Sau Khi Chết, Ta Trở Thành Nốt Ruồi Chu Sa Của Phản Diện - Chương 57: Đứa nhỏ tuy xấu, nhưng được cái lễ phép
Cập nhật lúc: 2026-04-17 10:15:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Để bày tỏ lòng ơn, lão chủ quán nhất quyết dọn một bàn đầy ắp bánh cho bọn họ.
Họ đành ăn bàn bạc chuyện tìm kiếm Văn Bất Ngữ.
Lúc , trong quán thêm vài bước , đều là nam t.ử chừng hai mươi tuổi, cách ăn mặc và dáng vẻ thì chắc cũng là t.ử tiên môn.
Tên nam t.ử đang trò chuyện với đồng bọn ngước mắt lên thấy Tang Niệm, ánh mắt lập tức trở nên nóng rực.
"Tiểu mỹ nhân," thẳng tới đối diện cô, huýt sáo một tiếng, đầy vẻ bất lương, "Đi một ? Thật khéo, cũng ."
Tang Niệm còn kịp lên tiếng, Tạ Trầm Chu mặt cảm xúc :
"Cút ."
Tên phục: "Ngươi là ai ?"
"Ta còn là cha ngươi đây," Thẩm Minh Triều cố nuốt miếng bánh trong miệng xuống, đặt mạnh chén xuống bàn, "Còn biến là đ.á.n.h cho một trận đấy."
Đồng bọn tên thoáng thấy lệnh bài bên hông Tang Niệm, vội vàng với :
"Thiếu môn chủ, bọn họ là của Tiêu Dao Tông, đây còn là t.ử của Ngôn Uyên nữa."
Sắc mặt tên nam t.ử lập tức trở nên khó coi.
"Còn cút?" Giọng của Tạ Trầm Chu lạnh thấu xương.
Sắc mặt tên biến đổi mấy hồi, chỉ tay bọn họ :
"Các ngươi cứ đợi đấy cho !"
Nói xong, phất tay áo bỏ .
Mấy tên đồng bọn vội vàng đuổi theo.
Tang Niệm dùng khuỷu tay huých nhẹ Tạ Trầm Chu đang sa sầm mặt mày, nhỏ giọng hỏi:
"Người trêu ghẹo là , tức giận cái gì chứ?"
Tạ Trầm Chu bình thản đáp: "Ta tức giận."
Tang Niệm tin: "Vậy bày cái mặt đó?"
Tạ Trầm Chu nhàn nhạt : "Ta chỉ là g.i.ế.c thôi."
Tang Niệm giật nảy : "Không đến mức đó chứ?"
Lòng bàn tay Tạ Trầm Chu siết c.h.ặ.t .
Ánh mắt kẻ Tang Niệm lúc nãy, loại ánh mắt ghê tởm đó...
Chỉ một cái thôi, sát ý trong trỗi dậy mãnh liệt.
Tạ Trầm Chu càng nắm c.h.ặ.t t.a.y hơn, các khớp ngón tay trắng bệch.
Cả nhóm coi chuyện vặt là gì, tiếp tục bàn bạc.
Sơ Dao hỏi chủ quán: "Gần đây tông môn nào ?"
Chủ quán vội đáp: "Có, về phía Đông mười dặm chính là Dược Vương Cốc."
Sơ Dao lộ vẻ thất vọng:
"Hèn gì chuyện trong thành nghiêm trọng đến mức , một lũ mọt sách chỉ luyện đan bốc t.h.u.ố.c, thì hiểu gì về chuyện tìm bắt yêu chứ."
Tang Niệm suy nghĩ một chút :
"Dù nữa, cũng nên tới bái phỏng một chuyến, họ mà cử giúp chúng cùng tìm kiếm thì cũng ."
"Vậy và A Âm sẽ Dược Vương Cốc một chuyến," Sơ Dao quyết định, "Các ngươi ở trong thành tiếp tục điều tra xem dấu vết gì của yêu vật để ."
Tang Niệm: "Được, khi nào thì hội quân?"
Lão chủ quán :
"Nếu mấy vị thiếu hiệp chê, đêm nay thể nghỉ chân tại nhà , ngay tầng hai của quán thôi."
"Vậy chúng sẽ tập hợp tại nhà chủ quán khi trời tối."
Phân công xong xuôi, chia rời .
Trước khi , Tang Niệm như linh tính mách bảo, ngoái đầu một cái.
Nam t.ử áo trắng vẫn còn đó.
"Sao thế?" Thẩm Minh Triều hỏi.
Tang Niệm thu hồi tầm mắt, lắc đầu: "Không , thôi."
Ba cùng rời .
Trong quán , thanh niên áo trắng đặt chén nguội ngắt từ lâu xuống.
Hắn ngước mắt theo bóng lưng Tang Niệm, thần sắc rõ.
Sau đó, cầm lấy nón lá bàn đội lên, cúi đầu rời .
"Khách quan thong thả."
Ông chủ hì hì chào một tiếng, lấy khăn lau dọn bàn.
Trên bàn đặt ngay ngắn một xấp linh thạch thượng phẩm.
Ông chủ sửng sốt, vội vàng ôm linh thạch đuổi theo, nhưng phố còn thấy bóng dáng thanh niên áo trắng nữa.
Ông một hồi, trở quán , đôi mắt rưng rưng:
"Trên đời đúng là vẫn còn nhiều quá."
