Sau Khi Huỷ Hôn, Gả Cho Sĩ Quan Lạnh Lùng Được Cưng Chiều Hết Mực - Chương 134: Bắt Tại Trận Kẻ Thủ Ác, Gói Bột Trắng Lộ Chân Tướng

Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:16:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cửa phòng bao đẩy mạnh , ngoài cửa là bốn đàn ông cao lớn vạm vỡ.

Hoắc Tiêu nhanh ch.óng nhét cặp táp và áo khoác tay đàn ông đầu: “Đồng chí, đây là đồ của bọn họ.”

Người đàn ông gật đầu với Hoắc Tiêu, vẻ mặt nghiêm túc Quách Khánh An và Quách Ngọc Thành: “Đồng chí Quách Khánh An, đồng chí Quách Ngọc Thành, chúng của Cục an ninh, chúng nghi ngờ hai cấu kết với thế lực nước ngoài, bức hại đồng bào, mời hai theo chúng một chuyến.”

Giang Nguyệt kinh ngạc họ.

ngờ Hoắc Tu Viễn việc hiệu quả như , hành động nhanh như , hôm nay mời các đồng chí Cục an ninh đến , còn đúng lúc nữa.

Nếu hôm nay bọn họ tay, chẳng các đồng chí Cục an ninh sẽ mất công một chuyến ?

Dường như thấu suy nghĩ của cô, Lục Minh Xuyên khẽ tai cô, các đồng chí Cục an ninh là do gọi đến.

Thực xuống phía Nam, ngoài việc nghỉ phép, cũng đang điều tra một vụ buôn lậu, đây mỗi manh mối đến Ninh Thành là đứt đoạn, cấp yêu cầu nhất định điều tra rốt cuộc là ai tham gia.

Lần coi như là ch.ó ngáp ruồi, một lúc giải đáp nhiều bí ẩn, một khi vấn đề lỗ hổng, thì việc điều tra sẽ đơn giản hơn nhiều.

“Đồng chí, các nhầm lẫn gì , chúng gì cả, hiểu lầm gì ?” Trong lòng Quách Khánh An hoảng loạn tột độ, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ trấn tĩnh, ông thẳng lưng, nghiêm trang .

Quách Ngọc Thành trấn tĩnh như Quách Khánh An, khi thấy ba chữ "Cục an ninh", chân gã nhũn .

Gã mặt mày trắng bệch bố .

Quách Khánh An cũng ngay lập tức phát hiện sự bất thường của gã, thầm kêu , lập tức chắn mặt Quách Ngọc Thành, nhưng vẫn muộn , những mặt ở đây mù.

Hơn nữa Quách Khánh An lúc chút dấu vết say rượu nào?

Sắc mặt Hoắc Tu Viễn trầm xuống, đáy mắt tràn ngập sự thất vọng tột cùng.

Lục Minh Xuyên vẻ mặt bình thản tất cả những chuyện , “Đồng chí, các thể kiểm tra xem trong móng tay giả đeo ngón trỏ của Quách Khánh An gì, là ông bỏ gì nước . Nếu đoán lầm, trong cặp táp của ông chắc chắn còn thứ tương tự.

Còn về Quách Ngọc Thành, các thể xem móng tay của gã, trong áo chắc chắn cũng còn. Ấm đều bọn họ động tay động chân, các thể mang đối chiếu điều tra.”

Quách Khánh An khiếp sợ Quách Ngọc Thành, ngay từ đầu, ông cảm thấy con trai hôm nay chút bất thường, nhưng ông nghĩ nhiều, chỉ tưởng là do ông bắt gã đến xin khiến gã bất mãn nên mới như , ngờ con trai mà cũng...

Quách Ngọc Thành lúc cũng khiếp sợ bố .

Giang Nguyệt chút ngạc nhiên, thấy trong nước còn chất tan hết, nhưng ngờ, Quách Khánh An mang móng tay giả.

Thứ đây cô thực sự từng để ý tới, cũng ngờ như .

Ánh mắt cô theo bản năng về phía ngón trỏ của Quách Khánh An, Quách Khánh An lúc giấu tay lưng.

biểu cảm của hai bố con, dường như đều đối phương gì.

Các đồng chí Cục an ninh thấy lời Lục Minh Xuyên, lập tức kiểm tra cặp táp và áo khoác, ba còn thì hai tiến lên khống chế Quách Khánh An, một đè Quách Ngọc Thành .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-huy-hon-ga-cho-si-quan-lanh-lung-duoc-cung-chieu-het-muc/chuong-134-bat-tai-tran-ke-thu-ac-goi-bot-trang-lo-chan-tuong.html.]

Bọn họ quả thực lục soát thứ dạng bột màu trắng từ trong cặp táp và áo khoác.

