Sau Khi Huỷ Hôn, Gả Cho Sĩ Quan Lạnh Lùng Được Cưng Chiều Hết Mực - Chương 136: Giải Cứu Trong Ngõ Hẻm, Một Cước Đạp Gãy Tay Tra Nam

Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:16:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Nguyệt Hoa nắm c.h.ặ.t t.a.y Giang Nguyệt : “Giang Nguyệt, cảm ơn cháu, nhờ cháu nhắc nhở, nếu cháu, nhà cô tiêu tùng hết .”

Nói , nước mắt bà ngừng rơi xuống, chuyện càng nghĩ càng thấy sợ.

Ngộ độc Thallium, bà còn từng qua, nghĩ đến những đau đớn thể trải qua, nghĩ đến việc cả nhà họ suýt chút nữa ...

Không , bà dám nghĩ tiếp nữa.

“Cô Lục, chuyện vẫn xảy , cô đừng buồn nữa, bây giờ đều bình an vô sự , Quách Khánh An cũng đền tội, sẽ nữa .”

Giang Nguyệt nhẹ nhàng an ủi.

Hoắc Tiêu kiếp vì chuyện đổi , so với Hoắc Tiêu thấy tivi ở kiếp , cô thích Hoắc Tiêu tươi sáng tràn đầy sức sống hiện tại hơn.

Chuyện coi như ngã ngũ, cô cũng coi như cứu vãn sinh mạng của vài , Hoắc Tiêu sẽ trở nên trầm mặc thiếu sức sống nữa, Giang Nguyệt tâm trạng vui vẻ, đuôi mắt cong cong.

Lục Nguyệt Hoa nắm lấy tay cô: “Tiểu Nguyệt, cháu là đối tượng của Minh Xuyên, cứ theo Minh Xuyên gọi cô là cô út, nó mà dám bắt nạt cháu, cứ với cô, cô nhất định sẽ chủ cho cháu. Chỉ là thằng nhóc đó công việc đặc thù, tí là chơi trò mất tích, vội vã rời , hy vọng cháu đừng...”

“Không ạ, công việc của , cháu thể hiểu .” Giang Nguyệt nhớ tới biểu cảm lưu luyến của Lục Minh Xuyên khi rời , trong lòng ít nhiều cũng chút xúc động.

Bọn họ tuy chỉ là tình nhân giả, nhưng thể phủ nhận, ở bên cạnh, cô mạc danh sẽ thêm vài phần an tâm.

Giang Nguyệt Hoắc gia lâu, khi chào hỏi Hoắc Tiêu một tiếng, liền rời .

Gần đến cuối năm, khí đón Tết các đường phố ngõ hẻm ngày càng đậm nét, đường thỉnh thoảng thể thấy tiếng trẻ con đốt pháo, cùng với tiếng vui vẻ của chúng.

Giang Nguyệt những đứa trẻ đang chơi đùa vui vẻ, tâm trạng dần tiếng của chúng lây nhiễm.

Đột nhiên bên tai vang lên tiếng kêu cứu.

Giang Nguyệt theo hướng âm thanh, ngay sâu trong đầu hẻm bên , mấy gã đàn ông mang vẻ mặt lưu manh đang vây quanh một cô gái.

Cô gái lưng về phía cô, cô rõ mặt, nhưng khuôn mặt của một trong những gã đàn ông thì cô rõ, là tên phục vụ Vương Lập Cường .

“Con khốn, cuối cùng cũng tóm mày, xem mày còn chạy .”

“Vương Lập Cường gì? Không qua đây, các là phạm pháp đấy.”

“Phạm pháp? Ông đây đệch mợ g.i.ế.c c.h.ế.t mày, vứt mày lên núi cho sói ăn, sống thấy , c.h.ế.t thấy xác, ai đệch mợ là ông đây .”

“Không, thể .”

“Ai đệch mợ bảo mày lo chuyện bao đồng của ông đây? Ông đây khó khăn lắm mới tìm một công việc, mày cho mất, ông đây tìm mày tính sổ thì tìm ai? Mày tưởng mày trốn , ông đây liền tìm thấy mày ?” Vương Lập Cường lộ vẻ hung ác, từng bước tiến gần Lý Tiểu Vân.

“Anh Cường, con ranh trông cũng đấy, là để em nếm thử chút đỉnh, g.i.ế.c nó cũng muộn.”

Vương Lập Cường khựng bước, tà dâm mấy tên em, mang vẻ mặt dâm đãng đ.á.n.h giá Lý Tiểu Vân mặt từ xuống , “Được thôi, đổi chỗ khác.”

Lý Tiểu Vân hét lên thất thanh, “Không, cứu mạng, cứu mạng...”

Mấy tên lưu manh tiến lên lôi kéo Lý Tiểu Vân, trong lúc giằng co, một tên lưu manh giơ tay tát cô một cái.

“Á~” Mặt Lý Tiểu Vân đau rát, cô mang vẻ mặt tuyệt vọng.

“Vương Lập Cường!” Giọng của Giang Nguyệt giống như ma âm xuyên tai, khiến Vương Lập Cường lập tức sởn gai ốc, đợi đến khi đến là ai, Vương Lập Cường , đầy ngông cuồng.

“Con khốn, ông đây còn tìm mày, mày tự vác xác đến. Anh em, mau bắt lấy con khốn , hai đứa, tối nay chúng thể sướng một trận trò .” Kèm theo đó là một tràng đầy ác ý.

