SAU KHI ĐOẠN THÂN, TA DẪN ĐỆ MUỘI NGHỊCH TẬP ĐIỀN VIÊN - Chương 257
Cập nhật lúc: 2026-03-07 00:56:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AR9J4qGrS
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mọi uống nước xong, tinh thần rõ ràng hơn nhiều.
Nghỉ ngơi hai khắc giờ, Liễu Thanh Nghiên dậy: “Mọi cũng nghỉ đủ . Tranh thủ khi trời tối tìm thêm chút đồ đạc về, tối còn dùng bữa nữa. Hãy để Hắc Bảo nhà dẫn mấy con ch.ó trong thôn , giúp tìm kiếm.”
Suốt đoạn đường , Liễu Thanh Nghiên nghiễm nhiên trở thành trụ cột tinh thần, nàng gì, đều theo.
Liễu Thanh Nghiên tiếp tục sắp xếp: “Người già và trẻ con ở đây trông chừng đồ đạc, những ai thể việc thì tìm.”
Nam Cương Thôn và Bắc Cương Thôn tổng cộng hơn mười con ch.ó, Hắc Bảo từ lâu là thủ lĩnh của chúng, dẫn theo một đám “tiểu ” tìm kiếm .
Trước khi trời tối, quả thật tìm ít đồ đạc. Trâu ngựa nhà Liễu Thanh Nghiên khi ăn no, lững thững đến bên xe ngựa chờ đợi.
Dân làng thấy, nhao nhao khen ngợi: “Liễu cô nương, trâu ngựa nhà cô thông minh đến thế, tự chúng tìm về luôn!”
Liễu Thanh Nghiên đáp: “Bình thường trò chuyện với chúng, lẽ bản tính chúng vốn lanh lợi.”
Quay bên đầm nước, bắt đầu tìm đồ đạc của nhà .
Trước khi chạy nạn, đ.á.n.h dấu đồ đạc, bao lương thực đều thêu ký hiệu, chỉ sợ thừa lúc hỗn loạn mà trộm lấy.
Lúc tìm kiếm đồ đạc, ngược cũng sợ nhầm lẫn, ai dám trộm lấy đồ nhà khác.
Mọi bắt đầu nhóm lửa nấu cơm, canh giữ bên đầm nước, lượng nước đủ đầy, nấu ăn cũng cần dè sẻn nước nữa.
Có nấu cơm, nấu cháo, hầm thịt sói. Nhà Liễu Thanh Nghiên ăn uống nhất, thịt sói hầm xương, thêm khoai tây, còn nấu cả cơm trắng.
Khi dùng nước, mắt thấy mực nước trong đầm hạ xuống, Liễu Thanh Nghiên vội vàng thêm nước .
Ăn cơm xong, đội tuần tra như thường lệ tuần. Dân làng liên tục bôn ba nhiều ngày, mệt mỏi rã rời, nhặt một ít cỏ khô, ngủ ngay bên sườn đồi khuất gió.
Đêm hôm đó, chuyện coi như yên bình. Ngày hôm ăn sáng xong, Liễu Thanh Nghiên : “Mọi đây, nam nhân tìm đồ, nữ nhân ở giặt y phục.
Đã mấy tháng giặt, thấy nước ở đây dồi dào, đủ dùng. Chúng sẽ nghỉ ngơi ở đây hai ngày hẵng tiếp.”
Các nữ nhân xong, vui mừng: “Tuyệt quá, cuối cùng cũng thể giặt y phục . Y phục bẩn thỉu bốc mùi, nếu thể tắm rửa thì càng mỹ mãn hơn.”
Liễu Thanh Nghiên vội : “Tắm rửa thì , bên ngoài trời lạnh, dễ cảm lạnh, sinh bệnh thì càng phiền phức hơn.”
Các nữ nhân gật đầu: “Liễu cô nương, chúng , chỉ là nghĩ thôi, thể giặt y phục là lắm .” Liễu Thanh Nghiên thêm chút nước đầm.
tháng mười một âm lịch, nước lạnh thấu xương. Khi các nữ nhân giặt y phục, đôi tay chạm nước đông cứng đỏ au, tựa như tôm chín.
Nhiệt độ ở đây còn thấp hơn cả Nam Cương Thôn, càng về phía Đông Bắc sẽ càng lạnh hơn, đoạn đường sắp tới, định là sẽ gian nan.
Hắc Bảo uy phong lẫm liệt dẫn theo bầy ch.ó tiểu của nó, chạy ngược xuôi, một hồi tìm kiếm mệt mỏi, cuối cùng cũng tìm đủ bộ đồ vật của dân làng.
Lần , những con ch.ó của các nhà quả thực trở thành đại công thần. Liễu Thanh Nghiên ban thưởng cho mỗi con một khối thịt sói. Bầy ch.ó vui vẻ ăn uống, đuôi ve vẩy như chong ch.óng.
Buổi tối, một nhóm nạn dân khác như thủy triều tuôn đến. Vừa thấy nước, mắt họ liền sáng rực, hưng phấn kêu lớn: “Có nước ! Chỗ nước!”
Dân làng Nam Cương Thôn, Bắc Cương Thôn và Tang Thụ Thôn đồng loạt về phía Liễu Thanh Nghiên.
Liễu Thanh Nghiên hiểu rõ trong lòng, bọn họ hỏi xem nước thể dùng cho những nạn dân đến .
Nàng gật đầu, : “Đều là những đang chịu khổ, thể giúp thì giúp một tay.”
