Sau Khi Huỷ Hôn, Gả Cho Sĩ Quan Lạnh Lùng Được Cưng Chiều Hết Mực - Chương 203: Kỳ Thi Đại Học, Chàng Sĩ Quan Dưới Mưa

Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:20:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỳ thi đại học chứa đựng ước mơ của bao , cũng là nơi khởi nguồn để ước mơ của bao giương buồm khơi.

Dù trời nắng chang chang, tất cả các thí sinh đều nín thở, đến trường thi.

Nhìn cánh cổng trường thi, họ vẻ mặt thản nhiên, thần tình kiên định, vẻ mặt căng thẳng, hai tay nắm c.h.ặ.t cố gắng cổ vũ bản , đáy mắt đều là lo âu, muôn hình muôn vẻ.

"Tiểu Nguyệt, con cần căng thẳng, đợi con ở ngoài trường thi."

Quý Thanh Nhã mấy hôm vội vã trở về, chính là để cùng Giang Nguyệt thi đại học.

Từ nhỏ ở bên cạnh Giang Nguyệt, bà luôn cảm thấy mắc nợ Giang Nguyệt, cho nên bà bỏ lỡ bất kỳ cột mốc quan trọng nào trong đời Giang Nguyệt.

Diệp Quân Hạo cũng về, nhưng ở quân doanh bất do kỷ.

"Mẹ, con căng thẳng, thực lực của con còn ? Mẹ và bà nội về , trời nóng thế , đừng để cảm nắng, bà nội, về ạ, con đây."

Giang Nguyệt vẫy tay với họ, vẻ mặt thoải mái gọi Hoắc Tiêu ở bên cạnh cùng trường thi.

Hoắc Tiêu vì tính chất công việc đặc thù của bố , hôm nay là dì giúp việc trong nhà đưa đến trường thi, đến, liền tìm ngay Giang Nguyệt.

Trước đó Hoắc Tiêu luôn cầu nguyện thể cùng một phòng thi với Giang Nguyệt, tiếc là ông trời chiều lòng , nhưng phòng thi của hai cũng cách xa lắm, chỉ là lầu.

"Chị Nguyệt, em cảm thấy chị chẳng căng thẳng chút nào ?" Hoắc Tiêu tò mò hỏi.

Giang Nguyệt liếc một cái: "Cậu căng thẳng ?"

Hoắc Tiêu lắc đầu, tự tin : "Có gì mà căng thẳng, em chắc chắn đỗ."

"Cậu nghĩ đỗ?"

"Sao thể chứ, thành tích của chị còn hơn em."

Giang Nguyệt tuy thường xuyên xin nghỉ, nhưng thành tích của cô luôn nhất lớp, thậm chí gần như đạt điểm tuyệt đối, bỏ xa thứ hai.

Đây là sự tồn tại khiến bao thể với tới, lúc mới đầu, còn nghi ngờ, khi Giang Nguyệt lượt dùng thực lực vả mặt, tất cả chỉ còn sự khâm phục.

"Vậy là ."

Hai trường thi, gặp bạn cùng lớp cũng sẽ chào hỏi , cổ vũ động viên.

Tuy nhiên hai còn bước phòng học, họ thấy ở cửa phòng học một nữ sinh ngã thẳng cẳng về phía .

Giang Nguyệt nhanh tay lẹ mắt chạy tới đỡ lấy .

"Bạn học, bạn học, bạn tỉnh ." Gọi mấy tiếng, nữ sinh đều bất kỳ phản ứng nào, ngược khiến các thí sinh xung quanh tụ tập .

"Cô , căng thẳng quá độ ?"

"Trời ơi, nếu cô bỏ lỡ kỳ thi, tỉnh chẳng sẽ hối hận c.h.ế.t ."...

Xung quanh bàn tán xôn xao.

Giang Nguyệt bình tĩnh bắt mạch cho cô , bảo xung quanh tản .

"Bạn học, em y thuật? Bạn học đột nhiên ngất xỉu?" Có giám thị chen , quan tâm hỏi.

"Bạn tụt đường huyết, chắc là sáng ăn gì. Cho bạn ăn một viên kẹo hoặc thứ gì đó là ."

"Được . Bạn học nào kẹo ?" Giám thị ngước mắt những xung quanh.

Mọi , nhao nhao lắc đầu, ai lấy kẹo .

Lúc một giám thị khác tới, hiểu rõ sự tình xong, từ trong túi lấy một viên kẹo đưa tới.

Giang Nguyệt nhét kẹo miệng nữ sinh, đợi nữ sinh tỉnh , tiếc là thời gian thi đến gần, giám thị giục Giang Nguyệt phòng thi , nữ sinh để cho cô chăm sóc.

Giang Nguyệt hết cách, dặn dò một điều cần chú ý xong liền bước phòng thi.

Ngay khi tưởng chừng nữ sinh sẽ bỏ lỡ kỳ thi, tiếng chuông thi cuối cùng cũng đ.á.n.h thức nữ sinh.

Nữ sinh là Giang Nguyệt cứu , ném cho Giang Nguyệt nụ cảm kích, Giang Nguyệt khẽ gật đầu, nhanh tiến trạng thái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-huy-hon-ga-cho-si-quan-lanh-lung-duoc-cung-chieu-het-muc/chuong-203-ky-thi-dai-hoc-chang-si-quan-duoi-mua.html.]