Tuy đều là bột màu trắng, nhưng qua là cùng một thứ.

Còn đồng chí Cục an ninh đang đè Quách Khánh An, rút từ ngón trỏ của ông một cái móng tay giả màu da, thứ dạng bột còn sót bên trong cũng theo đó rơi xuống đất.

“Đồng chí Quách Khánh An, đồng chí Quách Ngọc Thành, tang chứng vật chứng rành rành, hai đừng hòng phản kháng ngụy biện nữa, sự thật thế nào, chúng sẽ điều tra rõ ràng, bây giờ mời hai theo chúng một chuyến.”

“Không, liên quan đến , mau thả .” Quách Ngọc Thành vùng vẫy bỏ trốn, lớn tiếng gào thét, đáng tiếc lúc đồng chí Cục an ninh kẹp c.h.ặ.t, gã dùng sức thế nào cũng thoát .

Quách Khánh An mặt xám như tro, thấy tiếng con trai, ông càng tuyệt vọng hơn, gói đồ trong áo khoác của thằng con ngu ngốc nhà ông chắc chắn thứ lành gì, con trai bản tính thế nào ông rõ nhất.

Rõ ràng ông chừa đường lui cho con trai, nếu chuyện của ông phát hiện, con trai thể rút lui an , ông từng ngờ tới, sự việc kịch tính như , thằng con ngu ngốc của ông mà cũng...

Trong lòng Quách Khánh An sóng to gió lớn, nhưng ông vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.

“Bố, bố mau bảo họ thả con , họ thể bắt con.” Lời của Quách Ngọc Thành giống như thấy bố bắt, chỉ một lòng lo cho bản .

Quách Khánh An tuyệt vọng nhắm mắt , khi mở mắt nữa, về phía Hoắc Tu Viễn, phát hiện mặt ông sự khiếp sợ, sự bất ngờ, sự kinh ngạc, mà là sự tức giận, là sự thất vọng...

Sợi dây đỏ cổ cũng tháo xuống khi ông sang, ném xuống đất: “Quách Khánh An, chúng lớn lên cùng từ nhỏ, tình bạn sinh t.ử, từ nhỏ đến lớn, gần bốn mươi năm, chúng gần như từng xa , luôn coi ông như em ruột thịt, gì cũng nghĩ đến ông, nhưng tại ông đối xử với như , rốt cuộc với ông ở điểm nào? Hả?”

Quách Khánh An cố gắng giữ vẻ mặt, cố gắng biện minh cho và con trai: “Tu Viễn, ông hiểu lầm , đó là t.h.u.ố.c đau đầu của , và Ngọc Thành đều hại , chỉ là t.h.u.ố.c đó đắng quá, để vợ uống t.h.u.ố.c đúng giờ, học một trò ảo thuật, liền định cùng Ngọc Thành nhà chúng dùng t.h.u.ố.c đó, ảo thuật chơi. Ông bảo các đồng chí Cục an ninh thả chúng , đây thực sự chỉ là một sự hiểu lầm.”

“Ồ? Ông chắc chắn là t.h.u.ố.c của ông? Ông dám thề, hai túi đồ là t.h.u.ố.c độc?” Hoắc Tu Viễn chỉ hai túi bột màu trắng mà Cục an ninh lục soát .

Quách Khánh An chút do dự khẳng định: “Thực sự là t.h.u.ố.c đau đầu của ! Tu Viễn, ông tin , và Ngọc Thành thực sự hại ông, chúng hại ông gì, tình cảm bao nhiêu năm của chúng bày đó.”

, chú Hoắc, cháu thực sự hại chú.” Quách Ngọc Thành lúc cũng khẳng định .

Gã quả thực hại Hoắc Tu Viễn, hại là Lục Minh Xuyên và Giang Nguyệt, đặc biệt là con khốn Giang Nguyệt .

Lục Minh Xuyên lặng lẽ rót hai ly nước mang tới, đưa đến mặt hai bố con Quách gia, lạnh lùng : “Đã là t.h.u.ố.c, độc, hai uống ly nước .”

“Không, .” Quách Ngọc Thành sợ hãi lập tức hét lớn, hất đổ ly mặt, ly mặt bố gã cũng gã hất đổ.

Quách Khánh An một nữa tuyệt vọng nhắm hai mắt , ông hối hận , hôm nay nên đưa thằng ngu ngoài.

“Quách Khánh An, ông xem con trai ông còn dám uống, xem gói đồ của con trai ông là t.h.u.ố.c .”

“Là t.h.u.ố.c phiện.” Giọng của Giang Nguyệt vang lên trong phòng bao, ánh mắt đều đổ dồn về phía cô.

Giang Nguyệt bình tĩnh tự nhiên : “Trên mùi t.h.u.ố.c phiện.”

 

 

Loading...