Nói xong, nàng thêm đầm nước ít nước. May mắn là nước sông trong gian sẽ tự động bổ sung.
Các nạn dân ùa bờ nước, vốc nước uống từng ngụm lớn, dáng vẻ đó hệt như đất đai lâu khô hạn chợt gặp mưa lành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-doan-than-ta-dan-de-muoi-nghich-tap-dien-vien/chuong-257.html.]
Còn của Nam Cương Thôn, Bắc Cương Thôn và Tang Thụ Thôn thì bận rộn gội đầu, gội xong liền bên đống lửa hong khô.
Bấy nhiêu ngày , cuối cùng họ cũng thể sạch sẽ sảng khoái một phen.
Đến tối cơm, các nạn dân đến ngửi thấy mùi thơm thức ăn của Liễu Thanh Nghiên và , đặc biệt là mùi thịt, thèm đến mức nuốt nước bọt ừng ực.
Bọn trẻ thì uống bát cháo gạo thô loãng đến mức thể soi rõ hình bóng của nhà , căn bản chẳng còn tâm trí mà ăn.
Vì ngoài, đội tuần tra đêm đó như hừng hực khí thế, đặc biệt nghiêm túc.
Một ngoài vốn định trộm lương thực, nhưng thấy đội tuần tra cầm đại đao, hết vòng đến vòng khác xung quanh đoàn , ý niệm liền héo rũ như cà tím sương giá đ.á.n.h.
Đêm hôm đó bình an vô sự. Ngày hôm , Liễu Thanh Nghiên cùng đổ đầy tất cả thùng nước, chuẩn xuất phát.
Trước khi , nàng đầy đầm nước một nữa. Mọi đều tưởng đáy đầm suối ngầm, nước cứ lấy mãi hết.
Sau , đầm nước cứu mạng ít , đó là chuyện .
Mọi quần áo sạch sẽ, gội đầu rửa mặt, cả tinh thần phấn chấn như lột xác.
Liễu Thanh Nghiên và đoàn tiếp tục về phía Đông Bắc. Liễu Thanh Nghiên phóng Thương Hoàng 1, để nó thăm dò đường .
Nghỉ ngơi hai ngày, thể lực hồi phục, bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều.
Chim ưng bay về báo cáo tình hình, Liễu Thanh Nghiên xong, hô lớn: “Mọi tăng tốc, khi trời tối hãy mau đến thị trấn phía , chúng sẽ ngủ đó một đêm!”
Cả đoàn ngủ ngoài trời, lập tức như bơm thêm khí lực, tinh thần phấn chấn.
Khi mặt trời sắp lặn, cuối cùng họ cũng đến thị trấn. trong trấn lạnh lẽo vắng tanh, một bóng , xem đều bỏ lánh nạn cả .
Mọi bắt đầu tìm nước, nhưng nhiều giếng nước đều cạn trơ đáy. Không tìm cũng đành chịu, dù thì nước họ mang theo vẫn còn đủ.
Họ tìm một dãy nhà liền kề để nghỉ chân.
Trong nhà, Liễu Thanh Nghiên thấy ai chú ý, liền lặng lẽ đưa Gia gia Thanh Dật và Thanh Du gian, cho họ các món rau xanh, còn hầm một con gà, cho họ ăn thêm ít trái cây, xong xuôi liền vội vã đưa họ ngoài, sợ khác phát hiện.
Đêm hôm đó bình an vô sự. Ngày hôm , Liễu Thanh Nghiên gọi , : “Ra khỏi trấn , là chúng khỏi địa giới Thuận Thiên Phủ.
Tuy nhiên, vùng giáp với Thuận Thiên Phủ chắc vẫn còn hạn hán gay gắt. Mọi cố gắng thêm chút nữa, thêm một đoạn, sẽ còn lo thiếu nước.”
Hai vị thôn trưởng của Nam Cương Thôn và Bắc Cương Thôn cũng tiếp lời: “Đi hơn mười ngày, cuối cùng cũng sắp khỏi Thuận Thiên Phủ , cố gắng lên!”
Người khác cũng hưởng ứng: “ , cố gắng lên! Mười mấy ngày đều vượt qua , còn gì khó khăn nữa!”
Mọi ngươi một câu một câu, cùng động viên. Có chim ưng dò đường, Liễu Thanh Nghiên đỡ lo lắng hơn nhiều.
Kỳ thực đó nàng quên dùng chim ưng, cũng là do quá bận rộn đến mức hồ đồ.
Lúc , hỏi: “Liễu cô nương, phủ thành tiếp theo gọi là gì ?”
Liễu Thanh Nghiên trả lời: “Gọi là An Bình Phủ. Qua An Bình Phủ là Quảng Lăng Phủ, đến Tĩnh An Phủ, đó là tới Thái Châu Phủ. Chỉ cần thiếu nước, chúng chắc chắn thể thuận lợi đến Thái Châu Phủ.”
Liễu Thanh Nghiên thỉnh thoảng cổ vũ . Người , chỉ cần một tia hy vọng thì sẽ sụp đổ.
Ra khỏi địa giới Thuận Thiên Phủ, liền đến các thôn làng của An Bình Phủ. Trong thôn lạnh lẽo vắng tanh, một bóng , rõ ràng dân làng đều bỏ lánh nạn.
Đoàn của Liễu Thanh Nghiên tìm kiếm nước khắp nơi, nhưng tìm một giọt nào, bất đắc dĩ, đành tiến về thôn làng tiếp theo.