Sau Khi Huỷ Hôn, Gả Cho Sĩ Quan Lạnh Lùng Được Cưng Chiều Hết Mực - Chương 151: Kẹo Ngọt Đêm Giao Thừa, Lời Nói Dối Của Giang Nguyệt
Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:18:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Không ."
Trong lúc chuyện, Giang Nguyệt thấy các y tá ở trạm y tá đang đếm ngược đón năm mới, trong lòng cô cũng thầm đếm theo:
"Mười, chín, tám, bảy, sáu, năm, bốn, ba, hai, một!"
"Chúc mừng năm mới! Đồng chí Trần Xuyên."
Lục Minh Xuyên nụ rạng rỡ hiện lên khuôn mặt lấm lem của cô, khóe miệng cong lên, cũng đáp một câu: "Chúc mừng năm mới."
Giang Nguyệt quan sát khuôn mặt từ xuống , như ảo thuật, lấy hai viên kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, đưa đến mặt : "Chúc mừng năm mới! Lục Minh Xuyên."
Ba chữ cuối cùng cô tiếng.
Lục Minh Xuyên vẫn hiểu .
Đôi mắt nhuốm ý , ánh mắt quét xung quanh, xác định bốn bề vắng lặng, khi nhận lấy kẹo sữa, lặng lẽ ghé sát gần cô hơn, dùng giọng chỉ hai mới thấy hỏi: "Sao em ?"
Giang Nguyệt tít mắt: "Em thông minh mà."
Lục Minh Xuyên: "..."
Anh cô vẫn luôn ưu tú, nhưng thực sự , rốt cuộc để lộ sơ hở ở .
Giang Nguyệt dường như đoán suy nghĩ trong lòng , ghé sát tai , chủ động : "Khuôn mặt đổi , nhưng đôi mắt của thì ."
Lục Minh Xuyên đăm chiêu gật đầu.
Anh bóc vỏ kẹo sữa, nhanh ch.óng nhét miệng Giang Nguyệt.
"Kẹo thể giải đói, đói thì ăn, đừng để dành."
Giang Nguyệt gật đầu, cô chỉ là nhất thời nhớ .
Ánh mắt cô rơi cửa phòng phẫu thuật, nghĩ đến vết thương khắp của cả, đột nhiên nghĩ đến những vết sẹo Lục Minh Xuyên.
Ánh mắt cô dừng khuôn mặt xa lạ của , lấy một viên đan d.ư.ợ.c đưa đến mặt : "Tặng thêm một viên kẹo nữa, dùng để bảo tính mạng, hy vọng vĩnh viễn cần dùng đến."
"Giống viên ?" Lục Minh Xuyên chiếc lọ sứ quen thuộc , hỏi.
Giang Nguyệt nhớ viên 'kẹo' đưa cho trong đợt cứu trợ lũ lụt , gật đầu lắc đầu.
"Bất kể vết thương nặng đến , chỉ cần còn một thở, uống nó , trong vòng ba ngày sẽ c.h.ế.t ."
Ánh mắt Lục Minh Xuyên thâm trầm, cất kỹ viên 'kẹo', gật đầu thật mạnh.
Trong lòng như rót mật, ngọt ngào vô cùng.
Cô quan tâm đến , thật .
"Điều ước năm mới của là, hy vọng con gái mắt thể bình an vui vẻ, mỗi đón năm mới đều thể cùng cô đón giao thừa." Lục Minh Xuyên thầm trong lòng.
Lục Minh Xuyên tinh mắt thấy trạm y tá điện thoại, bèn : "Em chúc tết gia đình , ở đây ."
Giang Nguyệt theo tầm mắt của , thấy chiếc điện thoại bàn ở trạm y tá, mặt lộ nụ : "Được, cảm ơn ."
Cô nóng lòng gọi .
Điều Giang Nguyệt là, kể từ khi cô rời nhà, nhà họ Giang vẫn luôn phiên canh giữ bên điện thoại, sợ sẽ bỏ lỡ bất kỳ cuộc gọi nào của cô.
Hôm nay càng là cả nhà đều túc trực bên máy điện thoại.
Năm nay nhà họ Giang tụ tập đông đủ trong sân để đón năm mới.
cái tết tuy đông, nhưng giữa trán đều mang theo nỗi sầu lo và phiền muộn.
Một mặt là do Giang Chí Đạt vẫn luôn liên lạc .
Mọi đều vô cùng lo lắng.
Mặt khác là Giang Nguyệt nhà, cô công tác lúc nào , cứ nhè đúng lúc mà .
Ánh mắt thỉnh thoảng về phía chiếc điện thoại bàn bàn.
Đột nhiên, tiếng chuông vang lên, Quý Thanh Nhã là đầu tiên lao tới nhấc điện thoại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-huy-hon-ga-cho-si-quan-lanh-lung-duoc-cung-chieu-het-muc/chuong-151-keo-ngot-dem-giao-thua-loi-noi-doi-cua-giang-nguyet.html.]
"A lô, là Tiểu..."
