SAU KHI ĐOẠT LẠI THÂN THỂ - Chương 5.

Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:39:39
Lượt xem: 75

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

(5)

Về đến nhà, và dượng đều ăn ý, hỏi gì về chuyện thi cử.

Mẹ chỉ vui mừng kéo chuyện: “Nghe Chi Hành , con thích nghi , quan hệ với bạn học cũng . Vãn Vãn, chú Thẩm với , Nhạc Hoa dạy bằng tiếng Anh, cách thi cũng khác trường bình thường. Lần đầu thành tích giảm cũng , từ từ quen nhé.”

gật đầu: “Mẹ yên tâm, con thấy bài khá .”

“Vậy là ,” sắc mặt bỗng lộ chút lo lắng, “dạo và chú Thẩm sẽ khá bận, hai đứa tự chăm sóc bản nhé.”

Động tác khựng : “Công ty của chú Thẩm gặp vấn đề ạ?”

Mẹ ngạc nhiên, dịu dàng , xoa đầu như an ủi: “Thật cũng chuyện lớn gì, , Vãn Vãn.”

Lần , việc Hình Việt thể ngang nhiên vu khống trai, một nguyên nhân quan trọng.

Đó là nhà họ Thẩm xảy chuyện.

Dượng kinh doanh vật liệu xây dựng. Lô vật liệu thi công rõ ràng qua kiểm định chất lượng, nhưng cuối cùng vẫn xảy sự cố tại công trường. Công trình sụp đổ, công nhân thương kéo đến đòi bồi thường.

Không chỉ , đúng thời điểm , các bên liên quan như chủ đầu tư, nhà đầu tư, nhà phân phối đều lượt gây áp lực lên công ty, yêu cầu đưa phương án bồi thường hợp lý, nếu sẽ chấm dứt hợp tác.

Trên đời chuyện trùng hợp đến . Trước là vật liệu xảy vấn đề, đó tất cả đối tác hợp tác đều trở mặt nể tình. Dư luận thì ồn ào, chuỗi vốn cũng bắt đầu gặp trục trặc.

hiểu rõ, đang tay với công ty của dượng.

Thậm chí còn đó là đối thủ thương trường của dượng, ông chủ công ty Hoành Viễn.

chỉ là một học sinh cấp ba, giúp gì nhiều. những chuyện, nhiều hơn chính đây, là đủ.

“Mẹ, thứ hai tuần là họp phụ ,” hỏi , “ và chú sẽ cùng chứ?”

“Ừ?” chút lơ đãng, nhưng vẫn dịu dàng đáp, “ chứ, hôm đó và chú sắp xếp thời gian .”

Thứ hai, cũng là ngày Nhạc Hoa công bố kết quả.

Trước bảng thông báo đông nghịt . trai tới, xung quanh là học sinh vội vã chen chúc tìm tên .

từ xuống bảng đỏ.

Hạng nhất, nổi bật là ba chữ Thẩm Chi Hành.

Thẩm Chi Hành, Ngữ văn 136, Toán 150, Tiếng Anh 149, Vật lý 99, Hóa học 100, Sinh học 98, tổng điểm 732, xếp hạng 1.

: “…”

Từ trai từ nhỏ đến lớn từng thứ hai, nhưng ngờ khoa trương đến mức .

Điểm như , cảm giác vượt khỏi phạm vi con thể đạt .

tiếp tục xuống.

Tư Hành, Ngữ văn 131, Toán 150, Tiếng Anh 148, Vật lý 97, Hóa học 98, Sinh học 96, tổng điểm 720, xếp hạng 2.

Nhìn thấy cái tên , cụp mắt, khẽ lạnh.

Tư Hành, đúng là quen.

Tâm trạng chút , đang thất thần thì bất ngờ trai nhẹ nhàng xoa đầu.

“Làm bài ,” giọng dịu , “Gia Vãn, giỏi lắm.”

chớp mắt, thấy tên ở vị trí thứ sáu.

thể so với , nhưng cũng tệ, ít nhất cao hơn kỳ vọng của .

tiếp tục xuống, ở vị trí thứ mười một thấy Lạc Tiếu Tiếu.

như nghĩ, cô dồn bộ tinh lực việc học. Dù thể dùng những “thủ đoạn gian lận” từ vị diện cao để đạt thành tích , cũng thể đưa lên hạng nhất.

Huống chi, Lạc Tiếu Tiếu vốn dĩ cũng coi trọng điểm .

Hoặc đúng hơn, ban đầu cô cho rằng hạng mười một đủ để áp đảo .

hồn, ngẩng đầu mỉm với trai: “Vẫn là giỏi hơn.”

Sau khi kết quả, trực tiếp đến lớp mới báo danh.

Chỗ của lớp A sắp xếp sẵn. liếc tên bạn cùng bàn: Bành Quyên Nhiên.

Bành Quyên Nhiên.

