Sau Khi Huỷ Hôn, Gả Cho Sĩ Quan Lạnh Lùng Được Cưng Chiều Hết Mực - Chương 43: Một Cú Quật Ngã Tra Nam, Nhét Đất Vào Miệng Tiện Nhân

Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:14:58
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bốp ——

Giang Nguyệt tát thẳng mặt Lưu Mỹ Lệ một cái.

"Không ai nhắc nhở cô, đừng mở miệng là phun bậy ? Thích phun phân khắp nơi như thế, thì nhà xí mà phun, đừng đến nhà phun, cô chê thối còn chê thối!"

"A a a! Giang Nguyệt! Cô đ.á.n.h !" Lưu Mỹ Lệ ôm mặt, phẫn nộ trừng mắt Giang Nguyệt.

"Ai bảo cô mọc cái mồm gợi đòn." Giang Nguyệt nhún vai, cho là đúng .

"A a a, Giang Nguyệt cô là đồ khốn nạn." Lưu Mỹ Lệ sắp tức điên , Giang Nguyệt bây giờ trở nên chọc tức như thế.

Nghĩ đến mục đích đến đây, Lưu Mỹ Lệ nhịn.

"Giang Nguyệt, cả sắp kết hôn với Giang Tuyết ."

Giang Nguyệt: "Ồ."

"Giang Nguyệt cô buồn ? Cô cướp cả về ?"

Giang Nguyệt Lưu Mỹ Lệ bằng ánh mắt quái dị.

"Nhìn cái gì mà , tuy cũng thích cô, nhưng con Giang Tuyết càng ghét hơn. Cô thích cả bao nhiêu năm nay ? Có bản lĩnh thì cướp cả về ."

Giang Nguyệt và Giang Tuyết cô đều thích, nhưng Giang Nguyệt dễ nắm thóp hơn Giang Tuyết.

Trước đây chỉ cần cô một câu, Giang Nguyệt đều sẽ nghĩ cách thỏa mãn cô , việc của cô , Giang Nguyệt cũng sẽ tranh giúp.

Giang Tuyết, thì chỉ lóc chiếm lấy cả cô , còn sai cả cô việc, ngay cả tiền tiêu vặt của cô cũng vì một câu của Giang Tuyết mà cắt giảm một nửa, nghĩ đến là cô thấy tức.

Giang Nguyệt thấy bóng phía Lưu Mỹ Lệ, khóe miệng nhếch lên, trong lòng nảy một ý: "Ồ~ Cô đây thích Giang Tuyết ? Cô chị dâu cô ?"

"Hay cái rắm! Cô chính là hồ ly tinh, suốt ngày quyến rũ cả buông, từng thấy phụ nữ nào hổ như thế..." Lưu Mỹ Lệ chịu kích thích gì, lời khó nào cũng tuôn , dìm Giang Tuyết xuống tận bùn đen.

Giang Nguyệt khuôn mặt ngày càng đen của Giang Tuyết, độ cong khóe miệng ngừng nhếch lên.

"Lưu Mỹ Lệ cô câm miệng cho !" Giang Tuyết nổi nữa, giận dữ gầm lên.

Lưu Mỹ Lệ tiếng gầm đột ngột dọa giật , đầu thấy là Giang Tuyết, cô chẳng sợ chút nào, càng khó hơn.

Giang Tuyết tức đến run rẩy, cực lực kìm nén.

Đột nhiên cô lấy từ trong túi hai tờ đại đoàn kết nhét tay Lưu Mỹ Lệ, khoác tay cô gượng : "Mỹ Lệ, chị em nhất thời chấp nhận sự thật chị trở thành chị dâu em. , chúng một nhà , chị dâu sẽ so đo với em, đây là tiền tiêu vặt chị dâu cho em, em cứ cầm lấy dùng , đủ với chị dâu."

Ngoài mặt tươi , những lời rộng lượng, nhưng trong lòng dùng đủ loại từ ngữ bẩn thỉu mắng Lưu Mỹ Lệ từ đầu đến chân.

Lưu Mỹ Lệ hai mươi đồng lóa mắt, hưng phấn nắm c.h.ặ.t tiền trong tay, nở nụ : "Coi như chị điều, chị đảm bảo mỗi tháng cho hai mươi đồng tiền tiêu vặt, sẽ nhận chị dâu ."

Mặt Giang Tuyết cứng đờ một chút, bắt gặp nụ trêu tức của Giang Nguyệt, gượng gạo gật đầu, nhưng đáy mắt nhanh ch.óng xẹt qua một tia âm độc.

Lưu Mỹ Lệ chìm đắm trong niềm vui sướng của hai mươi đồng, phát hiện sự khác thường của Giang Tuyết.

đắc ý vẫy vẫy tiền trong tay với Giang Nguyệt, : "Giang Nguyệt, thu hồi lời , Giang Tuyết chỗ nào cũng , cô bằng Giang Tuyết, xứng với cả , cho phép cô bám lấy cả nữa."

Nói xong, cô nhảy chân sáo rời .

Giang Nguyệt bóng lưng vui vẻ rời của cô , bỏ lỡ sự cam lòng, độc ác và toan tính nơi đáy mắt Giang Tuyết.

Giang Tuyết thù dai và vô cùng cân nhắc lợi hại, cũng Lưu Mỹ Lệ chơi c.h.ế.t .

Xem kịch xong , Giang Nguyệt định nhà, Giang Tuyết nhanh ch.óng chạy qua chặn đường cô.

Giang Nguyệt ánh mắt lạnh lẽo b.ắ.n về phía Giang Tuyết: "Muốn c.h.ế.t?"