"Dì Quý, năm mới lành, cháu là Giang Chí Thắng." Giang Chí Thắng ngay lập tức nhận giọng của Quý Thanh Nhã, nóng lòng chúc tết bà.
"Tiểu Thắng , năm mới lành." Quý Thanh Nhã chút thất vọng, nhưng vẫn nở nụ chúc tết .
Cao Xuân Hồng là con trai thứ hai của , bèn nhận lấy điện thoại.
Giang Chí Thắng thấy giọng thì vui mừng khôn xiết.
"Mẹ, chúc mừng năm mới, tết con xin nghỉ phép, nhưng con xin nghỉ dịp rằm tháng giêng. Mẹ, Viên Viên và Tiểu Nguyệt đó ? Mau bảo hai đứa điện thoại, con hỏi xem hai đứa quà năm mới gì..."
Giang Chí Thắng tự thao thao bất tuyệt, trong giọng tràn đầy vui vẻ.
Kết quả, lời còn xong, cúp điện thoại.
Giang Chí Thắng chiếc điện thoại vang lên tiếng tút tút mà ngẩn .
Chuyện giống như tưởng tượng, còn chúc tết Viên Viên, Tiểu Nguyệt mà, đại tết nhất ăn t.h.u.ố.c s.ú.n.g ?
"Người em, gọi xong thì nhường chút, đến lượt ."
Giang Chí Thắng khác chen sang một bên, gãi đầu, nhớ những lời với , hình như cũng gì sai, chọc giận ?
Ở đầu dây bên , Giang Viên Viên bên cạnh cũng thấy lời hai , nhưng cô mấy để tâm, cô bây giờ lo lắng cho cả và Giang Nguyệt hơn.
Anh cả vẫn luôn tin tức, Giang Nguyệt là công tác, nhưng ngoại trừ cuộc gọi báo bình an lúc đầu, cũng bặt vô âm tín theo.
Cô lén hỏi Thừa An, mới Giang Nguyệt chỉ đơn giản là công tác, cô còn tìm cả bọn họ, nhưng chuyện cần giữ bí mật.
Giang Viên Viên c.ắ.n răng, bố , đang âu sầu, lặng lẽ gọi một cuộc điện thoại: "Anh Thừa An, là em."
Trương Thừa An thấy giọng Giang Viên Viên, cần đoán cũng cô hỏi gì, an ủi: "Đừng lo, Giang Nguyệt , cả em cũng tin tức ."
"Thật ạ?" Giọng Giang Viên Viên bất giác cao lên.
Ánh mắt của tất cả đều đổ dồn về phía cô.
Cô nóng lòng báo tin vui cho .
Anh cả cô cuối cùng cũng tin tức , bố cô cuối cùng cũng cần ủ rũ nữa.
"Bố , Thừa An cả bây giờ tiện, đợi xong việc sẽ gọi điện cho chúng . Giang Nguyệt cũng ."
Nghe , thở phào nhẹ nhõm, đặc biệt là Giang lão thái, Giang Kiến Quân và Cao Xuân Hồng.
Diệp Quân Hạo là nội tình, ông nhận lấy điện thoại, trao đổi với Trương Thừa An.
Biết vị trí đại khái của Giang Nguyệt và Giang Chí Đạt, khi cúp điện thoại, ông gọi một cuộc điện thoại khác .
Hôm đó trở về, gặp con gái, Quý Thanh Nhã tuy gì, nhưng tinh tế như ông vẫn phát hiện sự khác thường.
Lúc đó ông sắp xếp tìm hiểu.
Ăn xong cơm tối, Quý Thanh Nhã dựa lòng Diệp Quân Hạo: "Quân Hạo, xem Tiểu Nguyệt nhà chúng rốt cuộc đang ở , tối nay con bé ăn một bữa cơm nóng hổi ?"
Sau khi Giang Nguyệt rời , Quý Thanh Nhã chỉ với những khác là cô công tác, chứ chuyện cô tìm Giang Chí Đạt.
bây giờ là đêm giao thừa, điện thoại của con bé cũng gọi về, bà cũng mới liên lạc với con, bà thực sự lo cho Giang Nguyệt.
Diệp Quân Hạo siết c.h.ặ.t t.a.y ôm Quý Thanh Nhã, khẽ an ủi: "Không , sắp xếp , con gái sẽ ."
"Anh..."
Quý Thanh Nhã ngạc nhiên Diệp Quân Hạo.
Diệp Quân Hạo mân mê bàn tay mềm mại của Quý Thanh Nhã, dịu dàng : "Tiểu Nguyệt là con gái duy nhất của chúng , sẽ để con bé xảy chuyện gì ."
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, tối nay điện thoại trong sân nhà họ Giang reo liên tục, đáng tiếc bọn họ vẫn luôn nhận điện thoại của Giang Nguyệt Giang Chí Đạt.
Diệp lão gia t.ử gõ gõ cây gậy trong tay: "Diệp Quân Hạo, qua đây cho . Cháu gái ngoan của rốt cuộc ? Tại đại tết nhất mà một cuộc điện thoại cũng ?"