tu La Điện mà mang xiềng xích nung đỏ, lết đầu gối khắp các thành trì Ma giới, cuối cùng --"

Hắn chỉ tay về phía ngọn núi tuyết xa xăm, gằn từng chữ:

"Trên đỉnh ngọn núi đó, tự tay móc trái tim ."

Tang Niệm theo bản năng nắm c.h.ặ.t chiếc nhẫn ở ngón tay .

Chiếc nhẫn ... hóa nguồn gốc như ?

Tâm thần nàng chấn động mãnh liệt, hồi lâu thốt nên lời.

Thanh Quỷ tự lẩm bẩm:

"Thật chẳng hiểu nổi mấy các ngươi, suốt ngày yêu tới yêu lui, cuối cùng hành hạ bản đến mức dở sống dở c.h.ế.t, rốt cuộc là vì cái gì chứ."

"Theo thấy, tất cả đều bệnh cả."

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Tang Niệm hồn, gì thêm, gương mặt đầy vẻ thẫn thờ.

Nàng đang định rời thì từ trong cung điện phía truyền đến một tiếng động nhỏ.

Tựa như tiếng thút thít của một nữ t.ử.

Tang Niệm ngập ngừng: "Đó là..."

Thanh Quỷ liếc nàng một cái:

"Bích Kha."

"Tạ Trầm Chu nhốt nàng ở đây ?" Tang Niệm hỏi.

Thanh Quỷ đáp: "Tu vi của nàng mất hết, giam cầm vĩnh viễn trong Ma cung, đến cầu c.h.ế.t... cũng ."

Tang Niệm im lặng.

Thanh Quỷ liếc cây trâm hoa hải đường đầu nàng:

"Có thăm nàng ? Ta thể mở cửa cho ngươi."

Tang Niệm suy nghĩ một lát: "Ừm."

Thanh Quỷ phất tay mở cửa điện, hất cằm về phía bên trong:

"Vào ."

Tang Niệm trấn tĩnh tinh thần, từng bước tiến trong điện.

Tiếng nữ t.ử im bặt.

Ánh sáng trong điện mấy sáng sủa, Tang Niệm chỉ thấy một bóng mờ ảo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-chet-ta-tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-phan-dien/chuong-168-co-le-nang-van-chua-biet-chang-tung-vi-nang-ma-quy-khap-cac-thanh-tri-trong-ma-gioi.html.]

Khi gần, Tang Niệm mới rõ khuôn mặt nàng .

Đó là Bích Kha với mái tóc trắng và y phục đỏ theo phong cách yêu tộc.

Cảnh tượng mắt, phần giống với đầu gặp Tiết Chỉ năm đó.

Lòng Tang Niệm chùng xuống, nàng cụp mắt, nàng nữa.

Bích Kha sững mặt nàng, vài giây mới mỉm :

"Niệm Niệm."

Tang Niệm: "Là ."

Bích Kha đưa tay định chạm mặt nàng, nhưng kết giới chặn .

Nàng thu tay về, chằm chằm đầu ngón tay, khẽ thở dài:

"Không ngờ, đời vẫn còn thể gặp ngươi."

Tang Niệm hít sâu một :

"Bích Kha, buông bỏ thôi."

"Dẫu cho ngươi báo thù, ngươi lấy gì đảm bảo nhiều năm , nhân tộc sẽ trở thành một 'ngươi' tiếp theo chứ?"

Bích Kha khẩy, oán hận dâng đầy trong mắt:

"Làm thể chứ? Chỉ cần g.i.ế.c sạch bọn chúng, chừa một mống, thì chuyện ngươi lo lắng sẽ vĩnh viễn xảy ."

Tang Niệm chỉ lắc đầu.

Bích Kha hỏi: "Tạ Trầm Chu bảo ngươi tới ?"

"Không ." Tang Niệm , "Ta ngang qua, ngươi ở đây nên thăm ngươi một chút."