Ba ngày thi thoáng chốc qua, tất cả bước khỏi trường thi, như giải thoát, reo hò nhảy múa, cũng vẻ mặt u sầu, ủ rũ cúi đầu.

Hoắc Tiêu khỏi trường thi, xuống lầu bắt đầu tìm Giang Nguyệt, thấy Giang Nguyệt, cả mắt sáng rực lên: "Chị Nguyệt, cảm thấy đề thi dễ ợt ."

Lời thốt , lập tức thu hút ánh mắt căm hận của các thí sinh khác, từng từng Hoắc Tiêu, sắc mặt đều khó coi.

Người so với đúng là tức c.h.ế.t .

Giang Nguyệt dáng vẻ của , gì, Hoắc Tiêu kéo thù hận, cô thì .

Hoắc Tiêu giữ mồm giữ miệng : "Chị Nguyệt, chị lợi hại như , xong từ sớm ? Em tin chị sẽ cảm thấy đề thi khó."

"Khiêm tốn chút , lát nữa đ.á.n.h cứu ."

Giang Nguyệt , trình độ của Hoắc Tiêu thế nào cô rõ, hai cùng một lớp, ít cùng thảo luận vấn đề.

Cô quả thực xong , nhưng cũng đợi đến khi chuông reo mới nộp bài.

"Đi thôi, tối nay đến nhà ăn cơm."

"Được thôi thôi." Lời Giang Nguyệt dứt, mắt Hoắc Tiêu lập tức sáng lên.

Không tại , luôn cảm thấy cơm nhà Giang Nguyệt ngon hơn cơm nhà .

Tuy nhiên hai ngoài, bầu trời bắt đầu mây đen vần vũ.

Thời tiết mùa hè giống như tâm trạng của trẻ con, đổi thất thường. Giây phút còn trời quang mây tạnh, ánh nắng chan hòa sưởi ấm mặt đất; trong chớp mắt, mây đen cuồn cuộn kéo đến, chốc lát hóa thành mưa như trút nước, những hạt mưa to như hạt đậu rơi lộp bộp.

Hai lập tức chạy đến phòng bảo vệ gần nhất để trú mưa, nhiều thấy cũng nhao nhao chạy theo, chẳng mấy chốc, phòng bảo vệ trường học chật kín , may mà bác bảo vệ cũng để ý, còn liên tục nhường chỗ cho họ.

"Chị Nguyệt, đây, mưa ." Hôm nay hai họ đều mang ô.

Hoắc Tiêu còn đặc biệt dặn nhà cần đến đón , và Giang Nguyệt cùng về là , mà Giang Nguyệt cơn mưa như trút nước , nhíu nhíu mày, ánh mắt về phía cổng.

hy vọng cô đến, hy vọng đến.

Thấp thoáng trong mưa cô dường như thấy ven đường một chiếc xe Jeep quen thuộc, còn đợi cô rõ, Hoắc Tiêu bên cạnh vui mừng hét toáng lên .

"Chị Nguyệt, họ em, là họ em, đến ."

Theo lời dứt, xe Jeep bước xuống một đàn ông cao lớn, đàn ông che một chiếc ô đen lớn, trong tay còn cầm một chiếc ô, sải đôi chân dài về phía cổng.

"Oa, đó là ai ? Cao thật đấy."

"Trời ơi, là một soái ca, đến đón ai , ghen tị quá ."...

Mọi nhao nhao về phía cổng, đáy mắt tràn đầy vẻ ngưỡng mộ.

"Chị Nguyệt, họ em, thật sự là họ em. Anh họ, ở đây, ở đây..." Hoắc Tiêu kích động vẫy tay với Lục Minh Xuyên.

Lục Minh Xuyên tai thính mắt tinh, nhanh khóa định vị trí của họ, sải bước về phía họ.

Ánh mắt Giang Nguyệt khóa c.h.ặ.t bóng dáng cao lớn trong màn mưa, tim tự chủ đập thình thịch.

Mưa như trút nước, xung quanh vội vã, thần sắc lo lắng, sự thúc giục của cơn mưa vẻ hoảng loạn.

Còn phảng phất như thần linh, cao quý thanh lãnh, tách biệt với thế gian, dáng đĩnh đạc, bước trầm , che ô chậm rãi tới.

Giang Nguyệt chạm mắt với đôi mắt của Lục Minh Xuyên, Lục Minh Xuyên ngày càng đến gần, trong lòng tràn đầy ngọt ngào.

Đã là cô thi xong sẽ tìm , kết quả đến .

Bất ngờ , cô thích.

"Anh họ, họ, đến đón em ? Tốt quá ." Hoắc Tiêu chen lên nhất, hớn hở .

Lục Minh Xuyên , liếc một cái, ném thẳng chiếc ô trong tay lòng , đó ánh mắt chuyển sang Giang Nguyệt, trong nháy mắt trở nên dịu dàng quyến luyến, khóe miệng cong lên một độ cong mắt, nụ nhàn nhạt.

Anh đưa tay về phía cô: "Vợ, đến , chúng thôi."

 

 

Loading...