Sau Khi Huỷ Hôn, Gả Cho Sĩ Quan Lạnh Lùng Được Cưng Chiều Hết Mực - Chương 153: Gặp Gỡ Người Quen Cũ, Đại Ca Đòi Xuất Viện

Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:19:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Nguyệt chen giữa Lục Minh Xuyên và Trần Minh, đối mặt với đến: "Các là ai?"

Người đàn ông cầm đầu phía đối diện, chừng bốn mươi tuổi, mặc một chiếc áo khoác quân đội màu xanh lục, dáng thẳng tắp như tùng, mặt chữ điền, khóe miệng nhếch lên, mang theo một nụ khó nhận , tạo cho cảm giác thiết mà mất vẻ uy nghiêm.

Ông thấy Giang Nguyệt, quan sát một lượt từ xuống , khóe miệng càng nhếch cao hơn, giọng dịu xuống, đôi mắt nhuốm ý : "Cháu chính là Giang Nguyệt ?"

Giang Nguyệt gật đầu, nghi hoặc đến: "Chú cháu ạ?"

"Ha ha, đúng là hổ phụ sinh hổ t.ử, chú họ Từ, tên là Từ Đoàn Kết, cháu thể gọi chú là chú Từ. Chú là chiến hữu của bố cháu."

Giang Nguyệt ngạc nhiên, bố cô với cô về trong điện thoại, chớp mắt một cái, đến ngay mặt, hiệu suất ...

Hơn nữa Giang Nguyệt quan sát mặt, cùng với mấy theo ông , qua là thường, giống... công an.

"Cháu chào chú Từ, cháu là Giang Nguyệt, bố cháu nhắc đến chú với cháu ạ." Giang Nguyệt hào phóng đáp .

"Tốt , quả hổ là con gái của lão Diệp, cũng coi như khổ tận cam lai . Tự nhiên một cô con gái xinh ưu tú thế , mà chú cũng thấy ghen tị."

Giang Nguyệt , mắt và bố cô quan hệ chắc hẳn tệ, đại tết nhất mà cũng sẵn lòng đích bôn ba vì bọn họ.

"Giang Nguyệt, ở đây, chú Từ với cháu một tiếng xin , khu vực là phạm vi quản lý của chú, chú đến giờ mới , ở khu vực xảy chuyện buôn bán , còn liên quan đến họ cháu."

Từ Đoàn Kết ngờ, mà Diệp Quân Hạo nhờ ông tìm ở ngay mí mắt ông, còn suýt chút nữa xảy chuyện.

Ông đến muộn, là vì ông đích đến cái làng chài nhỏ ở ngoại ô , tìm hiểu ngọn ngành sự việc.

Giang Nguyệt ngạc nhiên Từ Đoàn Kết, đáy mắt mang theo chút nghi hoặc.

Lúc bên cạnh Từ Đoàn Kết lên tiếng: "Cục trưởng Từ là cục trưởng khu vực Long Cương của chúng ."

Giang Nguyệt hiểu gật đầu.

"Chú Từ, chuyện thể trách chú, chú cần tự trách. Muốn trách thì trách những kẻ phạm pháp liều."

Hai trò chuyện thêm một lúc, Từ Đoàn Kết liền rời , nhưng khi ông để địa chỉ và điện thoại cho Giang Nguyệt, bảo cô việc thì cứ tìm ông.

Bên , Trần Triết và An Tâm theo Trần Cận rời , Trần Cận cũng từ miệng bọn họ ngọn ngành sự việc, cũng như bộ quá trình quen với Giang Nguyệt.

"Anh cả, Giang Nguyệt là , Giang cũng là , nếu bọn họ, em những đó bán ."

Trần Cận bực vỗ em trai một cái, nhà bọn họ sinh một đơn thuần gây chuyện thế chứ.

"Bảo em cắt đuôi vệ sĩ, với em bao nhiêu , ngoài nhất định theo, em cứ lời thế hả."

Trần Triết ôm cái đầu đ.á.n.h đau, vẻ mặt tủi nhưng dám phản bác.

An Tâm lặng lẽ theo bọn họ, nơi tráng lệ , ngạc nhiên, càng về nhà, cả cô sẽ đến ga tàu đón cô.

Không đón cô, qua bao nhiêu ngày , bọn họ lo lắng đến mức nào .

thôi, nhờ Trần Triết giúp đỡ, nhưng lúc thấy Trần Triết đ.á.n.h, lời đến bên miệng nuốt trở về.

Trần Cận chú ý đến cô, An Tâm khác với những kẻ leo cao bám lấy nhà bọn họ, trong mắt cô gái ngoại trừ sự kinh ngạc trong chốc lát, cũng vẻ tham lam toan tính gì.

Không ngờ thằng em trai ngốc nghếch ngoài một chuyến, kết bạn với hai bạn cũng khá đặc biệt.

Chỉ là bọn họ lời đôi với việc .

Anh chủ động đề nghị phái đưa An Tâm về nhà, An Tâm cảm ơn rối rít, ngược Trần Triết nỡ, nhưng lý do gì khác để giữ cô .

