Chương 3
Thành Sương Sương đưa về nhà.
Trước khi xuống xe, cô hỏi :
“Bé ơi, Tạ Chi Viễn cái thằng khốn đó gọi điện tới tận chỗ tớ, chuyện với .”
chậm rãi chớp mắt.
“Cậu xóa .”
Sương Sương một lúc lâu mới :
“Bé ơi, thật giỏi.”
“Nói chia tay là chia tay luôn.”
khổ trong lòng.
Đâu giỏi.
Sương Sương chia tay là vì Tần Tiêu thật sự yêu cô .
Còn thể chia tay là chia tay… chỉ vì Tạ Chi Viễn thật sự yêu .
Cho dù đó từng là mặt trăng khao khát nhất.
nếu nó thể chỉ thuộc về … thì cần nữa.
và Tạ Chi Viễn là hàng xóm.
Từ nhỏ thông minh, nào thi cũng nhất.
Anh lớn lên trong hoa tươi và tiếng vỗ tay.
Ai cũng thích Tạ Chi Viễn.
cũng .
luôn quanh quẩn bên cạnh , là cái đuôi nổi tiếng phía .
Để thể học cùng trường với , mỗi ngày học đến nửa đêm.
Tất cả chỉ vì … trở nên xứng với hơn một chút.
Năm cuối cấp ba.
tỏ tình với .
Tạ Chi Viễn bật , xoa đầu .
“Tiểu Hạ của chúng lớn nhỉ.”
Bạn bè bên cạnh ầm lên.
“Quý Hạ, Viễn bạn gái , ?”
chậm rãi lắc đầu.
Rõ ràng tối hôm , Tạ Chi Viễn còn đến nhà bàn chuyện cùng thi một trường đại học.
Anh về tương lai.
Trong đó đều .
“Sau khi thi xong, hoa khôi trường tỏ tình với Viễn, họ quen gần một tháng .”
Tạ Chi Viễn nhéo má :
“Quý Hạ, luôn xem em là em gái.”
đổi nguyện vọng đại học.
Đó là trường nhất mà điểm của thể .
khi nhập học… luôn tránh Tạ Chi Viễn.
cần thời gian và cách để quên đoạn tình cảm .
Cho đến khi Tạ Chi Viễn chặn thư viện.
“Tiểu Hạ, em đang tránh ?”
Một thời gian gặp.
Tạ Chi Viễn nhuộm tóc vàng nhạt.
Màu tóc đó khiến làn da càng trắng, ngũ quan càng sâu sắc.
dám nhiều, sợ rơi đau khổ.
“Không, dạo em bận.”
Tạ Chi Viễn nhướn mày:
“Không tránh ?”
“Vậy chặn WeChat của ?”
“Tiểu Hạ, thêm .”
Đã thích .
Vậy tại còn đến tìm ?
“Anh bạn gái .”
“Chúng giữ cách thì hơn.”
Tạ Chi Viễn nở nụ đầy trêu chọc.
Anh tin rằng thật sự thể để ý đến .
Người đau khổ… chỉ .
Lúc đó một bàn tay kéo phía .
Thành Yến Khai lạnh lùng :
“Cậu mù ? Không thấy cô ?”
thở phào, theo bản năng nắm lấy tay áo Thành Yến Khai.
Vẻ lơ đễnh mặt Tạ Chi Viễn biến mất.
Anh lạnh lùng bàn tay đang nắm tay áo Thành Yến Khai.
“Tiểu Hạ, qua đây.”
động.
Tạ Chi Viễn kéo , nhưng Thành Yến Khai chặn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-cung-ban-than-quy-xuong-cau-xin-anh-trai-co-ay/chuong-3.html.]
“Tạ Chi Viễn.”
“Không ai mãi mãi yên một chỗ chờ .”
Tạ Chi Viễn sững .
Động tác khựng giữa chừng.
Thành Yến Khai dẫn rời .
đầu .
Đối diện với gương mặt u ám của Tạ Chi Viễn.
…
Thành Yến Khai đưa đến một tiệm bánh ngọt.
Vết nước mắt mặt vẫn khô.
Nghĩ đến Tạ Chi Viễn, trong lòng vẫn nhói đau.
Ba ly hôn từ sớm, sống cùng .
Mẹ xinh .
Một phụ nữ ly hôn còn nuôi con, đến cũng bàn tán.
Từ nhỏ mấy con trai xung quanh :
“Quý Hạ, ba bỏ .”
tức giận, khó hiểu, đau khổ.
Tạ Chi Viễn sẽ bảo vệ .
Anh lớn hơn hai tháng, nên là em gái, là trai.
Anh trai sẽ luôn bảo vệ em gái.
Thế là trở thành cái đuôi nhỏ phía .
Từ khi bắt đầu rung động, luôn theo Tạ Chi Viễn, hy vọng sẽ đáp tình cảm của .
bây giờ…
Anh bạn gái .
Dù nỡ đến , cũng buộc buông bỏ.
Càng nghĩ… nước mắt trào .
Thành Yến Khai thấy , tay siết thả , cuối cùng lấy khăn giấy đưa cho .
“Quý Hạ, đừng nữa.”
Kết quả… còn dữ hơn.
Thành Yến Khai thở dài, cúi xuống nhẹ nhàng lau nước mắt cho .
Ánh mắt dịu dàng.
“Quý Hạ, em đúng là ngốc.”
Ngày hôm đó, Thành Yến Khai gọi cho nhiều bánh ngọt.
hầu như ăn, chỉ lặng lẽ .
Giống như một bức tượng trầm mặc nhưng đáng tin cậy.
Trước đây mỗi gặp Thành Yến Khai đều Thành Sương Sương trung gian, đây là đầu tiên hai chúng gặp riêng.
Huống chi còn là tình huống lúng túng như .
.
Muốn nhưng cũng ngại .
Muốn chuyện sợ cảm xúc dâng lên gây phiền phức cho .
Trước mặt là một đống bánh thích, nhưng cũng ăn chẳng thấy ngon.
Thành Yến Khai dường như sự lúng túng của , ánh mắt khẽ hạ xuống.
“Anh nhắn cho Sương Sương .”
“Lát nữa cô sẽ tới ở cùng em.”
thở phào nhẹ nhõm.
Thành Yến Khai tiếp tục :
“Quý Hạ… em… đừng sợ phiền .”
“Bất cứ lúc nào, em cũng thể tìm .”
Thành Yến Khai vốn luôn lạnh lùng, là kiểu thái t.ử gia kiêu ngạo cao quý.
Những lời như từ miệng … khiến nghi ngờ bỏ bùa .
Nhất là mấy năm đầu chúng quen .
Thành Yến Khai rõ ràng là một độc miệng.
Với cũng chẳng câu nào dễ .
nhớ đầu gặp mặt.
Thành Sương Sương kéo tới giới thiệu với :
“Anh, đây là bạn em, xinh chịu nổi đúng !”
Thành Yến Khai một lúc lâu, :
“Không giống .”
: “?”
Thành Sương Sương: “???”
cũng luôn nghĩ Thành Yến Khai thích .
Chẳng lẽ những năm theo Sương Sương đàn em nên cuối cùng cũng chút thành quả?
cảm động đến mức nước mắt lưng tròng.
“Hu hu hu, cảm ơn Yến Khai.”
“Anh mãi mãi là trai của em!”
Thành Yến Khai: “……”
…