Sau khi em trai cho chó ăn kẹo - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-03-19 18:00:32
Lượt xem: 906
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bình luận cũng bắt đầu lóc.
[Thôi đừng mà! thực sự nuốt trôi cái thể loại nhân thú , nó chứ nổ tung cái đầu luôn !]
[Hu hu hu hiểu thấy cảm động mới c.h.ế.t chứ!]
[Cảm động cái con khỉ! Đây là con ch.ó đực đấy nhé! Tỉnh táo mấy má...]
[ cái cách họ đúng là chân ái mà.]
[Ái cái gì mà ái! Đấy là tác dụng của cổ trùng đấy! Giờ mà là con heo đực thì cũng thâm tình y hệt thôi!]
[ đúng ! Nam chính với con ch.ó giờ đồng sinh cộng t.ử, ch.ó còn thì còn, ch.ó c.h.ế.t thì cũng tèo theo!]
[Hả? Vậy nếu con ch.ó c.h.ế.t thì nam chính cũng cứu luôn ?]
và Lâm Phi Vũ nén dữ lắm mới bật thành tiếng, nhưng nước mắt thì trào vì nín .
cố chớp mắt vài cái nức nở lẩm bẩm một . Giọng quá lớn, nhưng đủ để bà chồng bên cạnh thấy.
“Con ch.ó tà môn thật đấy… Chẳng nó gì Gia Hào nữa... Trước đây thương nhất, giờ ch.ó c.ắ.n mà chỉ lo cho mỗi nó…”
Người chồng cứng đờ .
“Bao nhiêu đang thế ... mà hôn một con ch.ó hoang…”
Đôi mắt chồng đỏ ngầu lên, thở của bà ngày càng nặng nề. Bà lẳng lặng nhặt con d.a.o đất lên lặng lẽ dậy, từ từ tiến gần.
Không ai chú ý đến bà cả. Mọi ánh đều đang đổ dồn Lý Gia Hào và con ch.ó.
19
Mẹ chồng bước đến lưng đôi "uyên ương" đang hôn đắm đuối.
Bà giơ d.a.o lên, nhắm thẳng cổ con ch.ó, và c.h.é.m xuống. Động tác cực kỳ dứt khoát, gọn gàng.
Chỉ một đao.
Đôi mắt con ch.ó trợn trừng lên từ từ nhắm . Lần , nó chính thức chầu trời.
Cơ thể Lý Gia Hào cũng đột nhiên co giật mạnh. Anh ôm c.h.ặ.t lấy tim, ngã rạp xuống cạnh xác con ch.ó.
“A!”
Anh ghì c.h.ặ.t l.ồ.ng n.g.ự.c, biểu cảm vặn vẹo dữ tợn, gân xanh nổi đầy cổ, nhãn cầu như lồi hẳn ngoài.
“Đau! Tim đau quá!”
Mẹ chồng ngây .
“Con trai... con... con thế ?”
Bà định đỡ dậy, nhưng tay mới chạm vội cứng đờ.
Máu bắt đầu rỉ từ lỗ mũi Lý Gia Hào. Máu chảy dọc theo rãnh nhân trung xuống miệng, xuống cằm. Tiếp đến là tai, mắt... m.á.u tuôn xối xả.
là thất khiếu chảy m.á.u.
Mẹ chồng sợ đến phát khiếp. Đôi tay bà lơ lửng giữa trung, chẳng đặt cho .
Môi bà run lẩy bẩy: “Gia Hào... Rốt cuộc con ... Con gì chứ... Đừng dọa mà…”
Lý Gia Hào trả lời, cũng chẳng còn sức mà trả lời nữa.
Chỉ thấy ngừng co giật sàn, từng đợt rung cứ thế thưa dần. Cơn co giật ngày một chậm .
Chậm dần.
Cuối cùng… bất động.
Mẹ chồng run rẩy đưa tay lên thử thở của .
“A!”
Rồi bà cũng ngất lịm .
20
Cảnh sát đến nhanh. Ba xe tuần tra, một xe cấp cứu rú còi inh ỏi khắp khu phố.
Hàng xóm lầu vươn cổ lên xem, bàn tán xôn xao.
“Phòng 502 biến ? Hình như c.h.ế.t !”
“Nghe bảo ông nào định bậy với con ch.ó, thế là nó c.ắ.n c.h.ế.t tươi.”
“Không , là tình sát! Ông chủ nhà nảy sinh ý đồ xa với con ch.ó của , thế là bà già g.i.ế.c luôn. xem trong nhóm, cả video đấy.”
“Chậc chậc, với ch.ó mà cũng cả tay ba ? là tạo nghiệp…”
Cảnh sát tiến hành chụp ảnh, thu thập chứng cứ và lấy lời khai. Pháp y đeo găng tay trắng, lật qua lật kiểm tra Lý Gia Hào.
Cuối cùng kết luận cũng đưa .
Nguyên nhân t.ử vong: Đột quỵ tim.
Loại trừ khả năng sát hại.
Bình luận tức phát điên .
[Em trai ơi, yêu em c.h.ế.t , em c.h.ế.t quách cho xong!]
