SAU KHI ĐOẠN THÂN, TA DẪN ĐỆ MUỘI NGHỊCH TẬP ĐIỀN VIÊN - Chương 291
Cập nhật lúc: 2026-03-07 06:54:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20qVxm1STp
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai cứ đẩy đẩy , Liễu Thanh Nghiên cuối cùng vẫn thể từ chối, đành nhận lấy.
Trong lòng Liễu Thanh Nghiên tràn đầy cảm động. Những mà nàng nhận , mỗi đều quan tâm chăm sóc nàng hết mực, yêu thương nàng như m.á.u mủ ruột thịt.
Liễu Thế Nguyên và Vương công công chỉ ở một đêm. Xét thấy Liễu Thanh Nghiên công việc bận rộn, ngày hôm hai cùng lên đường trở về kinh thành.
Trước khi , vì mới chạy nạn đến đây, thực sự nhiều đồ vật đáng giá để tặng, Liễu Thanh Nghiên bèn chuẩn cho mỗi một bình nước linh tuyền.
Tiễn hai , Liễu Thanh Nghiên dẫn theo đại gia đình hơn hai trăm , cộng thêm năm trăm thị vệ mà Tiêu Cảnh Dục để , tổng cộng hơn bảy trăm , rầm rộ tiến về Lạc Lăng.
Liễu Thanh Nghiên báo lịch trình cho Huyện lệnh Lạc Lăng, do đó Huyện lệnh hề nàng đến, đương nhiên cũng đón tiếp.
Khi đoàn đến nha môn huyện, Liễu Thanh Nghiên liền sai thông báo cho Huyện lệnh, cáo tri Huyện chúa tới.
Liễu Thanh Nghiên hôm nay trang điểm kỹ lưỡng, mặc Huyện chúa phục, toát lên vẻ quý phái. Khí phách của bậc thượng vị giả bẩm sinh triển lộ chút che giấu.
Huyện lệnh Cố Minh Viễn tin, vội vàng chạy nhỏ ngoài, cung kính chắp tay hành lễ bái: “Hạ quan Cố Minh Viễn, bái kiến An Ninh huyện chúa.”
“Cố đại nhân cần đa lễ.”
Thánh chỉ nàng nhận lúc rõ, nàng là Huyện chúa Lạc Lăng huyện, phong địa chính là Lạc Lăng huyện, chức trách là cùng Huyện lệnh địa phương cai quản nơi , nỗ lực xây dựng Lạc Lăng huyện ngày càng giàu mạnh.
Huyện lệnh Cố Minh Viễn cũng nhận thánh chỉ, rõ Liễu Thanh Nghiên là quản lý cao nhất của Lạc Lăng huyện, nên đối với nàng đương nhiên vô cùng cung kính.
Hậu viện nha môn chính là phủ Huyện lệnh. Liễu Thanh Nghiên mời đến đây, nha cận Trương Ánh Tuyết cũng theo hầu hạ.
Trong cuộc trò chuyện với Cố Minh Viễn, Liễu Thanh Nghiên Lạc Lăng huyện địa vực rộng lớn, diện tích gần gấp đôi huyện Bình Dương , thế nhưng dân bằng Bình Dương, kinh tế cũng chẳng hề phồn vinh.
Ruộng đất mà dân bản địa khai khẩn chỉ miễn thuế một năm, khiến nhiều khai hoang. Bởi vì ruộng đất mới khai khẩn cần hai ba năm mới thể thu hoạch định, bách tính khó lòng gánh nổi thuế má tiếp theo.
Liễu Thanh Nghiên suy nghĩ : “Cố đại nhân, chi bằng kéo dài thời hạn giảm miễn thuế ruộng đất khai hoang của thôn dân nơi đây lên hai năm, để khuyến khích dân làng khai hoang.
Khoản thuế thêm một năm miễn , sẽ cá nhân gánh vác, sẽ tự nộp tiền lên triều đình.
Nếu bách tính thiếu lương thực, thể đến Huyện chúa phủ xin vay, lập giấy nợ, đợi khi thu hoạch vụ thu năm sẽ trả.
Thật sự khả năng trả nợ, cũng thể xin công để trừ nợ. Ngoài , phàm là nguyện ý đến Lạc Lăng huyện định cư, chúng đều hoan nghênh.”
Huyện lệnh , khỏi tán dương: “Huyện chúa nhân từ lương thiện, hạ quan vô cùng kính phục.
Số tiền thuế ruộng của Lạc Lăng huyện trong một năm là nhỏ, một Huyện chúa gánh vác, e rằng áp lực khá lớn.
Bất quá, kế sách của Huyện chúa vô cùng tuyệt diệu. Nhờ , bách tính Lạc Lăng huyện sẽ giải quyết vấn đề cơm áo, Huyện chúa quả thật là thông tuệ hơn .”
Cố Minh Viễn tiếp lời: “Huyện chúa mới đến, hẳn là tìm phủ thích hợp ? Phía đông thành một tòa đại trạch, sân viện rộng rãi, chủ nhân cũ phạm tội bắt giam, trạch viện cũng sung công, thích hợp để gia đình Huyện chúa cư ngụ.”
“Đa tạ Cố đại nhân. Ta đến Lạc Lăng lập tức đến gặp đại nhân, còn kịp tham quan khắp huyện thành.
Không Cố đại nhân thể phái dẫn chúng xem qua ? Gia gia và nhà bôn ba cả một chặng đường cũng mệt mỏi, nếu thể sớm an cư thì là nhất.”