Bích Kha : "Niệm Niệm ngoan, ngươi vẫn luôn thiện lương như xưa."

Tang Niệm vờ như sự mỉa mai trong lời của nàng :

"Ngươi thứ gì ? Ta thể mang đến cho ngươi."

Ở đây ghế, Bích Kha dứt khoát bệt xuống đất, khoanh chân, ngước Tang Niệm:

"Nếu ngươi thể mang cho một vò rượu thì quá, nó, mỗi phút mỗi giây đều chẳng chống chọi thế nào."

Tang Niệm lục lọi trong túi trữ vật một lúc, quả nhiên tìm thấy một vò rượu nhỏ.

Kết giới nhận diện thở, chỉ chặn một Bích Kha.

Tang Niệm thản nhiên xuyên qua kết giới, xuống bên cạnh Bích Kha, đưa vò rượu cho nàng .

Bích Kha nhướng mày:

"Dám gần đây, sợ g.i.ế.c ngươi ?"

Không đợi Tang Niệm trả lời, nàng tự giễu:

"Cũng đúng, tu vi của mất sạch, bóp c.h.ế.t một con kiến còn khó, ngươi sợ chứ?"

Nói đoạn, nàng ngửa cổ uống một ngụm rượu, chân mày giãn đôi chút, đưa vò rượu cho Tang Niệm, chê bai:

"Rượu đủ mạnh, chẳng khác gì nước lã."

Tang Niệm nhận lấy vò rượu nhưng uống mà nhẹ nhàng đặt xuống đất:

"Lần sẽ mang cho ngươi rượu Lạnh Thổi Hương của Thanh Châu, một chén là say."

Bích Kha bật :

"Vẫn còn ?"

Tang Niệm ôm gối vò rượu : "Sẽ ."

Bích Kha dùng sức vò mặt, lẩm bẩm:

"Hy vọng báo thù của Chúc Dư còn nữa ."

"Lời trăn trối của Thanh Vũ lúc lâm chung, thành ."

Tang Niệm vẫn còn nhớ, nữ t.ử ôn hòa mỹ lệ đó khi c.h.ế.t gào thét thế nào --

Tiêu diệt nhân tộc.

Một nỗi hận mãnh liệt đến thế.

trải qua năm trăm năm thời gian, từng chữ từng chữ vẫn khiến kinh hồn bạt vía.

Vai bỗng nặng trĩu, Tang Niệm liếc mắt sang, là Bích Kha đang tựa .

Vị trưởng lão ở Tiêu Dao Tông vốn luôn tùy hứng, suốt ngày híp mắt đang tựa vai nàng, khóe mắt lăn dài những giọt lệ trong vắt.

Khóc tĩnh lặng.

Cổ họng Tang Niệm cũng nghẹn đắng, nàng mím c.h.ặ.t môi, mặc cho nàng tựa vai .

"Ta thật nực ," Bích Kha , "Muốn báo thù nhưng thành công; hồi sinh họ, cuối cùng vẫn thành công."

"Rốt cuộc, ngươi c.h.ế.t , Tiểu Thất cũng nhận tỷ tỷ nữa, ngay cả Tạ Trầm Chu cũng..."

Nói đến đây, ả dừng một chút thở dài:

"Chẳng qua cũng chỉ là công dã tràng mà thôi."

Tang Niệm đáp: "Chẳng gì đáng cả."

Bích Kha im lặng.

Tang Niệm nhấn mạnh giọng :

"Thật sự hề đáng chút nào."

"Được , thấy ." Bích Kha càm ràm: "Nói lớn như gì chứ."

Tang Niệm : "Ngươi , ít nhất, ngươi cũng nuôi nấng Vi Vi trưởng thành, còn..."

Bích Kha ngắt lời cô, gằn từng chữ:

"Vi Vi, là do chính tay g.i.ế.c."

Tang Niệm bỗng chốc sững sờ.

 

Loading...