đang bảng tên của cô mà xuất thần, thì bên cạnh bỗng bóng đổ xuống. đầu, thấy một cô gái buộc tóc đuôi ngựa cao đang với vẻ ngạc nhiên. Gương mặt thanh tú, mang theo khí chất sắc sảo.

“Cậu là Chu Gia Vãn mới chuyển đến ?” giọng cô trong trẻo như con gái bình thường, mà khàn, mang chút từ tính, “mới đến top mười, khá đấy.”

mỉm với cô : “Cậu là Bành Quyên Nhiên?”

“Ừ,” cô nhướng mày, “bạn cùng bàn mới xếp hạng cao thế , tối nay bố tớ mà đến chắc càm ràm tớ .”

gì.

Bành Quyên Nhiên là kiểu học lệch điển hình. Lý, Hóa, Sinh môn nào cũng điểm cao, nhưng Ngữ văn và Tiếng Anh chỉ qua 100, nên thứ hạng luôn quanh quẩn ba mươi.

Bành Quyên Nhiên…

Nhà họ Bành.

ngờ trùng hợp như . Trong kế hoạch của , tiếp cận cô cần tốn ít công sức. Bởi vì Bành Quyên Nhiên kiểu dễ gần. từng thấy cô lạnh lùng gay gắt với kẻ xuyên , ánh mắt đầy lệ khí, khiến khác khỏi rùng .

lúc thì lạnh lùng kiêu ngạo, lúc hờ hững, nhưng hiểu, trong lòng cô hận.

Là loại hận giống , chỗ trút, dồn nén trong lòng.

cần sự giúp đỡ của cô .

thẳng , đưa tay : “Chào , bạn cùng bàn mới.”

Lần , vận may dường như về phía .

Chỗ của trai ở ngay phía . liếc bạn cùng bàn của , là Hình Việt. Thành tích của vốn thể lớp A, nhưng vẫn xuất hiện ở đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-doat-lai-than-the/chuong-5.html.]

Tuy , thấy bất ngờ. Thậm chí khi bước lớp, còn mỉm dịu dàng với và Lạc Tiếu Tiếu bên cạnh.

Tốc độ cũng nhanh thật, Lạc Tiếu Tiếu còn hiệu quả hơn tưởng.

Chỉ là lúc sắc mặt cô lắm, thậm chí phần tái nhợt. Khi khoác tay Hình Việt cũng thể nở nụ rạng rỡ quen thuộc nữa. Khoảnh khắc thấy , biểu cảm cô chùng xuống, trong mắt thoáng qua chút nghi ngờ bất định.

“Này, bạn học mới,” Hình Việt tỏ tự nhiên, lêu lổng bước tới, gõ gõ lên bàn , “ thấy tên , hạng sáu, đấy, hóa là học bá.”

chỉ cong mắt, khẽ : “Chúng học cùng .”

Cậu như sững một chút, phần tự nhiên mà sờ mũi, thậm chí còn rút tay khỏi chỗ đang khoác Lạc Tiếu Tiếu, nhếch mép, giọng điệu bỡn cợt: “Sao, vui đến thế ?”

Lạc Tiếu Tiếu lập tức nghiến răng, dính sát : “A Việt…”

Hình Việt cau mày khó chịu: “Làm gì?”

Lần là vì cảnh gia đình mà sinh thương hại, còn , với , lẽ chỉ là một cuộc gặp gỡ thoáng qua. Cũng khó trách thái độ của Hình Việt như .

Xét về con gái xinh , Hình Việt quen ít. Những thứ gọi là đặc biệt và dịu dàng đây, thực chỉ vì điều thật sự quan tâm, vẫn luôn là bản .

Lạc Tiếu Tiếu đủ thông tin, cũng ký ức một , nên hiểu .

Giống như bây giờ, thứ hạng cao hơn cô thể tạo áp lực lên Lạc Tiếu Tiếu. vốn thích Hình Việt, toan tính của cô , cùng lắm cũng chỉ là công cốc.

“Tất nhiên,” ánh mắt Lạc Tiếu Tiếu mang theo ác ý sâu, nhưng như hề , chỉ chăm chú Hình Việt với vẻ dịu dàng, “ vui chứ?”

Cậu là một phần quan trọng trong kế hoạch của mà, bạn học Hình.

Nhìn thấy xuất hiện, đương nhiên vui .

Sau khi Lạc Tiếu Tiếu và Hình Việt rời , Bành Quyên Nhiên bỗng hỏi : “Đó là học sinh chuyển đến còn ?”

gật đầu, sắp xếp bài thi bàn.

“Đổi bạn gái cũng nhanh thật đấy,” Bành Quyên Nhiên khẽ hừ một tiếng, “đừng với cũng là một trong đó nhé.”

“Không thể nào,” giọng lạnh , “nếu là thì ghê tởm quá.”