[Tức c.h.ế.t mất, xem đam mỹ chứ cái thứ , trả tiền đây!]
[Mọi thấy con mụ đê tiện ? Hình như cô đang kìa!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-em-trai-cho-cho-an-keo/chuong-6.html.]
[ là hạng ác độc, chồng c.h.ế.t chồng bệnh mà nó vẫn cho ?]
chẳng rảnh mà đôi co với bọn họ, vì giờ đang bận tối mắt tối mũi. Bận liên hệ luật sư, bận xử lý di sản, bận chạy vạy ngân hàng để sang tên nhà cửa đất đai.
21
Sau khi giải quyết xong xuôi đống việc đó… nhận một cuộc điện thoại.
"Xin hỏi cô Lâm ạ? Đây là Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh thành phố. Mẹ chồng cô qua đời ngày hôm qua do phát bệnh dại nhưng cứu chữa thành công. Chúng cần cô đến nhận t.h.i t.h.ể và phối hợp thực hiện điều tra dịch tễ..."
Cây b.út trong tay khựng giữa trung.
"Anh gì cơ?"
"Bà Tần Thục Phân qua đời vì phát bệnh dại chiều qua. Theo điều tra của chúng , bà ch.ó hoang c.ắ.n cách đây mười ngày nhưng tiêm phòng kịp thời. Thời gian ủ bệnh thường là từ một đến ba tháng, nhưng cũng những trường hợp ngắn chỉ trong một tuần. Tình trạng của chồng cô thuộc diện phát bệnh siêu cấp tính, cực kỳ hiếm gặp..."
Sau khi cúp máy, nhịn mà bật thành tiếng.
Bình luận vẫn đang gào thét.
[Dựa cái gì, dựa cái gì chứ!!!]
[Nữ phụ mà trở thành thắng cuộc cuối cùng á? Cô chỉ là một con đàn bà thôi mà! Sao cô thể sống thế ?]
[Cục cưng ơi, chồng em c.h.ế.t , em c.h.ế.t theo luôn hảaaa!]
[Méo chấp nhận cái kết ! Tác giả , đây ăn đòn mau!]
[Khoan , thấy gì ? Hình như em trai đang chúng kìa...]
22
Lâm Phi Vũ ngẩng đầu lên. Nó , nở nụ đầy biến thái.
"Các tưởng cứ nấp màn hình thì bọn sẽ gì các chắc?"
Bình luận hình mất một giây, đó là một sự điên cuồng bùng nổ khắp màn hình.
[???????????????]
[Cậu đang chuyện với chúng đấy ??????]
[Vãi chưởng, tình huống gì thế ? Sao còn cả chuyên mục giao lưu nữa ?]
[Vậy là từ đầu đến cuối họ đều thấy hết những gì chúng bình luận ?]
[Chả trách cốt truyện theo hướng lạ lùng thế, hóa là do chúng spoil hết ...]
[Thế thì bọn là cái thá gì? Chẳng lẽ bọn mới là công cụ ???]
[Cứu mạng... thấy lạnh hết cả sống lưng ...]
lúc đó, mỗi dòng bình luận đều xuất hiện một tùy chọn.
[Có biến kẻ thành "em trai cưng" tiếp theo ?]
Bình luận yên nữa tất cả đồng loạt vỡ trận.
[Nghĩa là ? Biến thành em trai tiếp theo á? á?]
[Không , chỉ đến hóng hớt thôi, đóng phim !]
[Bọn chỉ bình luận thôi mà. Có gì cơ chứ!]
[Cứu với, "bán hoa" . thích phụ nữ mà trời ơi!]
[Đừng bấm cái nút đó! Xin các đấy, đừng bấm!]
và Lâm Phi Vũ . Cả hai cùng mỉm đồng thời giơ tay lên, tất cả đều chọn ô [Có].
Những dòng bình luận bắt đầu vặn vẹo, biến hình, giống như thứ gì đó x.é to.ạc từ bên trong.
Chúng thấy tiếng la hét t.h.ả.m thiết đằng những dòng chữ đó.
[Mẹ kiếp! Ông đây là đàn ông, đừng qua đây, á á á! Đau quá! còn trong trắng nữa , hu hu hu.]
[Hu hu hu! Ai mà tin chứ, một con rắn... sống nữa!]
[ còn t.h.ả.m hơn, tự dưng một con lợn để mắt tới, cứu mạng với! Nó định ủi kìa!]
[Mẹ ơi! Con về nhà! Thả con ! Con sai , con bao giờ mấy cái truyện linh tinh nữa .]
Cuối cùng, chúng biến thành những ký tự .
[%#@!%......&(--+!@#¥%......&]
Những ký tự ngày càng nhiều, dày đặc và hỗn loạn, cuối cùng thì biến mất . Bầu trời khôi phục màu sắc vốn .
Xanh thẳm.
Trong veo.
Không còn bất cứ thứ gì.
Lâm Phi Vũ nghiêng đầu .
"Chị, giờ thì thanh thản ."
gật đầu.
"Ừ, yên tĩnh ."
Nó mỉm , vươn tay khoác lên vai .
"Đi thôi, về nhà nào."
"Về nhà."