SAU KHI EM HỌ NÉM CON MÈO CỦA TÔI XUỐNG BAN CÔNG - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:46:28
Lượt xem: 229
Văn án:
Trong buổi tụ họp gia đình, em họ ném con mèo nuôi ba năm từ ban công xuống.
May mà con mèo rơi trúng cành cây, nên giữ một mạng.
còn hồn thì mắt đỏ hoe kéo tay áo :
“Con chỉ xem thử mèo bay thôi…”
Cô vội vàng xin :
“Em họ con chỉ ham chơi thôi, đừng để bụng.”
Khi tức đến run cả thì mắt bỗng hiện những dòng chữ trôi nổi.
【Nó ham chơi , nó chỉ tiếng con mèo rơi xuống đất thôi.】
【Tuần nó còn nhân lúc hàng xóm ở nhà, đẩy con họ xuống cầu thang chỉ để xem chảy m.á.u.】
【Nó còn định lừa nam chính tủ đông khóa nữa. Thằng đúng là nhân cách phản xã hội.】
Người cô đang dỗ dành con trai bỗng khựng .
Ngay giây tiếp theo, ánh mắt kinh ngạc của , cô tát mạnh mặt em họ một cái.
…
Chương 1
Sau một lặng ngắn ngủi.
Cậu em họ Triệu Bác Viễn ôm mặt gào lên:
“Mẹ! Mẹ đ.á.n.h con!”
“Ôi trời! Làm gì thế ? Thằng bé lớn thế mà đ.á.n.h là đ.á.n.h ?”
Ông bà nội mặt đầy xót xa, vội chạy tới dỗ dành.
Cô gì, ánh mắt dán c.h.ặ.t mặt, lông mày nhíu c.h.ặ.t.
Ở cuối tầm của cô.
cũng thấy những dòng chữ nhỏ đang trôi.
【Ơ? Dương Noãn Tâm thấy chúng chuyện ?】
【Giờ thấy cũng vô ích thôi. Đứa con hỏng . Trong túi Triệu Bác Viễn bây giờ còn t.h.u.ố.c chuột, định đầu độc họ nó đấy.】
【Nếu Dương Noãn Tâm nuông chiều con như thì thằng bé cũng thành thế .】
Tim giật thót.
lập tức bước nhanh tới mặt Triệu Bác Viễn đang đỏ mắt trừng cô , đưa tay lục soát .
Ở túi quần bên trái.
thò tay .
Một gói giấy nhỏ móc .
định mở thì bỗng một lực mạnh từ phía đẩy tới.
loạng choạng ngã xuống đất.
Gói giấy trong tay cũng văng , vài hạt màu đỏ rơi lả tả sàn.
chỉ những hạt đó, lớn tiếng chất vấn:
“Đây là cái gì? Đây là cái gì?”
“Đủ ! Có xong ?”
Một giọng đàn ông thô ráp vang lên.
Dượng là Triệu Khắc Sinh bước nhanh tới mặt Triệu Bác Viễn, ôm lòng với vẻ đau lòng.
“Trước mặt vợ chồng mà bắt nạt con trai chúng , chẳng là coi thường chúng ? Bữa cơm chúng ăn nữa!”
Cô cũng nghiến răng gật đầu.
“! Chúng về nhà ăn, khỏi để vì một con mèo c.h.ế.t mà gây khó dễ cho con trai !”
“Noãn Tâm, con thế là ? Chúng thương Bác Viễn nhất mà!”
Ông bà nội vội chặn mặt cô .
Sau đó họ trừng mắt .
“Mau xin cô con và em họ !”
mở to mắt tin nổi.
“Mọi thấy ? Chính Triệu Bác Viễn ném con mèo của con xuống! Trong túi nó còn t.h.u.ố.c chuột!”
Cô mặt đỏ tim đập.
“Thuốc chuột gì? Ai t.h.u.ố.c chuột? Đó chỉ là đồ chơi của con trai thôi.”
Nói , ánh mắt cô trở nên càng nghi ngờ hơn.
“Sao tự nhiên con nhắc đến t.h.u.ố.c chuột? Có con thấy cái gì ?”
Ánh mắt cô lạnh lẽo đến đáng sợ, như thể chỉ cần gật đầu một cái là cô sẽ g.i.ế.c ngay lập tức.
phản xạ lắc đầu.
“Không… con thấy gì cả. Con chỉ thấy túi của Triệu Bác Viễn phồng lên nên xem trong đó gì.”
Lúc cô mới thu hồi ánh mắt.
“Được lắm, là vẫn nghi ngờ chúng đúng ? Bữa cơm hôm nay chúng ăn nữa!”
Cô và dượng tức giận ôm lấy con trai ngoài, ông bà nội vội chạy theo ngăn .
