Tiếng mắng lập tức im bặt.
Ngô Nhan đột nhiên quỳ xuống giường bệnh, nghẹn ngào van nài:
“Xin , cho em ở chăm sóc .
Em chắc chắn sẽ phục vụ tận tình, tuyệt đối đ.á.n.h .
Nhà em bệnh nặng cần t.h.u.ố.c đặc trị, học phí của em trai em cũng do em lo.
Khó khăn lắm mới kiếm công việc .
Xin đừng đuổi em.”
Nét mặt Cố Lâm đổi, đau lòng đưa tay đỡ lấy cô gái đáng thương đang quỳ đất.
Ác cảm nãy tan biến.
giả vờ buông xuôi, nhẹ giọng :
“Thấy cô em đáng thương nên em mới cho cô đến hộ lý.
Nếu , thì em cho nghỉ luôn.”
Nói , kéo Ngô Nhan dậy định rời .
Ngô Nhan nhất quyết chịu, ôm c.h.ặ.t lấy đùi Cố Lâm mà nức nở.
Khung cảnh bắt đầu vượt khỏi tầm kiểm soát.
Lúc Cố Lâm mới giả vờ bất đắc dĩ lên tiếng:
“Đừng, đừng, để cô ở cũng .
em bỏ mặc .
Em tới mỗi ngày để giám sát cô .”
khẽ “ừ” một tiếng đồng ý.
Kể từ đó, ngày nào tan cũng đến bệnh viện một .
Mục đích để thăm Cố Lâm, mà là để Ngô Nhan báo cáo tiến độ.
Ngày đầu việc, Ngô Nhan vẫn mặc đồng phục hộ lý trắng.
Áo dài tay rộng thùng thình, che hết vóc dáng của cô .
Tối hôm đó, khi mang bình nước nóng đến rót cho Cố Lâm,
Nắp bình vặn c.h.ặ.t, lăn xuống bất ngờ.
Nước nóng văng đùi cô .
Cô đau đến mức hít một thật sâu.
Từ đó, Cố Lâm cho cô miễn mặc đồng phục hộ lý.
Khi cô kể chuyện đó, nhịn cảm thán:
“Em cần khổ , chị thanh toán viện phí cho em đấy.”
Cô kéo ống quần , tươi rạng rỡ:
“Chị xem, là em hóa trang đấy.
Bình nước chỉ đổ nước ấm thôi, nóng tẹo nào.
Em là để nhanh ch.óng tiếp xúc thể với .
Gần gũi về thể xác thì tâm lý cũng dễ gần hơn.
Không tin chị xem, ban đầu còn từ chối để em băng.
Chỉ một tối, vấn đề đó xong luôn.”
vỗ tay khen, giơ ngón cái:
“Em giỏi thật đấy!”
Mối quan hệ giữa Cố Lâm và Ngô Nhan tiến triển nhanh đến mức thể cảm nhận rõ ràng.
chỉ cần thời gian ở bệnh viện là đoán ngay.
Tuần đầu tiên.
Mỗi đến bệnh viện, Cố Lâm đều kéo than vãn.
Khi thì chê cơm bệnh viện dở nuốt nổi.
Khi thì kể khổ vì bệnh hành hạ, đau đớn c.h.ế.t sống .
Lần nào cũng kể lể đến tận nửa đêm.
Y như một đứa bé cai sữa, chuyện gì cũng cho bằng hết.
thì bận tối mặt ở cửa hàng trái cây, chẳng sức nào than phiền.
Ngồi cạnh giường , nhưng tai lọt câu nào.
Tâm trí bay xa cùng đàn chim trời ngoài cửa sổ.
Nghĩ xem nên tiêu 1,5 triệu tiền bảo hiểm thế nào.
Rồi cách nào để chuyển quyền sở hữu cửa hàng trái cây sang tên .
Thấy mãi phản ứng.
Hắn dùng tay lay vai :
“Vợ ơi, em gì ?
Cái thằng sếp khốn nạn của dọa sa thải vì viện đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-chong-bi-tan-phe-toi-sau-mot-dem-phat-len/5.html.]
Nó bảo là cho nghỉ việc luôn.”
ậm ừ lặp theo lời một cách lấy lệ:
“Sa thải thì quá còn gì, sa thải .”
Thái độ lạnh nhạt của tổn thương lòng tự trọng mong manh của .
Hắn tức giận đẩy mạnh .
loạng choạng ngã quỳ xuống đất.
Vừa khéo đập đầu gối Ngô Nhan đang bước phòng.
Đầu gối đau điếng.
vén váy lên xem.
Hai vết đỏ nổi bật làn da trắng muốt.
Tức quá, giơ tay lên.
Cào túi bụi lên mặt Cố Lâm.
Hắn đau đến gào thét, nhưng thể phản kháng.
Vì nửa của vẫn còn quấn băng, vết thương lành.
Chỉ cần cử động mạnh là sẽ rách .
để hơn chục vết cào rớm m.á.u mặt .
Rồi liếc mắt hiệu cho Ngô Nhan.
Cô lập tức hiểu ý, lao tới kéo .
Cố Lâm lúc trông chẳng khác gì con gà trụi lông, đầy hoảng loạn.
Từ đó trở , ngày càng rút ngắn thời gian ở bệnh viện.
Tần suất đến thăm cũng ít dần.
Hai tuần , đường về ghé qua bệnh viện.
Từ ngoài cửa kính phòng bệnh, thấy cảnh tượng :
Cố Lâm ôm c.h.ặ.t lấy Ngô Nhan khi cô đang băng cho .
Còn vòng tay qua cổ cô , hôn lên mặt cô một cái.
Thấy cô phản kháng, càng lấn tới.
Tay thò trong áo cô .
âm thầm chụp vài bức ảnh bằng chứng.
Sau đó vờ như thấy gì, lặng lẽ rời khỏi bệnh viện.
Về đến nhà.
Ngô Nhan gửi tin nhắn cập nhật tình hình:
“Ngủ với .”
trả lời: “Nhận .”
Cô nhắn thêm:
“Chị , dạo chị.
Nghe mà em đập cho phát.
Trước em hiểu chị tuyệt tình như .
Giờ thì em hiểu .
Hắn nhỏ nhen, ích kỷ, vô trách nhiệm.”
dặn dò:
“Không cần bênh vực chị.
Em giữ hình tượng vai diễn của cho chuẩn là .
Cố Lâm ngu, giỏi tính toán.
Tuần em cứ chiều , ngoan ngoãn lời.
Hắn c.h.ử.i chị thì em cũng hùa theo.
Phải thể hiện rõ dáng vẻ của tiểu tam ghen ghét chính thất.
Một tuần , em thai.
Rồi ép cưới em, nếu thì phá thai.
Bác sĩ bảo vô sinh, giờ thứ nhất là con.
Hiểu ?”
Ngô Nhan trả lời:
“Dạ chị.
Em việc, chị cứ yên tâm.
Bọn em là chuyên nghiệp mà.”
Một tuần trôi qua nhanh.
Vị trí của Ngô Nhan trong lòng Cố Lâm ngày càng vững chắc.