buột miệng: "Cố Trầm Chu, thầm thương trộm nhớ ?"
Cố Trầm Chu sững , vành tai bỗng chốc đỏ ửng.
"Lộ liễu đến ?"
: "..."
gượng : " chỉ đùa thôi mà."
Anh im lặng.
Hồi lâu , mới bảo: "... Vậy bây giờ tỏ tình luôn thì liệu coi là quá vội vàng ?"
: "..."
lắp bắp: "Thì... Anh cứ để ăn miếng bánh ."
Anh mỉm , đẩy đĩa bánh kem về phía .
cắm cúi ăn bánh, còn cứ yên bên cạnh quan sát.
Trong quán bar, ánh đèn vàng mờ ảo hòa cùng tiếng nhạc chậm rãi, nhẹ nhàng, khiến cảm thấy thư giãn và buông lỏng
Bỗng nhiên cảm thấy cứ như thế cũng thật .
"Cố Trầm Chu." lên tiếng: "Anh thực sự là loại nào ?"
"Một cô gái bán rượu.” Anh đáp: "Có một trai diễn viên, bố chẳng ngó ngàng, hai em nương tựa mà sống."
sững sờ: "... Anh điều tra đấy ?"
" chỉ vì quan tâm em thôi." Cố Trầm Chu : "Dữ Hạ, ."
chọn tin .
Bởi vì khi những lời đó, ánh mắt trông vô cùng chân thành, giống hệt như một chú cún con .
"Thế là vốn chẳng xứng với ?” : "Anh là thừa kế của nhà họ Cố, còn chỉ là một sinh viên nghèo. Một bữa cơm của khi bằng cả phí sinh hoạt nửa năm của đấy."
Cố Trầm Chu khẳng định: " quan tâm chuyện đó."
" thì ." đáp: " đời mỉa mai là kẻ đào mỏ đại gia ."
Cố Trầm Chu im lặng lâu.
"Vậy thì thế ." Anh đề nghị: "Em cứ tiếp tục bán rượu, còn vẫn tiếp tục đến đây uống rượu. Chúng bạn , ?"
Nhìn mắt , bỗng thấy mềm lòng.
"Được."
7.
Chúng duy trì mối quan hệ bạn bè như thế suốt ba tháng.
Cứ thứ Tư hàng tuần, Cố Trầm Chu đến uống rượu, còn bán rượu.
Thỉnh thoảng, chúng trò chuyện với , cũng lúc cả hai chỉ bên trong im lặng.
Cố Trầm Chu thường xuyên đưa những món quà nhỏ cho , khi thì một cuốn sách, lúc là ly sữa một chiếc khăn quàng cổ. Giá trị vật chất chẳng đáng là bao, nhưng cảm nhận tấm lòng của .
cũng tặng Cố Trầm Chu mấy chiếc bánh quy mà tự , dù nướng cháy đen nhưng vẫn ăn hết sạch, để sót mẩu nào.
"Ngon ?" hỏi.
Anh đáp: "... Rất phong cách riêng đấy."
bĩu môi: "Nói thế nghĩa là ngon ."
Anh bảo: "Chỉ cần là đồ em thì đều ngon cả."
Mặt bỗng chốc đỏ bừng. Cái đàn ông , mà dẻo miệng đến thế ?
Đến tháng thứ tư, Cố Trầm Chu tặng một sợi dây chuyền. Đó là một sợi dây chuyền đính kim cương lấp lánh rạng rỡ ánh đèn.
" đấu giá ở một buổi tiệc đấy." Anh : " chỉ tặng em một thứ gì đó thôi."
lén tra thử giá tiền, phát hiện nó đủ để học mười cái bằng Đại học.
" nhận ." kiên quyết: "Nó quá quý giá ."
"Vậy em thực sự cái gì?" Anh hỏi: " thể cho em tất cả những gì ."
Nhìn , một nỗi buồn khó tả bỗng trào dâng trong lòng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-come-out-nguoi-yeu-cu-sup-do/chuong-4.html.]
