SAU KHI EM HỌ NÉM CON MÈO CỦA TÔI XUỐNG BAN CÔNG - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:46:29
Lượt xem: 527

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 2

 

Dượng lạnh mặt dùng dây thừng trói c.h.ặ.t t.a.y .

 

Ông nội cúi xuống, chui khỏi vòng tay .

 

Tim treo lên cổ họng.

 

“Các ý gì?”

 

Ông nội mỉm hiền từ với .

 

“Tiểu Sơn , con đừng sợ. Chúng định đưa con ngoại ô dã ngoại thôi.”

 

“Dã ngoại?”

 

. Mấy đứa trẻ các con suốt ngày ở nhà vận động. Ông với bà bàn đưa các con ngoài thư giãn chút.”

 

giơ hai tay trói lên.

 

“Vậy cái ?”

 

Ông nội vẫn bình thản như .

 

“Vừa con còn định tấn công Bác Viễn. Người lớn đề phòng con cũng là bình thường. Trên đường con ngoan ngoãn một chút, họ sẽ cởi trói cho con.”

 

Ông dứt lời.

 

Chẳng hề hỏi đồng ý .

 

Ông và dượng mỗi giữ một cánh tay , kéo xuống lầu.

 

cố sức vùng vẫy, nhưng vẫn ngăn họ kéo xuống, nhét một chiếc xe van bảy chỗ.

 

Mùi da ghế trộn với mùi t.h.u.ố.c lá và mùi chân bốc lên trong xe khiến suýt nôn.

 

lúc còn tâm trí để ý đến những thứ đó nữa.

 

Bởi vì những dòng chữ xuất hiện.

 

【Nam chính đúng là ngây thơ quá, còn tưởng ông nội sẽ cứu .】

 

【Thực ông nội nam chính chỉ sợ nó c.h.ế.t ngang trong nhà, hồn ma tan, nhà nữa.】

 

【Đưa ngoại ô sẵn trận pháp trấn áp âm hồn, ông mới thấy yên tâm.】

 

Nhìn những dòng chữ .

 

Trong lòng ngoài sợ hãi còn cả kinh ngạc.

 

Nhà đây vốn ở ngoại ô.

 

Chỉ là bảy năm xảy một trận hỏa hoạn, ba c.h.ế.t cháy trong đó.

 

Lúc khả năng sống tự lập, sợ cảnh nhớ , nên mới chuyển .

 

Trận pháp trấn áp âm hồn … chẳng lẽ chính là ở nhà ?

 

ông nội rốt cuộc vì mục đích gì mà trấn áp linh hồn của con trai và con dâu ?

 

Không ai thể cho câu trả lời.

 

c.ắ.n môi, giả vờ đau đớn.

 

“Con đau bụng… chắc là viêm dày cấp… Con bệnh viện, mau đưa con tới bệnh viện .”

 

chiếc xe vẫn chạy với tốc độ cũ, hề chậm .

 

Cậu em họ đầy hứng thú.

 

“Anh , đau thật ? Tốt quá! Em thích nhất là khác đau đến lăn lộn đất, năng lộn xộn.”

 

khựng một chút, tiếp tục nhỏ.

 

“Không vệ sinh… sắp ngay xe .”

 

cô và dượng để ý tới.

 

Bà nội từ đầu đến cuối cũng một lời.

 

“Đừng giở trò vặt. Hôm nay dù thế nào mày cũng đừng mong chạy .”

 

Xe tiếp tục chạy.

 

cố dậy ngoài cửa sổ.

 

Bên ngoài hoang vu, thấy một bóng .

 

Cuối cùng, xe dừng .

 

cô và ông nội đẩy xuống xe.

 

Trước mắt xuất hiện một căn nhà cháy đen.

 

Đó chính là nơi lớn lên.

 

Nụ mặt em họ giấu nổi.

 

“Chỗ em nhớ nè!”

 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-em-ho-nem-con-meo-cua-toi-xuong-ban-cong/chuong-2.html.]

Họ kéo cổng.

 

liều mạng giãy giụa.

 

! !”