“Huyện chúa cứ yên lòng, hạ quan đây sẽ đích đưa .” Cố Minh Viễn vội vàng đáp lời. Thế là, đoàn liền hướng về phía đông thành mà .
Chẳng mấy chốc, tới Phố Dương Liễu. Ở cuối Phố Dương Liễu chính là tòa đại trạch .
Tòa trạch viện quả thực khí phái, sân viện bốn lớp, qua thấy vô cùng rộng rãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-doan-than-ta-dan-de-muoi-nghich-tap-dien-vien/chuong-291.html.]
Nó tọa lạc ở rìa phía đông thành, nhà cửa lân cận che khuất, khiến bộ sân viện càng thêm khoáng đạt.
Tường viện xây bằng gạch xanh dày dặn, từng viên khít khao, xây đắp vững chắc.
Phong cách của trạch viện là kiểu cổ điển điển hình, tuy cổ kính bình thường, chạm trổ gì đặc sắc, nhưng thắng ở sự chắc chắn, thấy an tâm.
Bước sân, hành lang uốn khúc chạy quanh sân viện, nối liền các gian nhà. Đi mái hiên, ngày hè thể che nắng, ngày mưa thể tránh ướt.
Đình nghỉ mát bên cạnh mái cong v.út, các bức điêu khắc gỗ mái hiên tuy chút năm tháng, nhưng vẫn còn rõ sự tinh xảo thuở xưa.
Hồ nước khô cạn ở giữa sân, những chiếc lá sen khô đáy hồ nghiêng ngả, như đang hồi tưởng hình ảnh sen nở rộ khắp hồ năm nào.
Mọi tiên bước sân viện thứ nhất. Đồ đạc trong nhà bày biện khá chỉnh tề, đều bằng gỗ thượng hạng, chạm thấy trơn láng.
Tuy trải qua biến cố, nhưng những đồ đạc vẫn vững vàng, chỉ là bám một lớp bụi dày.
Trên mặt đất còn chút tạp vật, trông như chủ nhân vội vàng rời tiện tay vứt .
Mọi khỏi sân viện thứ nhất, sân viện thứ hai, tình hình bên trong cũng tương tự.
Lúc , Tống đại phu mở lời: “Thanh Nghiên, trạch viện tệ, theo nữa, các cháu cứ tự xem .”
Thanh Du như một chú chim nhỏ vui vẻ, hưng phấn chạy qua chạy trong sân, miệng líu lo: “Tỷ, sân viện thật sự lớn nha, lớn hơn Liễu phủ ở Thanh Thủy trấn của chúng nhiều lắm!”
Thanh Dật cũng phụ họa: “Tỷ, tòa trạch viện . Nếu trồng thêm ít hoa cỏ trong sân, nhất định sẽ vô cùng.”
Liễu Thanh Nghiên sang hỏi ý kiến những khác. Liễu Phúc gãi đầu : “Tỷ, sân viện rộng rãi, ngăn một chỗ luyện võ trường chắc chắn thành vấn đề.”
Mọi đều hài lòng với tòa trạch viện , lập tức gọi hầu bắt tay dọn dẹp nhà cửa và sân viện.
Người nhà họ Liễu đông, tay chân nhanh nhẹn, chỉ mất hơn nửa canh giờ dọn dẹp sạch sẽ sân viện phần lớn.
Liễu Thanh Nghiên phân phó Triệu Toàn: “Triệu quản gia, ngươi sắp xếp mua ít đồ dùng sinh hoạt, chăn nệm các thứ đều chuẩn sẵn, đồ dùng cho năm trăm hộ vệ cũng bỏ sót.
Bắt đầu từ hôm nay, cuộc sống của chúng sẽ diễn theo nề nếp, vẫn như , ngươi thống nhất sắp xếp.”
“Vâng, Đại tiểu thư… đúng, gọi là Huyện chúa.”
Liễu Thanh Nghiên xua tay: “Không cần đổi, cứ gọi là Đại tiểu thư là .”
Nàng suy nghĩ một lát, tiếp: “Triệu quản gia, ngươi mau ch.óng tìm thợ lành nghề, xây thêm ít sương phòng trong nhà . Sân viện đất trống nhiều, xây nhà là đủ. Người nhà đông, mấy gian nhà đủ chỗ ở.”
“Vâng, Đại tiểu thư. Nếu tối nay đủ chỗ ở, cứ dựng tạm vài cái lều trại.”
Liễu Thanh Nghiên gật đầu: “Được, ngươi liệu mà sắp xếp. Người hầu thu nhận đường chạy nạn, ai việc nặng thì ngươi sắp xếp thỏa, ai việc thì hai ngày nay sẽ dẫn họ khai hoang, họ cũng thường xuyên ở nhà.
Đồ đạc trong bếp thì vứt hết , mua nồi niêu xoong chậu các thứ mới.”
Sau khi bận rộn một hồi lâu, cuối cùng cũng ăn bữa cơm đầu tiên khi an cư.
Thời gian gấp gáp, cơm nước đơn giản, tuy mấy phong phú, nhưng trong lòng đều cảm thấy yên .
Mọi đều hân hoan vui mừng, dù thì cuối cùng cũng trải qua những tháng ngày khốn khổ, lưu lạc nữa.
Đêm hôm đó, tất cả đều ngủ say vô cùng, dường như ngay cả giấc mộng cũng ngọt ngào.