SAU KHI CHỒNG LIÊN HÔN CỦA TÔI VÀ BẠN TRAI TÔI HOÁN ĐỔI CƠ THỂ - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:55:55
Lượt xem: 1,169

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 3

 

Hai giống như vợ chồng thật sự.

 

Điều là.

 

Tối ngày thứ hai.

 

Hoắc Tranh trở về nhà sớm.

 

Cho nên khi và Phó Từ Yến đang hôn cửa sổ sát đất.

 

Nhìn thấy bóng dáng Hoắc Tranh.

 

còn ngây thơ tưởng nhầm.

 

cũng thể trách .

 

ngoài cái kinh hoàng đó.

 

Khi kỹ .

 

Rõ ràng hề bóng Hoắc Tranh.

 

 

từ khi chuyến công tác kết thúc.

 

Hoắc Tranh bắt đầu trở nên kỳ lạ.

 

Không chỉ mỗi đêm đều quấn quýt với đến tận cùng.

 

Ban ngày cũng thường xuyên gọi điện.

 

Còn luôn bắt chú Ngô theo .

 

Thậm chí lúc ánh mắt .

 

Cũng mang theo cảm xúc khó hiểu.

 

Khiến ít nhiều cơ hội gây án.

 

Đành với Phó Từ Yến rằng gần đây ít gặp hơn.

 

Anh tuy vui.

 

cũng chỉ thể bất lực nổi giận.

 

phận của .

 

Quả thật vẻ vang cho lắm.

 

Chưa đến nửa tháng.

 

Đột nhiên thấy tin về Phó Từ Yến hot search.

 

Bị ngã cầu thang, hôn mê bất tỉnh.

 

Tim lập tức hẫng một nhịp.

 

Vội vàng định bệnh viện thăm .

 

đúng lúc đó.

 

cũng nhận điện thoại của chú Ngô.

 

"Phu nhân, Hoắc va đầu, hiện vẫn đang hôn mê trong bệnh viện."

 

Tim hẫng thêm một nhịp nữa.

 

Cứ thế .

 

Chắc c.h.ế.t mất.

 

 

Sau khi do dự lâu.

 

vẫn quyết định thăm Hoắc Tranh .

 

Hoắc Tranh giường bệnh.

 

Sắc mặt tái nhợt.

 

Gương mặt vốn luôn lạnh lùng cứng rắn.

 

Lúc hiện vài phần yếu ớt.

 

Không hiểu vì .

 

bỗng thấy khó chịu trong lòng.

 

cúi xuống ôm lấy .

 

"Hoắc Tranh, đừng xảy chuyện."

 

"Anh mau tỉnh ."

 

"Em sợ."

 

Đột nhiên ngón tay nắm lấy.

 

"Đừng sợ."

 

vui mừng ngẩng đầu.

 

"Hoắc Tranh, tỉnh !"

 

Người mặt đột nhiên sầm mặt xuống, nghiến răng :

 

"Ôn Dĩ Ninh, em gọi là gì?!"

 

"Em coi ?!"

 

sững .

 

"Vậy gọi… Hoắc tổng?"

 

Hoắc Tranh nhíu mày.

 

Anh dậy xung quanh.

 

Ánh mắt lượt lướt qua bác sĩ, y tá.

 

Cuối cùng dừng chú Ngô.

 

" nhớ ông là… của… Hoắc Tranh?"

 

Chúng còn hiểu gì.

 

Anh bỗng như kẻ trộm, lập tức buông tay đang nắm tay .

 

"Dĩ Ninh, cố ý!"

 

Ngay đó ánh mắt rơi cửa sổ.

 

HÌnh ảnh phản chiếu kính hiện gương mặt tái nhợt của .

 

Anh lập tức sững.

 

Rồi đột nhiên phịch xuống giường.

 

"Chắc vẫn tỉnh ngủ."

 

"..."

 

Chỉ vài phút .

 

Anh thật sự ngủ luôn.

 

Để chúng ngơ ngác .

 

Bác sĩ thể do va chạm đầu nên nhận thức hỗn loạn.

 

Nghỉ ngơi một thời gian sẽ .

 

thở phào nhẹ nhõm.

 

Nhân cơ hội .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-chong-lien-hon-cua-toi-va-ban-trai-toi-hoan-doi-co-the/chuong-3.html.]

lập tức sang phòng bệnh bên cạnh.

