Chương 6
【Cứ dịu dàng thế , thanh tẩy luôn nữ phụ !】
: …
Có thể tắt mấy cái ?
Ảnh hưởng giao tiếp quá!
Trịnh Thanh Nghi Trần Độ giường, đề nghị:
“Chúng ngoài nhé?”
“Ừ!”
……
Trong cầu thang.
thở phào.
Rời khỏi Trần Độ là bình luận biến mất.
dư âm của việc ô nhiễm thị giác vẫn còn.
vô thức dụi mắt.
“Đừng dụi như , dễ nhiễm khuẩn.”
Trịnh Thanh Nghi đưa cho khăn ướt:
“Dùng cái lau .”
“Đừng lo, Trần Độ , vết thương hồi phục .”
“Đợi tỉnh thấy em , chắc tìm gây phiền phức mất.”
Ai chứ?
đỏ mặt phản bác:
“ …”
Trịnh Thanh Nghi , nhắc đến chuyện buổi tụ họp.
Lúc mới chuyện gì xảy .
Hôm đó là đầu tiên cô về nước gặp .
ở bao lâu, Trần Độ rời .
Lý do:
“Bạn gái ở nhà một , yên tâm.”
“Trần Độ là kiểu , nhận định thì ai đổi .”
Trịnh Thanh Nghi , khuyên thế nào cũng vô ích.
ngờ…
Anh … về.
“Anh ôm đầu, m.á.u chảy đầy kẽ tay, chúng giật .”
“Vốn định gọi cho em, nhưng Trần Độ đồng ý, em lo.”
“Sau đó chuyện ba , liền ép viện nghỉ dưỡng.”
“Hôm nay cũng là khó khăn lắm mới cơ hội, nhờ giúp trốn .”
Thì là …
chợt nghĩ đến điều gì, vội hỏi:
“Vết thương của … ảnh hưởng đến việc hồi phục trí nhớ ?”
Như mới giải thích tại Trần Độ vẫn còn tìm .
Chắc là vì thương nên nhớ .
“Khôi phục trí nhớ?”
“ .” bổ sung:
“Trước đó đập đầu nên mất trí nhớ, ?”
Trịnh Thanh Nghi càng khó hiểu hơn.
“Có … nhưng mà…”
“Anh mất trí nhớ?”
“...Hả?”
…
phòng bệnh.
Chai truyền nhỏ hết.
ấn chuông gọi, y tá rút kim.
Mũi kim nhỏ rút khỏi mạch m.á.u, dán băng y tế .
“Người nhà ấn giúp nhé.”
gật đầu, ngón tay đè lên.
Đợi cửa phòng đóng mở nữa, chỉ còn hai chúng —
ấn mạnh xuống.
Không ngoài dự đoán, thấy một tiếng rên khẽ.
“Đau ?”
Trần Độ mở mắt, nhưng trả lời.
càng ấn mạnh hơn.
Ngón tay vô thức co , đột nhiên nắm c.h.ặ.t lấy tay .
giãy vài cái , cúi đầu, giọng buồn buồn:
“Tại lừa em?”
“Còn em thì .”
Giọng Trần Độ còn khàn hơn :
“Vì em cũng lừa ?”
…
Một ngày khi sống chung.
và Trần Độ co ro sofa xem phim.
Trong phim, nam chính vì một lời dối thiện ý của nữ chính mà đau khổ, tức giận.
Anh sụp đổ, mất kiểm soát.
“Em phản bội tình cảm của chúng , em thể !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-dai-ca-truong-nhan-nham-toi-thanh-ban-gai/chuong-6.html.]
Nữ chính tủi :
“Em là vì cho …”
Họ cãi , chiến tranh lạnh, chia tay.
liên tưởng đến chúng , thăm dò hỏi:
“Trần Độ, nếu một ngày phát hiện em lừa , sẽ gì?”
Câu trả lời của là một nụ hôn.
Ngực dâng lên cảm giác hổ và buồn bã, theo bản năng đẩy .
Trần Độ ôm .
hỏi:
“Vậy nếu là lừa em thì ?”
Anh lắc đầu, dứt khoát:
“Anh sẽ lừa em.”
bây giờ…
đôi mắt nghiêm túc của Trần Độ.
Chợt nghĩ… đây mới là lời dối lợi hại nhất.
“Đừng .”
Trần Độ bất lực :
“Bé con, em nghĩ xem, hôm đó khi tỉnh , gì.”
“Anh từng là mất trí nhớ ?”
Hả???
Hình như…
Thật sự là …
Ơ???!!!
Trần Độ nâng mặt , cúi sát, cọ nhẹ ch.óp mũi.
“Em cũng lừa .”
“Là dụ em gật đầu.”
“Nhân Nhân, ngay từ đầu… là em.”
“Cho nên mới cố ý đ.á.n.h quả bóng đó, cố ý chọc em tức, cố ý ngã xuống.”
“Anh may mắn… lọt ống kính của em, em chọn.”
“Từ bức ảnh em chụp, cảm nhận cảm xúc của em.”
“Em thấy … và em chinh phục .”
“Mạnh Nhân, yêu em.”
Chữ cuối cùng nhẹ nhàng rơi xuống bên môi.
Trần Độ cọ má .
Nhiệt độ da thịt nhanh ch.óng tăng lên.
Lượng thông tin trong đoạn quá lớn.
suýt thì quá tải.
Sau khi tiêu hóa xong—
Chỉ còn một suy nghĩ.
Tên đàn ông đầy mưu mô !
Lại dám giăng bẫy !
tức giận c.ắ.n .
Trần Độ như thấy đau, ôm c.h.ặ.t .
“Vậy… thể hỏi một nữa ?”
nghiến răng:
“Hỏi cái gì?”
“Mạnh Nhân, em là bạn gái , đúng ?”
: “……”
“… .”
Trần Độ khẽ .
“Thật .”
…
Bình luận dần trở nên mờ , như sắp biến mất.
【 xem đến kiệt sức luôn, đây là cái diễn biến gì ?】
【Trời ơi cái giọng trầm , cổ họng đại ca trường động cơ , bật cái là chạy luôn .】
【Chán quá, đây đây.】
【Lừa đảo! Không cặp nam nữ chính nào ở bên đàng hoàng ?】
【Ê, khi nào… nữ chính chọn mới là nam chính ?】
【 ha, đại ca trường là do nữ phụ chọn, là nam chính của nữ phụ.】
【Nói thì nữ phụ cũng nữ phụ, cô là nữ chính của chính .】
【Bên thanh mai cũng sẽ câu chuyện riêng.】
【Vậy chúng là gì? Một phần của trò chơi tình yêu ?】
【Lại NPC tiểu thuyết ngôn tình nữa , ai trả lương cho .】
【Lịch sự ngang qua, để con thần bí:99】
…
Tống Thời Dữ ôm con mèo cam trắng, bên đường.
Dòng qua mắt.
Anh thở dài:
“Mèo con, khi nào hai chúng mới nhận nuôi cùng đây?”
“Cậu xem… nếu Trần Độ thật sự mất trí nhớ…”
“Có thể nhân cơ hội chen ?”
Bác sĩ thực tập Trịnh Thanh Nghi ngang, nghiêm túc cảnh cáo:
“Có bệnh thì đăng ký khám.”
Hết.