Sau Khi Huỷ Hôn, Gả Cho Sĩ Quan Lạnh Lùng Được Cưng Chiều Hết Mực - Chương 113: Dựa Vào Đâu? Dựa Vào Cái Mặt Dày Của Anh À?

Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:16:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Trương Húc và Hoắc Tiêu chuyện xong, Hoắc Tiêu mới hiểu lầm.

Hai khoác vai như em chuẩn đến phòng bao.

Vừa đến đầu cầu thang, thấy bên náo nhiệt, hai liền bước tới, kết quả thấy cảnh tượng .

Quản lý nhà hàng thấy Trương Húc: "Ông chủ, cô gái đến gây rối, sẽ đuổi cô ngoài ngay đây."

"Đánh rắm, mày dám động chị thử xem?" Hoắc Tiêu nhanh nhẹn che chắn mặt Giang Nguyệt.

"Giỏi lắm, mày còn đồng bọn, còn là một thằng nhóc mặt trắng miệng còn hôi sữa. Con khốn lăng loàn, cả, nhất định tha cho nó, con khốn em quyết ." Gã béo lảo đảo dậy, chỉ Giang Nguyệt .

"Mày ăn cho sạch sẽ ." Hoắc Tiêu tung một cước đạp thẳng gã béo.

Kèm theo một tiếng "bịch" trầm đục, gã ngã nhào xuống đất.

Khuôn mặt gã lập tức lộ vẻ vô cùng đau đớn, ngũ quan vì đau nhức kịch liệt mà nhăn nhúm biến dạng.

Giang Nguyệt chút kinh ngạc Hoắc Tiêu, cú đá kỹ thuật.

Cậu còn là bé trói gà c.h.ặ.t, chỉ nhè ngày xưa nữa .

Cô giơ ngón tay cái lên với , Hoắc Tiêu sướng đến mức suýt vểnh cả đuôi.

Ánh mắt Giang Nguyệt quét qua đám , cuối cùng dừng Trương Húc, nhạt giọng hỏi: "Sao Đông Thuận Lâu của chúng đổi chủ ? Thành địa bàn của Vương gia bọn họ từ lúc nào ?"

Đông Thuận Lâu là do cô và Trương Húc cùng đầu tư. Trước đây mỗi bàn chuyện ăn, đến nhà hàng quốc doanh đều tiện, nên cô và Trương Húc cùng đầu tư mở nhà hàng , Thẩm Hạo cũng phần.

Quản lý nhà hàng giọng điệu thiết của bọn họ, sững sờ.

Anh nhầm , chẳng lẽ cô gái nhỏ mặt cũng là một trong những ông chủ?

Xong , xong đời .

Đầu óc quản lý nhà hàng ong ong.

Trương Húc , mặt trầm xuống như sắp vắt nước. Đôi mắt lạnh lẽo như đuốc, phóng thẳng về phía quản lý nhà hàng: "Vương Lập Cường, giao cho quản lý, quản lý kiểu đây hả?"

Vương Lập Cường điên cuồng lắc đầu: "Ông chủ, , từng . Cô gái, hiểu lầm, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi."

Giang Nguyệt chỉ gã béo đất : " chẳng gọi cả ? Vừa còn nhà hàng là do trai mở cơ mà."

"Không , nó uống say xằng bậy, nhận vơ họ hàng, thể coi là thật . sẽ đuổi nó ngoài ngay." Vương Lập Cường hung hăng trừng mắt lườm em trai một cái, đáy mắt đầy vẻ cảnh cáo, đó hiệu cho phục vụ bên cạnh đuổi gã béo ngoài.

"Buông tao , cả, thể đối xử với em như , cả..." Đôi mắt gã béo lờ đờ, gã để ý đến ánh mắt của trai , sức giãy giụa.

"Đợi . Đưa đến cục công an, giở trò lưu manh, tội lưu manh, đáng phạt thế nào thì phạt thế ."

Gã béo , rượu lập tức tỉnh hẳn, mặt trắng bệch.

Gã đưa ánh mắt cầu cứu Vương Lập Cường: "Anh cả, đừng, cứu em với, em lên gặp công an ."

Sắc mặt Vương Lập Cường cũng biến đổi, về phía Giang Nguyệt: "Cô gái, cô xem cô cũng chịu thiệt thòi gì, đuổi nó ngoài, chuyện coi như xong ."

"Dựa ? Dựa cái mặt dày của ?"

Nhìn thái độ ngông cuồng của gã béo, cùng với phản ứng của đám phục vụ, chuyện chắc chắn chỉ xảy một hai . Lần là cô, gã đạt mục đích, thì , thì ?

"Lôi đến cục công an." Trương Húc lên tiếng.

Vương Lập Cường sợ hãi lảo đảo lùi vài bước, trong lòng tràn ngập sự hối hận.

"Ông chủ, cô gái, xin hai tha cho em trai . Sau nhất định sẽ quản thúc nó, để nó phạm nữa, xin hai tha thứ cho nó thôi."