*
Tang Niệm dạo quanh khắp các ngõ ngách trong thành, nhưng từ đầu đến cuối ngửi thấy chút yêu khí nào.
Cô bảng thông báo, ngước những tờ cáo thị dán san sát bên .
Gần như bộ đều là tìm mất tích.
Người mất tích nam nữ, già trẻ đều , thậm chí còn cả tu sĩ.
Hoàn tìm quy luật nào.
Cô hỏi Tạ Trầm Chu: "Ngươi điều gì ?"
Tạ Trầm Chu đáp: "Không yêu, là ."
Tang Niệm khựng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-chet-ta-tro-thanh-not-ruoi-chu-sa-cua-phan-dien/chuong-57-dua-nho-tuy-xau-nhung-duoc-cai-le-phep.html.]
Tạ Trầm Chu tiếp: "Nếu là yêu, dù cẩn thận đến mấy cũng sẽ để dấu vết, trong thành thể sạch sẽ như thế ."
Thẩm Minh Triều đột nhiên vỗ tay một cái: "Ta !"
Tang Niệm mắt sáng rực: "Biết cái gì cơ?!"
Thẩm Minh Triều gào lên:
"Chắc chắn là do lũ ma đầu ở Tu La Điện ! Ngoài bọn chúng thì còn ai thất đức như thế nữa?"
Ma đầu một của Tu La Điện - Tạ Trầm Chu: "..."
Tang Niệm suy nghĩ lời Thẩm Minh Triều : "Hình như cũng là khả năng."
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Cô hỏi Tạ Trầm Chu: "Ngươi thấy ?"
Tạ Trầm Chu im lặng một cách kỳ quái.
Tang Niệm :
"Thôi bỏ , trời sắp tối , chúng về nhà ông chủ quán hội hợp với bọn Sơ Dao ."
Mấy cùng bộ về.
Ông chủ quán dọn dẹp xong phòng cho bọn họ:
"Xin nhé, chỉ còn hai phòng trống thôi, chịu khó ở ghép một chút ."
Tang Niệm :
"Không , với Sơ Dao, Tuyết Âm ba ở một phòng. Tạ Trầm Chu, Thẩm Minh Triều với đại sư ở một phòng, là đủ ."
Tạ Trầm Chu khoanh tay, mặt lạnh lùng:
"Ta ở cùng ."
Thẩm Minh Triều nhảy dựng lên:
"Này , ý ngươi là hả? Bản điện hạ còn chê ngươi đấy!"
Tang Niệm bình thản: "Hai tự thương lượng , về phòng đây."
Cô ném chìa khóa cho Tạ Trầm Chu, tự về phòng.
Tại chỗ, Tạ Trầm Chu và Thẩm Minh Triều một cái, mỗi đầu một hướng.
Đi vài bước, Thẩm Minh Triều lùi , túm lấy Tạ Trầm Chu kéo lên lầu, chịu thua:
"Được , ngủ đất ?"
Tạ Trầm Chu: "Không ."
"Ngươi đừng đằng chân lân đằng đầu nhé."
Thẩm Minh Triều đảo mắt :
"Ngươi ngủ với thì còn ngủ với ai? Đây nhà ngươi, ở mà lắm yêu cầu thế."
Tạ Trầm Chu thoáng qua cánh cửa phòng bên cạnh, lời nào.
Thẩm Minh Triều giật lấy chìa khóa trong tay , mở cửa đẩy mạnh trong.
"Nghỉ ngơi sớm , bộ đoạn đường dài như thế, bản điện hạ mệt c.h.ế.t ."
...
Tang Niệm cũng mệt rã rời, gục xuống bàn ngủ lúc nào .
Lúc mở mắt nữa, trời tối mịt.
Trong phòng thắp đèn, tối om om, chỉ còn thấy tiếng thở của một cô.
Hai Sơ Dao vẫn về.
Cô cử động cánh tay và cổ tê rần, dậy định thắp đèn.
Cửa sổ bỗng nhiên truyền đến một tiếng động nhỏ.
Tang Niệm khựng bước, nín thở tiến gần.
Cô thầm đếm ba tiếng trong lòng, mạnh dạn đẩy cửa sổ .
"Rầm --"
Con quạ đang bệ cửa sổ "quác" một tiếng đụng bay .
Tang Niệm: "!!!"
Giây tiếp theo, con quạ bay lên một cách xiêu vẹo, vỗ vỗ đôi cánh, đôi mắt xanh tràn đầy phẫn nộ.
Tang Niệm cảm thấy áy náy vô cùng:
"Xin nhé, cố ý ."
Cô lấy chút kê của Lục Lục rắc mặt nó:
"Ăn ."
Con quạ đang định cúi đầu mổ hạt kê, thấy Tang Niệm lo lắng lẩm bẩm:
"Vốn dĩ , còn đụng trúng một cái, hình như trông càng hơn thì ."
Con quạ: "..."
Nó dang rộng đôi cánh, phẫn nộ kêu quác quác.
Tang Niệm dịu dàng :
"Không cần cảm ơn , chỉ là chút hạt kê thôi mà."
Quạ: "Quác quác quác quác quác quác quác --!!!"
Tang Niệm cảm thán:
"Đứa nhỏ tuy nhưng lễ phép, còn hát để cảm ơn nữa, điều khó chút thôi."
Con quạ hít sâu hai , bỗng nhiên gằn từng chữ thốt tiếng :
"Ngươi... thử... ... ... ... một... câu... nữa... xem...?!"
Tang Niệm: "?"
🐰