Có lẽ ngờ phản ứng như , Bành Quyên Nhiên đầu , ánh mắt chút kinh ngạc.

Trong lớp ba mươi , hơn nửa quen, nhưng những quen thì đều ở đây. Văn San, Hình Việt, Trần T.ử Sâm… còn cả Tư Hành.

Chủ nhiệm lớp còn là cô Lý nữa, mà đổi thành một thầy giáo nam lúc nào cũng hiền, dạy Vật lý, họ Hoàng.

Thầy tiên ôn hòa khen ngợi chúng , nhanh ch.óng bài, bắt đầu giảng đề thi.

Họp phụ của Nhạc Hoa là phụ và học sinh cùng tham dự. Buổi tối, và dượng đến sớm, cạnh chỗ của trai.

Mẹ cầm bảng điểm của , vui: “Vãn Vãn thi thế , nãy giáo viên còn khen con đấy.”

Bố của Bành Quyên Nhiên bên cạnh cũng ghé , vẻ mặt đầy ngưỡng mộ: “Tiếng Anh một trăm bốn mươi sáu ? Giỏi thật, hơn con gái bốn năm chục điểm.”

Bành Quyên Nhiên bên cạnh đảo mắt, với vẻ “quả nhiên là ”.

mím môi , nhỏ giọng : “Không bằng trai em.”

“Chi Hành hình như từng thứ hai,” càng vui hơn, “nó sinh hợp học hành , nhưng Vãn Vãn nhà cũng tệ.”

“Chị là của Thẩm Chi Hành ?”

Mẹ đang thì phía bỗng lên tiếng. Đó là giọng của một đàn ông trưởng thành, trầm thấp, từ tính, vững vàng mà dễ .

, còn là?” giọng chút nghi hoặc.

, trong khoảnh khắc đó cơ thể thoáng cứng , chậm rãi thả lỏng, như gì mà đầu.

Trước mặt , là một đôi cha con dung mạo khá giống .

Thiếu niên gương mặt thanh tú lạnh lùng, đeo kính gọng bạc mảnh, mí mắt một nốt ruồi lệ, làn da trắng như sứ, trông nho nhã xa cách.

Người đàn ông bên cạnh cao lớn, khí chất nho nhã, sống mũi đeo kính gọng vàng, ngũ quan tuấn tú, tuổi, chỉ khiến cảm thấy thời gian mài giũa, toát vẻ ưu nhã và điềm tĩnh hiếm .

“Tư Hành, chào cô ,” đàn ông vỗ nhẹ vai thiếu niên, phong độ nhẹ nhàng, “ là bố của nó, Tư Dục Hoa.”

Ông trò chuyện với một cách tự nhiên. Cho đến khi rời , ánh mắt ông mới vô tình lướt qua .

Ánh mắt lướt từng chút một ông , như khắc sâu từng đường nét khuôn mặt tận đáy lòng.

“Đó là Tư Hành , Chi Hành , là lớp trưởng đúng , hình như phương diện nào cũng xuất sắc, còn thứ hai khối,” khẽ với , giọng đầy tán thưởng, “ mới thấy, đúng là giáo d.ụ.c .”

Đầu ngón tay siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, cố hết sức kìm nén cảm xúc: “Mẹ, con vệ sinh một lát.”

Mẹ nghi ngờ gì. xoay rời khỏi lớp, nhà vệ sinh. Tay buông khỏi miệng, nôn khan.

Cảm giác buồn nôn dâng lên như sóng trào. chống tường, thở dốc, trong đầu là những mảnh ký ức vỡ vụn.

Người đàn ông, bàn việc, những ngón tay ấm nóng, động tác quen thuộc, cảm giác lạnh lẽo lưng, những lời thì thầm vỡ vụn trong miệng thiếu nữ.

“Chú Tư, nhà họ Thẩm…”

“Suỵt, bảo bối, cháu cầu xin cho Thẩm Thiên Bằng ?”

“Sao thể chứ, hì hì, cháu chỉ là, chú , chú bảo sẽ xử lý nốt chuyện nhà họ Thẩm, nhưng cháu thấy chú cùng cô gái khác.”

“Thấy?”

“Ngay ở chỗ chú đến đó, cô bé đó chắc mới mười ba mười bốn tuổi thôi, cũng là Tư Hành đưa cho chú ? Trông cái gì cũng , còn bằng đến tìm cháu chơi, ít nhất cháu thể… ưm…”

“…Ừm? Có thể gì?”

“…”

dùng thể hết những chuyện ghê tởm.

đùa, cùng đàn ông đạo mạo phá hủy tia hy vọng cuối cùng của gia đình .

gì.

bất lực.

xổm xuống đất, mắt đỏ lên. Vô thức, nước mắt từng giọt rơi xuống nền, tay như mất kiểm soát mà ấn nút xả nước, cho đến khi tiếng nước dìm lấp tiếng nôn khan của .

Loading...