SAU KHI CHỒNG LIÊN HÔN CỦA TÔI VÀ BẠN TRAI TÔI HOÁN ĐỔI CƠ THỂ - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:55:59
Lượt xem: 1,274

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 7

 

Anh lạnh.

 

"Gặp câu hỏi khó trả lời là im lặng."

 

: "..."

 

Một lúc .

 

Không Hoắc Tranh nghĩ tới điều gì.

 

Sắc mặt bỗng dịu .

 

Anh nhỏ, rõ.

 

"Thôi … chuyện cũng thể trách em."

 

"Chỉ là vì em quá yêu ."

 

Anh ngẩng đầu hỏi .

 

Giọng gần như sụp đổ.

 

"Ôn Dĩ Ninh."

 

"Từ khi đập đầu đến giờ…"

 

"Em từng thích dù chỉ một chút ?"

 

vội gật đầu.

 

"Thời gian đối xử với em ."

 

Anh bỗng mỉm nhẹ nhõm.

 

Nói một câu hiểu.

 

"Anh mà."

 

"Dù biến thành thế nào."

 

"Em vẫn sẽ thích ."

 

"Không thể đường đường chính chính bên cạnh em… cũng ."

 

Vừa dứt lời.

 

Anh đột nhiên dậy.

 

Như quyết định điều gì đó.

 

Rồi rời khỏi nhà.

 

 

Hoắc Tranh lái xe nhanh.

 

Đèn đỏ cũng chớp mắt mà vượt qua.

 

bảo tài xế Tiểu Du đuổi theo.

 

Tiểu Du từ chối.

 

"Thưa phu nhân."

 

" chỉ là thuê."

 

"Tiền quan trọng bằng mạng."

 

"Hơn nữa nếu tước bằng lái, còn tài xế cho nhà họ Hoắc thế nào?"

 

: "..."

 

"Không mời tuyên truyền an giao thông thật đáng tiếc."

 

Xe của Hoắc Tranh dần biến mất khỏi tầm mắt.

 

.

 

Anh .

 

Con đường .

 

Là đường tới nhà Phó Từ Yến.

 

 

Khi tới nhà Phó Từ Yến.

 

Từ xa thấy tiếng đ.á.n.h .

 

Lời gió thổi mờ.

 

Chỉ lờ mờ thấy mấy chữ như:

 

"Trả "... "cơ thể"... "yêu".

 

vội vàng chạy tới.

 

Nhìn thấy một cảnh khiến tim run lên.

 

Hai đ.á.n.h bên mép cầu thang.

 

Hoắc Tranh tay đặc biệt nặng.

 

Không ngừng tìm cơ hội đẩy Phó Từ Yến xuống lầu.

 

Phó Từ Yến sức chống cự.

 

Lần thật sự hoảng .

 

"Các đừng đ.á.n.h nữa!"

 

lao lên kéo họ .

 

sợ vạ lây.

 

Thế là xông tới chạy lùi tránh.

 

Ra mấy .

 

Cũng coi như một kiểu hài hước.

 

Ai thấy vô dụng.

 

Có thể gương.

 

Cuối cùng.

 

Ầm!

 

Một tiếng nặng nề.

 

Phó Từ Yến lăn từ cầu thang xuống.

 

Hoắc Tranh vẻ mặt đại thù báo.

 

Ngửa đầu lớn.

 

Rồi cũng lăn theo xuống.

 

...?

 

Hai đừng loạn nữa .

 

 

Hai đưa bệnh viện.

 

Hoắc Tranh tỉnh .

 

Nhìn thấy .

 

Anh ngây lâu.

 

hoảng sợ hỏi ngay:

 

"Chồng ơi !"

 

"Anh ngã đến câm luôn chứ?!"

 

Ánh mắt Hoắc Tranh định .

 

Cuối cùng mở miệng.

 

"Dĩ Ninh."

 

"Anh là Phó Từ Yến."

 

"Nửa năm , vì và Hoắc Tranh cùng ngã."

 

"Nên cả hai hoán đổi cơ thể."

 

"Vốn tưởng ngã thêm nữa sẽ đổi ."

 

"Không ngờ thất bại."

 

Anh nắm lấy tay .

 

"Dĩ Ninh."

 

"Dù ở trong cơ thể …"

 

"Em vẫn yêu ?"

 

nức nở.

 

"Được… ."

 

Chỉ cần .

 

Suýt nữa tưởng tính trăng hoa của gây án mạng .