 

Cũng thật trùng hợp.

 

Hai đưa cùng bệnh viện cùng lúc.

 

Phòng bệnh chỉ cách một phòng.

 

Phó Từ Yến vẻ thương nhẹ hơn.

 

Khi thăm.

 

Anh tỉnh .

 

Anh nhíu mày, trông vô cùng khó hiểu.

 

Thấy .

 

Ánh mắt khẽ động.

 

"...Em đến thăm ?"

 

ôm lấy .

 

"Đương nhiên."

 

"Phó Từ Yến, em lo cho đến mức nào ?"

 

"Phòng Hoắc Tranh ngay bên cạnh, em còn mạo hiểm lén sang thăm ."

 

Ánh mắt Phó Từ Yến tối .

 

"Vậy so với Hoắc Tranh…"

 

"Em thích hơn, đúng ?"

 

nghi ngờ .

 

"Anh thật sự ngã hỏng đầu ?"

 

"Em vốn hề thích Hoắc Tranh."

 

"Chẳng em , em và Hoắc Tranh chỉ là liên hôn thương mại."

 

"Bà nội Hoắc bệnh, ép Hoắc Tranh kết hôn gấp, thời gian gấp gáp nên em mới nhặt cơ hội liên hôn với nhà họ Hoắc."

 

"Hơn nữa Hoắc Tranh cũng thích em."

 

Sắc mặt Phó Từ Yến càng lúc càng khó coi.

 

chút lo lắng.

 

"Anh thật sự chứ? Sắc mặt tệ quá."

 

Phó Từ Yến trả lời.

 

Chỉ chằm chằm .

 

"Sao em thích em?"

 

"Chẳng mỗi ngày đều với em… nhiều ?"

 

Quản lý bên cạnh đến đây phát điên .

 

"Dừng dừng dừng!"

 

"Rốt cuộc hai ?!"

 

"Nếu thì nhất là thật sự chuyện luôn !"

 

"Phó Từ Yến, lén yêu đương thì thôi, còn yêu vợ , như ?!"

 

Con khi bất lực thật sự gọi cảnh sát.

 

Thấy quản lý sắp phát bệnh.

 

vội vàng dậy chuẩn rời .

 

cổ tay Phó Từ Yến nắm lấy.

 

Ánh mắt u ám.

 

Còn vài phần giằng xé mà hiểu nổi.

 

"Dù thế nào…"

 

"Em vẫn sẽ yêu , đúng ?"

 

tưởng do ngã hỏng đầu gì đó.

 

gật đầu.

 

"Đương nhiên."

 

Ánh mắt Phó Từ Yến tối .

 

Anh buông cổ tay .

 

"Được."

 

"Anh hiểu ."

 

Chỉ là lúc khỏi phòng bệnh.

 

Hình như thấy Phó Từ Yến lẩm bẩm.

 

"Vậy…"

 

"Mình sẽ là Phó Từ Yến."

 

 

Khi phòng bệnh của Hoắc Tranh.

 

Anh tỉnh .

 

Sắc mặt âm trầm chằm chằm cửa kính.

 

Giống như đang kẻ thù.

 

Khóe mắt liếc thấy , ánh mắt khựng .

 

Không trải qua bao nhiêu suy nghĩ phức tạp.

 

Anh bỗng mở miệng.

 

"Dĩ Ninh, gọi một tiếng chồng thử."

 

: "..."

 

chút ngượng ngùng.

 

Cách xưng hô mật như , bình thường chỉ khi ban đêm cầu xin Hoắc Tranh mới gọi.

 

vẻ mặt mong đợi của .

 

...Có thương nên tâm lý yếu đuối, cần an ủi ?

 

nghẹn giọng, khó khăn mở miệng:

 

"Ch... chồng."

 

Vừa dứt lời.

 

Những hình ảnh hai quấn lấy trong đêm bỗng tràn đầu .

 

Mặt lập tức nóng bừng.

 

Hoắc Tranh nhướng mày, khóe môi cong lên, vui sướng gọi :

 

"Vợ!"

 

Anh gần như vui đến .

 

"Cuối cùng cũng danh phận !"

 

Sao thế, đây là chồng hoang ?

 

 

 

Loading...