Em trai là cục cưng của , nếu bà bảo vệ em trai, về nhà chắc chắn bà sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-huy-hon-ga-cho-si-quan-lanh-lung-duoc-cung-chieu-het-muc/chuong-113-dua-vao-dau-dua-vao-cai-mat-day-cua-anh-a.html.]

Anh thể để bọn họ đưa em trai .

"Người trưởng thành chịu trách nhiệm cho hành vi của . Anh cũng nghỉ việc , nhà hàng chúng chứa nổi vị Phật lớn như ."

Giang Nguyệt chỉ thêm vài tên phục vụ hùa theo bậy, đuổi việc bộ.

Vương Lập Cường xong, hoảng hốt, cũng chẳng màng đến chuyện của em trai nữa. Anh Trương Húc với ánh mắt van xin: "Ông chủ Trương, xin , xin cho thêm một cơ hội nữa. thật sự , nhất định sẽ việc chăm chỉ, tuyệt đối tái phạm sai lầm tương tự nữa."

Công việc chỉ nở mày nở mặt, lương còn cao gấp đôi nhà hàng quốc doanh. Nếu đuổi việc, còn tìm công việc thế ?

Những phục vụ khác cũng thi van xin, bọn họ ngờ ông chủ thật sự đuổi việc cả bọn họ.

Trương Húc lạnh lùng : "Các đều sa thải, lập tức rời ."

Vương Lập Cường thấy Trương Húc quyết, bệt xuống đất. Anh cầu xin thế nào cũng vô dụng .

Gã béo vẫn đang gào , nhưng chẳng còn lọt tai chữ nào nữa, như mất hồn, lững thững bước ngoài cửa.

Mấy tên phục vụ hùa theo gã cũng ủ rũ cúi đầu theo .

"Giang Nguyệt, xin , là do sơ suất, sẽ tăng cường đào tạo nhân viên nhà hàng."

"Được." Giang Nguyệt mỉm gật đầu.

Nhân vô thập , khó tránh khỏi những lúc sơ suất. Hơn nữa cô vẫn tin tưởng năng lực của Trương Húc, nếu lúc chẳng rủ cùng đầu tư.

Hoắc Tiêu thể tin nổi hai : "Chị Nguyệt, Húc, hai là ông chủ của nhà hàng ?"

Cậu chị Nguyệt lợi hại, là phụ trách của thương hiệu "Ngải Phu Bản Thảo" lừng danh. Lúc mới tin , chấn động một thời gian dài. Bố còn thường xuyên cằn nhằn bên tai, bảo học hỏi chị Nguyệt nhiều hơn, cho nên mỗi tìm chị Nguyệt, bố bao giờ phản đối.

" , cho em ." Giang Nguyệt gật đầu, đưa cho ba tấm thẻ thành viên: "Cái cho em và bố em. Đồ ăn ở đây khá ngon, mang thẻ đến tiêu dùng sẽ giảm giá."

Mấy trò chuyện bước phòng bao.

Nhìn tấm thẻ thành viên trong tay, Hoắc Tiêu cảm thấy vô cùng khó tin.

Chị Nguyệt của đúng là hết đến khác phá vỡ nhận thức của .

Khi bước phòng bao, thấy những món ăn tinh xảo hấp dẫn bàn, càng nhịn nuốt nước bọt.

"Chị Nguyệt, mấy món thật sự đều ăn ?" Thật sự là quá tinh xảo .

Giang Nguyệt hất cằm: "Em thử xem chẳng sẽ ?"

Thế là, Hoắc Tiêu nếm thử một miếng xong liền dừng .

Thấy Giang Nguyệt và đang bàn chuyện, ai ăn, còn sức mời bọn họ ăn hẵng bàn công việc.

"Chị Nguyệt, món sườn xào chua ngọt ngon lắm, chị cũng ăn . Anh Húc, Hạo, hai cùng ăn ."

Cậu gắp thức ăn bát Giang Nguyệt, gọi Trương Húc và Thẩm Hạo.

Giang Nguyệt và ăn uống ngon lành như , cũng nhịn mà cầm đũa lên ăn cùng.

Rượu no cơm say, Hoắc Tiêu thỏa mãn xoa xoa cái bụng căng tròn của , cảm thán: "Chị Nguyệt, đây là bữa cơm ngon nhất em từng ăn trong đời. Chị Nguyệt, đầu bếp hai tìm ở , nấu ngon thế?"

Giang Nguyệt : "Là nhà của một bệnh nhân của chị."

Lúc cũng là do cơ duyên xảo hợp, cô cứu của Dương Phàm đường nên mới quen Dương Phàm.

Tổ tiên nhà Dương Phàm từng là ngự bếp, thực phổ gia truyền, kiếp còn lọt top 3 cuộc thi Vua Đầu Bếp.

 

 

Loading...