14.
Trước khi rời , Thư Trường Thanh quá nhiều thời gian để thu dọn hành trang.
Nàng chỉ đơn giản với A Lan, cần đến một nơi, lẽ sẽ ở một thời gian, lẽ nhanh ch.óng liền , bảo A Lan chớ lo lắng, cứ việc sinh hoạt bình thường, hành động giống như ngày thường.
Trong lòng A Lan lo lắng, nhưng Thư Trường Thanh ngậm miệng, thêm nữa.
Sau khi Vệ Diên Thịnh đêm đó tông cửa xông , trôi qua hai ba canh giờ, khẽ gõ cửa sổ.
Thư Trường Thanh liền đêm hôm đó lên một chiếc kiệu nhỏ bắt mắt, lặng lẽ rời khỏi kinh thành.
Nàng vốn rốt cuộc là im lặng tiếng rời , kiệu nàng ngửi thấy mùi hương lạ, ngay đó liền hôn hôn trầm trầm ngủ .
Khi tỉnh táo , nàng liền rời xa kinh thành, theo đội ngũ về Tấn, đang ở trong chiếc kiệu lớn tới nước Tấn .
Trong kiệu ở phía đối diện nàng là Địch Thừa Quyết đang cúi đầu sách.
Người đàn ông một khoảnh khắc nàng mở mắt liền ngẩng đầu qua, lộ nụ ôn hòa, nghiêng rót nước cho nàng. “Tỉnh ? Cơ thể chỗ khỏe ?”
Thư Trường Thanh hé răng, chỉ thẳng dậy, xoa xoa thái dương đang phát váng, liếc đàn ông đối diện một cái.
Nàng đối diện sẽ là cái gì, cũng Vệ Diên Thịnh rốt cuộc đem đưa một tình cảnh thế nào. Có lẽ sẽ biến thành tù nhân, lẽ sẽ sống tồi tệ, nhưng nàng bây giờ cái gì cũng dám khẳng định)
Chỉ lặng lẽ chằm chằm Địch Thừa Quyết mà xem, cũng chạm cốc nước đưa lên.
Địch Thừa Quyết khổ. “Trong nước độc, sẽ gì nàng .”
“Cái đó thì chắc, Địch hoàng t.ử điện hạ đối với mà , bây giờ cũng chẳng qua chỉ là một tên vô cưỡng đoạt vợ khác thôi.”
Có lẽ là Thư Trường Thanh thực sự tâm như tro nguội , nàng lúc lời cố kỵ nhiều lễ tiết giáo dưỡng như , chỉ một mực tìm một chỗ phát tiết.
Địch Thừa Quyết đặt cốc xuống. “Hiền vương phi chẳng lẽ nên cảm ơn ? Ta tình cảm của đôi phu thê Hiền vương ngược đến thế.”
“Nực , trong kinh thành ai nấy đều và Hiền vương điện hạ tương kính như tân, lấy tình cảm ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-hoa-li-tien-phu-cua-ta-hoi-han-roi/14.html.]
Địch Thừa Quyết nhướng mày. “Nếu thực sự là như , thì tại Hiền vương đem nàng chắp tay tặng ?”
Thư Trường Thanh lạnh. “Cái thì hỏi Địch hoàng t.ử , là dùng thủ đoạn gì.”
“Ta thể dùng thủ đoạn.” Địch Thừa Quyết khép quyển sách trong tay đặt sang một bên, thẳng về phía Thư Trường Thanh. “Kẻ đầu tiên đến tìm kiếm sự giúp đỡ là , chẳng qua chỉ là hướng Hiền vương đưa một cuộc giao dịch, mà chấp nhận yêu cầu của .”
“Cho nên liền đem quân cờ của các đó ?” Thư Trường Thanh lúc ngay cả là liều mạng nhịn, cũng vẫn là đem cảm xúc phẫn nộ tiết lộ ngoài. “Bỉ ổi vô liêm sỉ, thẹn quân t.ử.”
Địch Thừa Quyết rũ mắt, tiếp lời nữa.
Thư Trường Thanh cũng cùng thêm nữa, dời tầm mắt chằm chằm ngoài cửa sổ xe.
Phong cảnh bên ngoài lăn lộn, chiếc xe gấp.
Không còn cần bao lâu mới thể đến nước Tấn.
Trôi qua một lát , nàng thấy đàn ông đối diện cực kỳ khẽ một câu.
“...Xem là nhớ rõ .”
Thư Trường Thanh đầu, đón lấy ánh mắt của Địch Thừa Quyết.
Không tại , trong ánh mắt đó nàng luôn cảm thấy một tia cảm xúc phức tạp khó nhận thấy.
Địch Thừa Quyết chỉ mím môi mỉm với nàng, đó cũng ngoài cửa sổ.
“Đại khái gấp nửa ngày liền đến nước Tấn , sắp xếp xong tất cả, Hiền vương phi chỉ cần thoải mái ở là . Ta sẽ khắt khe với nàng, cũng tuyệt đối sẽ bất kỳ hành động vượt giới nào, nàng sẽ sống yên lòng, cần lo lắng.”
Thư Trường Thanh nhíu mày.
Nàng khuôn mặt nghiêng của đàn ông, nghĩ nghĩ vẫn là hỏi câu .
“Tại là ?”
Địch Thừa Quyết dường như một chút cũng ngạc nhiên về sự hoang mang của nàng, cũng chính diện trả lời câu hỏi của nàng.
Thèm mala quá
“Sắp đến , nước Tấn.” Hắn chỉ như , thần sắc như thường. “Nàng cái gì cũng cần lo lắng.”