Tuy nhiên hai hẹn , khi ngủ dậy, sẽ cùng đến bệnh viện tìm Giang Nguyệt.

Trần Cận thấy lời thằng em ngốc, cũng gì.

vẫn phái điều tra lai lịch của Giang Nguyệt và An Tâm.

Thời thế quá loạn, chỉ hy vọng nhà đều bình an.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-huy-hon-ga-cho-si-quan-lanh-lung-duoc-cung-chieu-het-muc/chuong-153-gap-go-nguoi-quen-cu-dai-ca-doi-xuat-vien.html.]

khi cấp đưa tài liệu về An Tâm và Giang Nguyệt cho , thấy tài liệu của bọn họ khỏi ngạc nhiên vài phần.

Đặc biệt là Giang Nguyệt, cô thực sự cứu em trai mấy , còn dạy em trai ít thứ.

Anh khỏi ngước mắt về phía Trần Triết cách đó xa, thấy đang ăn ngấu nghiến, đúng là ngốc phúc của ngốc.

Giang Nguyệt đợi ba tiếng đồng hồ, Giang Chí Đạt cuối cùng cũng đẩy khỏi phòng phẫu thuật, chuyển sang phòng bệnh thường.

Khi thấy cả suýt chút nữa bó thành xác ướp, khóe môi Giang Nguyệt cong lên.

Đêm khuya thanh vắng, khi tất cả đều nghỉ ngơi, Giang Nguyệt liếc Lục Minh Xuyên và Trần Minh đang dựa tường, lim dim mắt ở ngoài cửa, đó lặng lẽ lấy từ trong gian một ít nước linh tuyền đổ cho Giang Chí Đạt uống.

Sau đó bắt mạch cho , xác định nội thương của đỡ hơn chút, mới gục bên giường ngủ .

Lục Minh Xuyên con gái đang ngủ, tìm một chiếc giường nhỏ, bế Giang Nguyệt lên giường nhỏ, đắp chăn cho cô.

Nhìn khuôn mặt ngủ say điềm tĩnh của cô, trái tim lấp đầy.

Giang Nguyệt tiếng kêu đau của Giang Chí Đạt đ.á.n.h thức, cô mở mắt mới phát hiện, ngủ đến mười một giờ trưa, còn ngủ một chiếc giường nhỏ.

Giang Nguyệt đoán thể là Lục Minh Xuyên, nhưng quanh quất, thấy bóng dáng Lục Minh Xuyên .

Hỏi mới , Lục Minh Xuyên điều .

Nghĩ đến việc Lục Minh Xuyên , cô liền hỏi thêm nữa.

"Tiểu Nguyệt." Giang Chí Đạt thấy Giang Nguyệt tỉnh dậy, gọi cô một tiếng.

"Anh cả, thấy ? Có đau ?" Y tá vẫn đang cẩn thận t.h.u.ố.c cho .

Giang Chí Đạt thương nhẹ, nhưng lúc thấy vết thương lớn nhỏ , trong lòng vẫn thấy nghèn nghẹn.

Cô nhận lấy t.h.u.ố.c tay y tá, : "Để cho."

Y tá xác định Giang Nguyệt t.h.u.ố.c, cũng ép buộc, dặn dò những điều cần chú ý rời .

Giang Nguyệt thấy y tá rời , viện cớ bảo Trần Minh giúp lấy một phích nước nóng, nhân lúc Giang Chí Đạt chú ý, bằng t.h.u.ố.c trong gian của cô.

Giang Chí Đạt nhắm c.h.ặ.t mắt, thần kinh căng thẳng, chuẩn sẵn tinh thần vết thương sẽ đau.

khi Giang Nguyệt thực sự bôi t.h.u.ố.c cho , cảm giác đó khác với lúc y tá bôi t.h.u.ố.c cho .

Đau thì vẫn chút đau, nhưng nhiều hơn là cảm giác mát lạnh dễ chịu.

"Tiểu Nguyệt, vẫn là em , cô y tá bôi t.h.u.ố.c cho đau c.h.ế.t ."

Giang Nguyệt thấy lời , tinh nghịch ấn mạnh một cái, thành công nhận tiếng hít hà của Giang Chí Đạt.

"Tiểu Nguyệt, cả đắc tội với em ?"

Giang Nguyệt lạnh lùng liếc một cái, : "Bác gái bảo em đ.á.n.h một trận."

Giang Chí Đạt: "..."

"Anh cả, mất tích bao lâu ?"

Giang Chí Đạt lắc đầu.

Lúc đầu, còn ngày tháng, nhưng về trong lúc mơ mơ màng màng, thực sự qua bao nhiêu ngày.

"Anh cả, đoán xem, hôm nay là ngày gì?"

"Ngày gì?" Giang Chí Đạt hỏi , đột nhiên, trong đầu nghĩ đến một khả năng, đồng t.ử mở to, dám tin Giang Nguyệt: "Chẳng lẽ hôm nay là mùng một tết?"

 

 

Loading...