11.
Sau yến tiệc Xuân Hoa, quan hệ của Vệ Diên Thịnh và Thư Trường Thanh rơi xuống điểm đóng băng.
Quan hệ hài hòa cách đây lâu dường như chỉ là một ảo tượng, một khi lớp băng mỏng đó vỡ , là luồng lạnh mãnh liệt.
Cái kế hoạch xuống phía Nam , cũng định là do Lục hoàng t.ử trẻ tuổi tới.
Những chuyện triều đình dường như khiến Vệ Diên Thịnh bận đến sứt đầu mẻ trán, thời gian về phủ ngày càng muộn, lúc thậm chí dứt khoát về.
Vương phủ rộng lớn, chỉ Lý Vi và A Lan thể cùng Thư Trường Thanh chuyện tâm tình.
Lý Vi đại khái từ chỗ A Lan ít nhiều ngóng chút chuyện. Thông tuệ như nàng, ít nhiều cũng hiểu quan hệ hai .
nàng cũng cách nào gì những lời xinh vô dụng, chỉ thở dài.
Về cuối cùng chuyện thể khiến Thư Trường Thanh cần phấn chấn tinh thần lên để bận rộn .
Trong một ngày phố, xe ngựa của nàng tên vô bên đường suýt nữa va chạm, ngựa kinh sợ, suýt chút nữa hất văng phu xe lao ngoài.
Trong lúc xóc nảy quá mức, bên ngoài một tiếng còi vang thanh thúy, dường như tay ngăn chặn ngựa hỗn loạn.
Tiếng phu xe ngựa và khác trò chuyện vang lên, đó A Lan vén rèm cửa sổ hướng ngoại hỏi han.
Một lát , từ tấm rèm vén lên, Thư Trường Thanh thấy đàn ông khóe môi đáy mắt đều chứa nụ .
“Hiền vương phi, thật khéo.” Địch Thừa Quyết .
Thèm mala quá
“...Địch hoàng t.ử điện hạ” Thư Trường Thanh gật đầu. “Đa tạ điện hạ tay tương trợ, cảm kích khôn cùng... ngày khác nhất định hướng điện hạ trọng lễ thù tạ.”
Người đàn ông đó mỉm , giống như lơ đãng mở lời. “Trọng lễ thì cần, việc nhỏ tiện tay thôi. Nếu Hiền vương phi lời cảm tạ... tại hạ ngược từng dùng bữa trưa.”
Thư Trường Thanh xong, còn cân nhắc xong đối phương đây là đến Vương phủ dùng bữa ý gì, Địch Thừa Quyết mở lời . “Nghe chỗ Lan Dự Các ở góc phố phía thức ăn là một tuyệt, mà khéo là tại hạ ngoài mang đủ quá nhiều bạc lẻ...”
Thư Trường Thanh bất lực thở dài.
Cái bẫy lý do vụng về, nhưng nàng cũng chỉ thể nín nhịn mà nhảy vòng tròn.
Một lát , trong phòng riêng lầu của Lan Dự Các.
Địch Thừa Quyết ngược khách khí gọi vài món ăn xong, liền híp mắt hướng Thư Trường Thanh tới.
Đôi mắt màu nhạt tầm thường nàng là thẫn thờ.
“Kể từ yến tiệc Xuân Hoa liền gặp , Hiền vương phi dạo khỏe ?”
Thư Trường Thanh đáp rằng, vốn dĩ phận hai liền nên là sẽ thường xuyên gặp gỡ, nhưng vì lễ phép, nàng nhịn xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-hoa-li-tien-phu-cua-ta-hoi-han-roi/11.html.]
“Đa tạ sự quan tâm của Địch hoàng t.ử điện hạ, cơ thể gì đáng ngại.”
Địch Thừa Quyết xong cũng gì, chỉ Thư Trường Thanh.
Ngoại nam thể lỗ mãng chằm chằm vợ khác như mà xem? Lẽ nào phong khí nước Tấn chính là như ? Thư Trường Thanh nhịn nghĩ thầm.
“Vương phi tại luôn chằm chằm tại hạ xem?” Địch Thừa Quyết đột nhiên mở lời, dẫn đến Thư Trường Thanh theo bản năng liếc con ngươi .
Lập tức ý thức sự quan sát đây của bao nhiêu lộ liễu Thư Trường Thanh nhất thời chút ngượng ngùng , khẽ ho một tiếng đó rụt rè rũ đầu. “Chỉ là từng thấy con ngươi màu sắc như , tự giác chút mới mẻ, tuyệt ý bất kính với điện hạ. Nếu mạo phạm, còn xin điện hạ...”
Địch Thừa Quyết thấp giọng . “Nói gì , tại hạ thường khác như . Quả thực là màu mắt quái dị, quả thực là sẽ khiến để ý, chẳng trách khác nhiều.”
Thư Trường Thanh nhíu mày. “Dẫn chú ý đơn thuần vì màu mắt, mà cũng vì mắt. Người khác sẽ để ý cũng tuyệt vì nguyên do nào khác, điện hạ thể đừng hiểu lầm.”
Vốn dĩ nàng chỉ là tưởng Địch Thừa Quyết hiểu lầm là ẩn ý con ngươi quái dị, sáng tỏ.
Lại ngờ lời đàn ông sửng sốt, ngay đó lớn, đến mức đôi mắt hẹp dài đều cong lên.
“Vậy ... tại hạ ngược tư riêng cho rằng, con ngươi của Hiền vương phi còn xinh hơn một chút.”
Thư Trường Thanh nhận sự khen ngợi, chút tự nhiên rũ đầu. “...Điện hạ quá khen.”
Bầu khí lúc chút cổ quái lên.
Chính lúc Thư Trường Thanh chút quá tự nhiên, các món ăn lượt bưng lên, coi như miễn cưỡng đem chủ đề lật qua .
Nàng hiện giờ chỉ nhanh ch.óng nếm một hai miếng thức ăn, đó rời .
Địch Thừa Quyết thong dong mở lời, ngăn cản ý định rời của nàng. “Tuy ban nãy cần Vương phi trọng lễ thù tạ, nhưng nếu chê, tại hạ quả thực còn một vật .”
Thư Trường Thanh đầy bàn món ăn, đem câu mời khách nuốt ngược trong, nở nụ . “...Điện hạ cứ đừng ngại.”
“Nghe tài nữ đếm đầu ngón tay của kinh thành ngâm thi tác họa đều là một tuyệt, nếu thể tìm một bức Tuấn Mã Bôn Đằng Đồ của bản tôn, chính là còn gì hơn . Vương phi lâu cư kinh thành, thể nơi nào thể tìm bức họa như ?”
Thư Trường Thanh nhíu mày.
Tài nữ đếm đầu ngón tay... chẳng lẽ là đang ?
Những quý nữ ở kinh thành quả thực xưng tụng danh hiệu tài nữ của , nhưng đó chẳng qua chỉ là hư danh, nàng tài đức gì?
Nghĩ như , Thư Trường Thanh liền mở lời sáng tỏ.
đôi mắt chứa ý của Địch Thừa Quyết, nàng tại lời từ chối.
Cho đến tối hôm đó hồi phủ , Thư Trường Thanh đều hiểu rõ, liền ngây ngô đồng ý .
Nàng lâu vẽ tranh, một bức họa đây cũng để ở nhà họ Thư.
Nghĩ như , nàng liền quyết định về nhà đẻ xem thử.