 

Chỉ cần họ còn sống.

 

Bảo phát tài biến cũng chịu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-chong-lien-hon-cua-toi-va-ban-trai-toi-hoan-doi-co-the/chuong-7.html.]

Không lâu .

 

Hoắc Tranh tự xưng là Phó Từ Yến ngất .

 

vội chạy sang phòng bệnh bên cạnh.

 

Phó Từ Yến cũng tỉnh.

 

Thấy .

 

Ánh mắt bỗng sáng lên.

 

Anh kéo lòng.

 

"Anh nhớ em."

 

đẩy .

 

Thử hỏi:

 

"Anh là Hoắc Tranh?"

 

Anh sững .

 

"Anh đương nhiên là Phó Từ Yến."

 

dừng một chút.

 

Rồi kể cho những lời Hoắc Tranh .

 

Phó Từ Yến nghiến răng.

 

"Anh lừa em!"

 

"Anh mới là Phó Từ Yến!"

 

"Trước cả hai đúng là đổi cơ thể."

 

" ngã cầu thang …"

 

"Cả hai đổi !"

 

"Anh em yêu ."

 

"Nên giả !"

 

" là kẻ hèn hạ!"

 

...

 

Rốt cuộc ai thật?

 

Hay là để cũng ngã thử một cái cho xong.

 

Đầu óc rối như tơ.

 

Không hiểu mục đích họ dối là gì.

 

yêu cả hai mà!

 

Họ là ai quan trọng !

 

cũng .

 

Câu thể .

 

Hai bên đều thể .

 

Đầu ngứa quá.

 

Cảm giác não sắp mọc .

 

lúc đó.

 

Cửa đẩy mạnh.

 

Hoắc Tranh ở cửa.

 

Sắc mặt lạnh lẽo.

 

"Vợ."

 

"Anh mới là đang lừa em."

 

"Đừng tin ."

 

"Anh mới là Phó Từ Yến!"

 

Người đàn ông đang mang gương mặt Phó Từ Yến cũng cuống lên.

 

"Anh mới là Phó Từ Yến!"

 

"Vợ, em tin !"

 

Còn ở giữa.

 

Chỉ cảm thấy đầu đau như nứt .

 

Trời đất cuồng.

 

Giống như niệm chú bên tai.

 

Cuối cùng chịu nổi nữa.

 

Hét lớn:

 

"Đủ !"

 

Lập tức.

 

Hai đều im lặng.

 

Mím môi .

 

Hoắc Tranh.

 

Rồi Phó Từ Yến.

 

"Em quan tâm các là ai."

 

"Em sẽ ly hôn."

 

"Nói cho cùng."

 

"Mọi chuyện thành thế đều vì em."

 

"Là của em."

 

"Nếu Hoắc Tranh chịu tha thứ."

 

"Về em sẽ ngoan ngoãn, trung thành với hôn nhân."

 

"Tuyệt đối hai lòng nữa."

 

Hoắc Tranh cửa lộ vẻ vui mừng.

 

Phó Từ Yến bên cạnh sắc mặt trầm xuống.

 

Hai đồng thanh :

 

"Anh là Hoắc Tranh!"

 

...

 

Hai thật sự nên khám não .

 

Không thì chữa xong cũng chỉ chảy nước miếng thôi.

 

 

Dựa một vài thông tin riêng tư.

 

Cuối cùng cũng phân biệt ai là ai.

 

Hiện tại họ ở trong cơ thể ban đầu của .

 

Thấy .

 

và Hoắc Tranh về nhà.

 

Trước mặt .

 

xóa bộ cách liên lạc của Phó Từ Yến.

 

Trong mắt Hoắc Tranh thoáng qua một tia nhẹ nhõm khó nhận .

 

Cuối cùng kéo lòng.

 

vùi trong n.g.ự.c .

 

Giọng mang theo nước run run.

 

"Em so với Phó Từ Yến , em thích Phó Từ Yến đó hơn."

 

"Câu … là thật."

 

Giọng Hoắc Tranh khàn khàn.

 

"Vậy so với Phó Từ Yến đó."

 

"Em yêu Hoắc Tranh bây giờ hơn, ?"

 

gật đầu.

 

"Được."

 

 

Ba giờ sáng.

 

Không gian tĩnh lặng.

 

Điện thoại của Ôn Dĩ Ninh bỗng sáng lên.

 

Một tin nhắn từ lạ.

 

Anh tin ?

 

HẾT

Loading...