 

“Ông nội! Bà nội! Cứu cháu!”

 

Đến lúc vẫn còn ôm hy vọng.

 

Hy vọng họ sẽ vì tình mà tha cho một mạng.

 

“Bà nội, bà quên ? Hôm qua bà còn khi già , nổi nữa thì sẽ đến nhà cháu ở, để cháu nuôi bà dưỡng già.”

 

“Ông nội! Ông quên lúc ông gãy chân là ai giúp ông tìm bác sĩ, ngày ngày chăm sóc ông, dọn dẹp cho ông ?”

 

Ông nội mặt , dám mắt .

 

“Giờ chân tay ông khỏe, nhắc mấy chuyện cũ rích đó gì.”

 

Bà nội vẫn im lặng từ đầu đến cuối.

 

hoảng loạn lắc đầu, về phía cô.

 

“Cô … lúc cô kết hôn, tiền mua nhà đều là ba cháu đưa cho cô. Bây giờ cô lấy oán báo ơn ?”

 

lạnh.

 

“Mày còn dám ! Giờ giá nhà giảm thê t.h.ả.m như , nếu năm đó ba mày đưa tiền cho chúng tao mua nhà, bây giờ cũng lỗ nhiều đến thế! Cả nhà mày đáng c.h.ế.t!”

 

Hai chân mềm nhũn vì sợ hãi và kích động.

 

cô, nuốt nước bọt khó khăn.

 

“Cô… cô ?”

 

Cậu em họ vỗ tay .

 

“Ý của em là, bác cả với bác dâu chính là do ba em tiễn đấy.”

 

“Hồi đó em còn đặc biệt ghi âm tiếng hai kêu cứu t.h.ả.m thiết nữa. Lâu lâu thấy thư giãn lắm.”

 

“Bao nhiêu năm qua em chán . Bây giờ cuối cùng cũng thể âm thanh mới.”

 

Mắt đỏ ngầu.

 

Vậy trận hỏa hoạn năm đó tai nạn?!

 

“Các ! Ba đối xử với các như ! Các ….”

 

Cậu em họ lạnh ngắt lời .

 

“Tốt ? Mày dám ba mày với tao?”

 

“Tao rõ ràng ba mày rằng khi họ c.h.ế.t, bộ tài sản đều để cho mày!”

 

“Tại chứ! Tao ưu tú như thừa kế? Họ thiên vị! Họ c.h.ế.t đáng lắm!”

 

“Hôm nay mày còn tiếc một con mèo cho tao g.i.ế.c. Mày cũng đáng c.h.ế.t!”

 

Cơ mặt giật giật, như thể chịu uất ức ghê gớm lắm.

 

run rẩy cô và dượng.

 

“Nó như mà các vẫn dung túng nó ? Các đang dung túng một kẻ phản xã hội! Một kẻ g.i.ế.c !”

 

Trên mặt cô chút chột nào.

 

Thậm chí còn nở nụ đắc ý.

 

“Quả nhiên mày thấy những dòng chữ xuất hiện trong khí .”

 

“Còn giả vờ mạnh miệng. Nếu con trai tao thông minh, để mày chạy thoát thì cả nhà tao tiêu !”

 

Họ kéo tới căn phòng duy nhất còn nguyên vẹn trong ngôi nhà cũ.

 

Đẩy mạnh một cái.

 

ném trong phòng.

 

Bên ngoài vang lên tiếng khóa cửa.

 

thấy họ kéo cái gì đó tới chặn cửa.

 

“Cạch.”

 

thậm chí còn thấy tiếng bật lửa.

 

Từng làn khói bắt đầu luồn qua khe cửa.

 

Những dòng chữ xuất hiện.

 

【Nam chính cuối cùng vẫn đổi phận, sẽ c.h.ế.t giống như ba .】

 

【Có họ hàng như thì cũng hết cách… đúng là mệnh .】

 

điên cuồng đập cửa và cửa sổ.

 

phát hiện tất cả đều gia đình em họ chặn kín.

 

tuyệt vọng bệt xuống đất, chờ cái c.h.ế.t đến.

 

 

Loading...