"Cố Trầm Chu, nghĩ rằng chỉ cần tiền là thể mua tất cả thứ ?"
Cố Trầm Chu sững sờ.
" hề ý đó..."
"Anh đấy." ngắt lời: "Tuần nào cũng đến đây, đưa tiền cho , tặng quà cho . Anh nghĩ như là thể khiến thích thật ?"
Gương mặt bỗng chốc tái nhợt: "Dữ Hạ, thực sự ý đó mà..."
"Thế thì ý gì?"
Anh im lặng.
Không gian rơi tĩnh lặng lâu, lâu đến mức tưởng chừng sẽ trả lời nữa.
" để thích một cho đúng cách.” Anh , giọng trầm buồn: "Từ nhỏ, dạy rằng thứ thì dùng tiền để mua. Tình cảm cũng , tài nguyên lòng cũng thế."
Đoạn, , hốc mắt ửng đỏ: " em thì khác. Lí do gặp em bất cứ điều gì khác, chỉ đơn giản là vì chính con em thôi. Cách em chuyện, nụ của em, cả cái biểu cảm vi mô khi em đếm tiền nữa..." Anh thoáng khựng : " từng mua tất cả những điều đó để giữ cho riêng mãi mãi. giờ , là đúng."
ngẩn , gì.
"Chỉ đơn thuần là tặng em sợi dây chuyền thôi.” Anh tiếp: “Em thể nhận, thể vứt , đem bán lấy tiền cũng . chỉ để em rằng đời vẫn luôn quan tâm đến em."
Mắt nóng lên, bỗng thấy sống mũi cay cay.
"Cố Trầm Chu." : "Anh đúng là đồ ngốc."
Anh mỉm : "Phải, ngốc."
nhận lấy sợi dây chuyền, nhưng đeo mà cất kỹ trong hộp.
Nó đắt quá, sợ mất.
8.
và Cố Trầm Chu chính thức ở bên tháng thứ năm kể từ ngày tỏ tình.
Hôm đó, say khướt, tựa đầu vai lẩm bẩm nhiều chuyện.
Anh kể rằng khi qua đời, mới chỉ tám tuổi.
Anh kể bố bước nữa, kế đối xử với chẳng gì.
Anh kể lúc em trai lâm bệnh, cầu xin tất cả nhưng chẳng một ai chịu giúp đỡ.
"Anh tiền." Anh : " cứu nổi em ."
Anh .
Lúc đó, mới nhận rằng thực chất, thừa kế chí cao vô thượng cô độc đến đáng thương.
"Dữ Hạ." Anh : "Đừng rời xa , ?"
đáp: "Được."
Thế là chúng ở bên .
Không lời tỏ tình hoa mỹ, cũng chẳng nghi thức rình rang, chỉ đơn giản là tựa , còn thì nắm c.h.ặ.t lấy tay giống như hai cọng rơm khô nương tựa để tìm chút ấm.
Thực những ngày tháng chúng bên cũng khác là mấy.
Cố Trầm Chu vẫn đến mỗi thứ Tư, vẫn tiếp tục công việc bán rượu của , nhưng sẽ đưa về sớm hơn để ăn đêm.
Chúng ăn ở những tiệm lề đường, ăn đồ nướng và uống bia.
Anh mặc bộ Âu phục may đo cao cấp mà chiếc ghế nhựa thấp lè tè nhưng trông chẳng lạc quẻ chút nào.
"Anh chê bẩn ?" hỏi.
"Em ăn thì cũng ăn .” Anh : "Với cũng ngon lắm."
bật : "Cố Trầm Chu, đổi ."
"Thay đổi gì cơ?"
"Ngốc ." trêu: "Anh của sẽ bao giờ ăn mấy thứ ."
Anh , ánh mắt cực kỳ dịu dàng: "Anh của cũng ."
Tim bỗng hẫng một nhịp.