Những họ hàng khác một bên cũng lượt theo.
Hai phút .
Trong nhà chỉ còn .
vội mang giày, định ngoài tìm con mèo đang hoảng sợ của .
“Cạch.”
Bên ngoài bỗng vang lên tiếng khóa trái cửa.
vặn mạnh tay nắm cửa mấy nhưng mở .
đập cửa thật mạnh, vẫn ai đáp .
lúc , những dòng chữ xuất hiện.
【Chạy mau! Bọn họ g.i.ế.c !】
【Bọn họ mua bảo hiểm giá trị cực lớn cho !】
Những dòng chữ khiến lạnh toát.
…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-em-ho-nem-con-meo-cua-toi-xuong-ban-cong/chuong-1.html.]
tuyệt vọng đập cửa.
Không ai trả lời.
Không từ khi nào.
Cửa sổ nhà ông bà nội hàn kín bằng song sắt.
Khe hở giữa các thanh sắt chỉ đủ cho một con mèo chui qua.
Một trưởng thành như , dù cố chui cũng chỉ kẹt .
lấy điện thoại định gọi cảnh sát.
phát hiện trong nhà tín hiệu.
gào lớn ngoài cửa sổ cầu cứu.
thấy một ai.
Cuối cùng, thấy tiếng khẩy của dượng.
“Từ năm ngoái ở đây dọn lên thành phố hết . Giờ gào rách cổ cũng ai tới cứu .”
run giọng hỏi:
“Rốt cuộc các gì?”
Giọng cô vang lên thản nhiên:
“Con ác độc với em họ như , chúng con ở đây suy nghĩ vài ngày.”
“Anh họ! Xem quà em tặng !”
Một cây gậy dài buộc túi ni lông
cau mày lấy xuống.
Vừa mở …
“A!”
hét lên, túi trong tay rơi xuống.
Cậu em họ khúc khích.
“Anh họ, là sợ mèo đấy chứ? Thế nuôi Đô Đô lâu thế?”
Đầu óc trống rỗng.
Rất lâu mới nhận .
Trong túi là một khối m.á.u thịt nát bét… là xác mèo.
“Cậu… gì Đô Đô?”
thò đầu cửa sổ gào lên.
Những dòng chữ hiện .
【Bọn họ đang lừa nam chính, ghi cảnh nam chính phát điên.】
【Sau nếu nam chính mất tích, họ sẽ là tâm thần bỏ .】
【Thực họ cũng tìm con mèo của nam chính, nhưng nó trốn mất. Con mèo trong túi là con mèo nhỏ mà thằng hôm qua t.r.a t.ấ.n đến c.h.ế.t.】
Nước mắt trào .
Nhìn những dòng chữ.
lau nước mắt, cố gắng giữ gương mặt bình tĩnh.
Không một lời, đóng cửa sổ .
thấy tiếng em họ gào bên .
“Mẹ! Mẹ xem cái chủ ý dở của kìa! Nó rụt đầu !”
“Được , đừng vội. Mẹ tìm ông bà ngoại con bàn , chắc chắn sẽ con thất vọng.”
vẫn kìm đỏ mắt.
Ông bà nội ngày nào cũng hỏi han .
Ngày nào cũng mong thành đạt.
Thế mà bây giờ… họ cũng sắp trở thành kẻ g.i.ế.c .
bếp.
Cầm con d.a.o đang c.h.ặ.t dở xương sườn thớt.
Nắm c.h.ặ.t trong tay.
lúc đó, những dòng chữ xuất hiện.
【Nam chính đừng giãy giụa nữa.】
【Họ đổi kế hoạch, định phóng hỏa, dùng khói hun c.h.ế.t nam chính giả tai nạn.】
Ngay lúc .
Ngoài cửa vang lên tiếng sột soạt.
Giống như đặt thứ gì đó cửa.
Tiếng vỗ tay và tiếng của em họ vang .
“Hay quá! Cuối cùng cũng chơi ! Hai năm nay chỉ hun chuột với thỏ thôi, chẳng gì cả!”
“Không ! đồng ý!”
Bất ngờ.
Giọng ông nội vang lên.
…
thở phào một .
May mà vẫn chịu giúp .
chằm chằm ngoài cửa, lòng nóng như lửa đốt, chờ đợi kết quả bàn bạc của họ.
Ba …
Nếu hai ở trời linh thiêng, xin hãy phù hộ cho ông nội thuyết phục , để con giữ mạng sống .
cũng qua bao lâu.
Cửa mở.
Ông nội dẫn bước .
mừng đến bật , lao tới ôm chầm lấy ông nội, nức nở.
ngay giây tiếp theo…
Hai tay đang ôm ông của nắm c.h.ặ.t.