Chương 5
“Cậu ? Không chứ? lấy túi chườm đá!”
im tại chỗ.
Tay Trần Độ dừng giữa trung.
Trong mắt , sự ngơ ngác và hối hận đan xen, cuối cùng lắng thành nỗi đau nặng nề.
Anh chỉnh mũ, c.ắ.n răng như gì đó.
Đột nhiên nhíu c.h.ặ.t mày, rên khẽ một tiếng.
“Trần Độ?!”
Tim thắt , vội bước tới.
kịp chạm né tránh.
Sắc mặt Trần Độ tái nhợt.
Anh thật sâu một cái.
Rồi lướt qua , rời .
theo bản năng đuổi theo, nhưng chặn ngay cửa.
“Tránh ! Anh như mà ngoài !”
Tống Thời Dữ mím môi, gì.
Anh vốn luôn , hiếm khi lộ vẻ mặt .
Anh chắn ở cửa, mặc đẩy thế nào cũng nhúc nhích.
Túi chườm đá rơi xuống đất, phát tiếng trầm đục.
Con mèo ngoài ban công thu hút, tò mò gần.
Khẽ “meo” một tiếng bên chân.
Tống Thời Dữ xuống bế nó lên, nắm hai chân vẫy vẫy.
“Mạnh Nhân, mèo đáng yêu lắm.”
“Cậu… thật sự sờ nó ?”
Anh ngẩng đầu .
Giọng cố tỏ nhẹ nhàng, nhưng lộ mong đợi và bất an.
Nhìn một lúc.
thấy thở dài.
“Tống Thời Dữ.”
“Chúng … thật sự khả năng.”
…
Chuyện giữa và Tống Thời Dữ…
Thật đơn giản.
Chỉ là một ngày mưa, nhặt một bạn học thương, ướt sũng bên đường.
Xuất phát từ thiện ý, đưa về nhà.
Xuất phát từ lịch sự, hỏi nguyên do.
Chỉ coi đó là một chuyện ngoài ý .
Tống Thời Dữ nghiêm túc.
“Mạnh Nhân, chọn đưa về nhà, thì chịu trách nhiệm với .”
Còn chỉ coi là bạn học, là đối thủ.
Cùng lắm là bạn bè.
Không ăn vạ, nên thẳng tay đuổi .
vẫn thường xuyên tới.
Đứng lầu hoặc cửa chờ.
Mỗi thấy , ánh mắt sáng lên, .
Đến khi chuẩn chuyển đến ở cùng Trần Độ, Tống Thời Dữ liền chất vấn :
“Mạnh Nhân, thể nhặt về vứt bỏ ?”
“Rõ ràng là đến .”
thích chuyện đến đến .
Duyên phận cũng chẳng bao giờ lý lẽ.
Tống Thời Dữ buồn bã một thời gian.
Cho đến một đăng ảnh chụp, thấy video trong điện thoại .
Là video cố ý , chứng cứ khi Trần Độ tỉnh .
“Cậu lừa ?”
“Trả đây cho !”
Tống Thời Dữ nghĩ đến điều gì, híp mắt:
“Được thôi, trả .”
cảnh cáo , .
“Đây là chuyện của và Trần Độ, liên quan đến .”
“Vốn dĩ cũng định với !”
Nửa câu … chắc lắm.
đúng là từng nghĩ sẽ giấu mãi.
Chỉ là theo bản năng… cứ trì hoãn.
Tống Thời Dữ gật đầu.
từ hôm đó, tìm .
“Mạnh Nhân, chúng ở bên .”
bật thốt:
“Hả? Cậu đủ đấy, bạn trai mà!”
Tống Thời Dữ nghiêm túc:
“Không , thể thứ ba.”
sụp đổ:
“ thì vấn đề đấy!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-dai-ca-truong-nhan-nham-toi-thanh-ban-gai/chuong-5.html.]
Rồi lập tức chạy trốn khỏi hiện trường.
Khi Trần Độ hỏi.
vất vả lắm mới qua mặt .
đêm đó… Trần Độ dữ.
Chẳng lẽ cái họ là gặp …
Chính là hôm đó?
Nếu là , họ gì?
càng nghĩ càng sốt ruột.
Chỉ nhanh ch.óng tìm Trần Độ.
tìm khắp nơi đều thấy.
Gọi điện cũng .
chỉ đành về nhà thì phát hiện…
Mình vô thức về chỗ Trần Độ.
Thói quen… thật sự khó đổi.
lấy điện thoại , ôm hy vọng mà gọi thử.
Chuông reo.
Trong con hẻm gần đó.
thấy Trần Độ.
Anh ôm đầu gối, đất.
Rõ ràng mưa, mà quần áo ướt.
bực bội bước tới, mở miệng là trách:
“Bao nhiêu tuổi , ý là bỏ lung tung, thấy ấu trĩ quá ?”
“Còn tự biến thành thế … rốt cuộc gì?”
Nghe , Trần Độ chậm rãi ngẩng đầu.
Do vành mũ che khuất, ngửa lên nhiều mới .
“Nhân Nhân, em đến .”
“Nhìn … thấy quen ?”
nhíu mày:
“Cái gì?”
Trần Độ :
“Tống Thời Dữ , đây chẳng cũng dùng cách để dụ dỗ em ?”
“Giả vờ đáng thương, con đường em nhất định qua, chờ em thương hại.”
“Anh ưa kiểu hồ ly tinh đó.”
“ nếu em thích, cũng thể.”
“Và…”
Trần Độ đưa tay, tháo mũ xuống.
Lớp băng quấn lộ .
Bị nước thấm, loang một chút màu đỏ sẫm.
Anh khẽ :
“Như thế …”
“Anh đáng thương hơn ?”
“Em thấy , Nhân Nhân?”
…
Nói xong, Trần Độ ngất xỉu.
hoảng hốt đỡ lấy .
Lúc mới phát hiện.
Cơ thể nóng đến kinh .
Bình luận vẫn châm chọc suốt.
【Nữ phụ gặp câu khó trả lời là im luôn.】
【Ai thiết kế cái màn tranh giành đàn ông trời?】
【So xem ai đáng thương hơn , thú vị đấy.】
【Nam chính ơi, diễn cảnh tự ướt giữa trời nắng ? Không ý gì , chỉ là bên hội khẩu vị lạ xem kẻ ngốc thôi.】
【 đang còn rẻ mạt hơn cả nam chính.】
…
Lại là giường bệnh.
Lại là Trần Độ đang hôn mê.
Thời gian như về vài tháng .
chút hoảng hốt.
“Xin chào, thể chuyện riêng một chút ?”
Vai bỗng chạm nhẹ.
Dòng suy nghĩ hỗn loạn cắt ngang.
đầu.
Bình luận tràn tới cả khuôn mặt đối phương.
【Nữ chính! Nữ chính!】
【Thanh Nghi bảo bối, thiên thần áo trắng tuyệt nhất!】
【Cuối cùng cũng đến đoạn thích nhất! Đánh đ.á.n.h !】
Là… nữ chính?!
Cô là bác sĩ chính của Trần Độ?
“ chỉ là thực tập thôi.”
Trịnh Thanh Nghi nghi hoặc của , chủ động giải thích.
【Aaaa nữ chính thật sự tinh tế.】