“Anh Cường, con ranh ngon thật đấy, từng gặp con ranh nào xinh thế , chúng lộc ăn .”

Lý Tiểu Vân khi thấy giọng , mắt lập tức sáng lên, nhưng khi thấy chỉ một Giang Nguyệt, cô sợ hãi đến mức mặt trắng bệch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-huy-hon-ga-cho-si-quan-lanh-lung-duoc-cung-chieu-het-muc/chuong-136-giai-cuu-trong-ngo-hem-mot-cuoc-dap-gay-tay-tra-nam.html.]

“Giang Nguyệt, mau chạy , đừng qua đây, đừng quản tớ.”

Cô vùng vẫy, la hét, đáng tiếc sức lực của cô bằng đàn ông, nước mắt cô tuôn rơi, chỉ mong Giang Nguyệt mau ch.óng rời .

Giang Nguyệt giúp cô quá nhiều , cô liên lụy Giang Nguyệt nữa, cùng lắm thì c.h.ế.t là cùng.

Giang Nguyệt từng bước tiến gần, Vương Lập Cường càng sảng khoái hơn, gã nháy mắt hiệu cho mấy tên em khác, tự đầu tiến về phía Giang Nguyệt.

Giang Nguyệt gã ngày càng đến gần, khóe miệng nhếch lên một nụ lạnh, nhấc chân tung một cước bụng gã.

“Ưm~” Vương Lập Cường đau đớn ôm bụng gập xuống.

“Đệch mợ, bắt lấy nó cho tao.” Ngoại trừ một tên lưu manh đang khống chế Lý Tiểu Vân, mấy tên lưu manh còn tức giận lao về phía Giang Nguyệt.

Giang Nguyệt thủ nhanh nhẹn, một tay tóm lấy một tên lưu manh, trực tiếp tung một đòn vật qua vai, đồng thời nhấc chân đá bay tên lưu manh đang lao tới từ phía .

Chỉ trong chớp mắt, mấy tên lưu manh đều ngã rạp xuống đất.

Lý Tiểu Vân mà sững sờ, còn tên lưu manh đang khống chế cô cũng kinh ngạc đến mức theo bản năng buông cô .

Lý Tiểu Vân cảm nhận , nhanh ch.óng lao đến bên cạnh Giang Nguyệt.

“Giang Nguyệt.”

“Cậu chứ?”

“Tớ , cảm ơn .” Lời Lý Tiểu Vân dứt, khóe mắt thấy Vương Lập Cường đang cầm một con d.a.o đ.â.m về phía Giang Nguyệt.

Đồng t.ử cô co rụt : “Giang Nguyệt cẩn thận.”

Giang Nguyệt ôm cô xoay , tránh đòn tấn công từ phía , thấy Vương Lập Cường vẫn từ bỏ ý định tiếp tục đ.â.m tới, cô chút do dự tung một cước đạp gã ngã nhào xuống đất.

Con d.a.o rơi khỏi tay gã, Giang Nguyệt đá con d.a.o đến chân Lý Tiểu Vân, giây tiếp theo, trực tiếp giẫm gãy tay Vương Lập Cường, tiếng kêu la t.h.ả.m thiết vang lên trong ngõ hẻm.

Mấy tên lưu manh khác sợ hãi lăn lê bò toài chạy ngoài ngõ, ai quan tâm đến sống c.h.ế.t của Vương Lập Cường.

Giang Nguyệt và Lý Tiểu Vân đưa Vương Lập Cường đến cục công an, khi lấy lời khai xong, ánh mắt cô rơi khuôn mặt sưng đỏ của cô : “Tớ đưa về nhà nhé?”

“Không cần .” Lý Tiểu Vân lắc đầu, nhà cô khá đặc biệt, Giang Nguyệt đưa cô về, những đó chắc chắn sẽ dùng ánh mắt khác thường Giang Nguyệt, Giang Nguyệt như , thể để những đó dùng ánh mắt như .

Giang Nguyệt yên tâm, bây giờ sắp đến Tết, hạng nào cũng , cô kéo tay Lý Tiểu Vân về phía : “Đi thôi, dẫn đường.”

Lý Tiểu Vân còn định gì đó, nhưng chạm ánh mắt thể chối từ của Giang Nguyệt, đành nuốt những lời từ chối trong.

Màn đêm buông xuống, ánh trăng xuyên qua những đám mây đen, để lộ những vì lấp lánh, rải rác họ, tựa như khoác lên cho họ một lớp lụa mỏng manh mờ ảo thánh khiết.

Lý Tiểu Vân bên cạnh Giang Nguyệt, mấy ngập ngừng thôi Giang Nguyệt.

“Cậu chuyện ?” Giang Nguyệt nghiêng đầu Lý Tiểu Vân.

Lý Tiểu Vân mím môi, những lo lắng của , Giang Nguyệt rạng rỡ, để tâm :

“Tớ còn tưởng chuyện gì, chuyện , miệng mọc khác, thể điều khiển khác, nhưng thể quản bản . Cậu rằng, khi yếu đuối, xung quanh đều là những lời khó , khi bản đủ mạnh mẽ , thì thứ khác thấy chỉ là điểm sáng của , khuyết điểm cũng sẽ biến thành ưu điểm, những lời khó tự nhiên sẽ theo đó mà biến mất.”

“Thật ?”

Giang Nguyệt gật đầu, hỏi thăm tình hình gần đây của cô .

 

 

Loading...