Nếu g.i.ế.c phạm pháp, cô thật sự trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t Giang Tuyết, nhưng nghĩ đến dáng vẻ trúng độc của cô một thời gian nữa, tâm trạng Giang Nguyệt liền lên vài phần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-huy-hon-ga-cho-si-quan-lanh-lung-duoc-cung-chieu-het-muc/chuong-43-mot-cu-quat-nga-tra-nam-nhet-dat-vao-mieng-tien-nhan.html.]

Giang Tuyết bắt gặp ánh mắt lạnh băng của Giang Nguyệt, sợ đến mức lùi vài bước, nhưng nghĩ đến chiếc xe quân sự , cô kiên trì hỏi: "Giang Nguyệt, đưa chị về là ai?"

Giang Nguyệt lạnh lùng : "Liên quan đéo gì đến mày."

Giang Tuyết liếc mắt thấy những cái đầu thò từ phòng y tế, đáy mắt xẹt qua một tia toan tính.

"Chị, em Đại Hải cần chị nữa, chị đau lòng buồn bã, nhưng chị cũng thể tự cam chịu sa ngã, ở bên một đàn ông còn lớn tuổi hơn bố chứ, chị..."

"Bốp ——" Tiếng tát tai giòn giã vang lên.

Giang Nguyệt vẩy vẩy bàn tay đỏ lên, giọng điệu lạnh lùng: "Mồm cần nữa, tao thể giúp mày, hửm~."

Kiếp , chỉ cần cô tiếp xúc với bất kỳ đàn ông nào, đó sẽ truyền đủ loại lời tiếng .

Bây giờ nghĩ , những lời đồn đại lúc đó Giang Tuyết góp công nhỏ.

Giang Nguyệt vung tay, Giang Tuyết ngã sấp xuống đất, nhưng cô như đau, tiếp tục dùng giọng điệu tiếc nuối :

"Chị, em em và Đại Hải sắp kết hôn , bố cũng đồng ý , chị đau lòng, nhưng chị cũng thể qua với một ông già..."

Giang Nguyệt tiện tay bốc nắm đất cát đất nhét miệng Giang Tuyết, giọng điệu lạnh lẽo như băng hàn: "Giang Tuyết, cái miệng của mày xem là thật sự cần nữa ."

"Dừng tay! Giang Nguyệt, cô đang gì?" Tiếng gầm phẫn nộ của Lưu Đại Hải truyền đến từ cách đó xa.

Giang Nguyệt nhếch môi đỏ mọng lên một độ cong châm chọc, đến nhanh thật đấy.

Cô đá một cước đá Giang Tuyết ngã lăn đất, đó lùi hai bước, nhàn nhã Lưu Đại Hải đang giận kìm .

"Giang Nguyệt cô đừng quá đáng, đừng tưởng thật sự dám đ.á.n.h cô!" Lưu Đại Hải giữ c.h.ặ.t t.a.y Giang Nguyệt, hung tợn .

Giang Nguyệt chán ghét cái tay đang nắm lấy tay , đưa tay giữ c.h.ặ.t t.a.y Lưu Đại Hải, dứt khoát lưu loát cho một cú quật ngã qua vai.

Lưu Đại Hải quật đến choáng váng đầu óc, vẻ mặt kinh ngạc Giang Nguyệt.

Lần , chỉ coi là tai nạn, , tại cô vẫn thể dễ dàng quật ngã xuống đất như .

Anh dám tin đây là sự thật, nhưng cơn đau xác thực cho , đây là sự thật.

Giang Nguyệt dáng vẻ chật vật của , hừ nhẹ một tiếng, phủi tay, từ cao xuống Lưu Đại Hải và Giang Tuyết, khinh bỉ giơ ngón giữa về phía họ: "Rác rưởi, đều là rác rưởi."

Nói xong, cô liền định rời , lười nhảm với bọn họ.

"Giang Nguyệt." Lưu Đại Hải tức đỏ mắt, bật dậy từ đất, bất chấp tất cả vung nắm đ.ấ.m tấn công về phía Giang Nguyệt.

Giang Tuyết thấy , trong mắt tràn đầy vẻ hưng phấn.

Giang Nguyệt nhạy bén nhận nguy hiểm, nghiêng , một cú đá xoay , đá Lưu Đại Hải.

Lưu Đại Hải ngờ phản ứng của Giang Nguyệt nhanh như , cô đá trúng.

Ngã xuống đất.

Cú đá , như tảng đá lớn đập bụng Lưu Đại Hải, đau đến mức mặt mũi vặn vẹo dữ tợn.

Giang Tuyết mở to mắt, dám tin những gì mắt, Giang Nguyệt yêu Lưu Đại Hải c.h.ế.t sống ? Sao nỡ tay với .

Lập tức cô nghĩ đến điều gì đó, gào lên: "Chị, chị đừng trách Đại Hải, đừng đ.á.n.h . Muốn đ.á.n.h thì đ.á.n.h em. Em thật lòng thích Đại Hải, Đại Hải cũng thích em, chúng em là lưỡng tình tương duyệt. Chị đừng chia rẽ chúng em ? Bố cũng đồng ý hôn sự của chúng em , hu hu hu..."

Sống động giúp Giang Nguyệt xây dựng một hình tượng vì yêu sinh hận.

Giang Nguyệt cạn lời trợn trắng mắt, "Yên tâm, chắc chắn sẽ chia rẽ các , chúc các điếm thối xứng với ch.ó, thiên trường địa cửu."

 

 

Loading...