Sau Khi Huỷ Hôn, Gả Cho Sĩ Quan Lạnh Lùng Được Cưng Chiều Hết Mực - Chương 54: Ra Tay Cứu Trẻ Nhỏ, Vợ Cũ Mặt Dày Đòi Tái Hôn
Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:15:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Nguyệt về phía Xưởng hóa mỹ phẩm Vinh Mỹ như hẹn. Đột nhiên, cô thấy tiếng kêu cứu, tiếng lóc vọng từ con hẻm cách đó xa, và cả...
"Các cút , chúng theo các ." Cậu bé chừng mười tuổi gắt gao che chở cho bé gái phía .
Trên khuôn mặt hai đứa trẻ đều hiện rõ sự sợ hãi và bất lực.
"Thằng nhóc, đừng rượu mời uống uống rượu phạt. Ngoan ngoãn theo bọn tao, đừng để bọn tao tự tay." Gã đàn ông cầm đầu đe dọa.
Trước mặt hai đứa trẻ là một đám đang chúng chằm chằm như hổ rình mồi.
"Tại các bắt chúng ?"
"Tại ? Đương nhiên là mua mạng của tụi mày . tụi mày yên tâm, chỉ cần ngoan ngoãn theo các , các đảm bảo sẽ hại tụi mày." Gã đàn ông cầm đầu híp mắt .
Người đó chỉ bảo bọn chúng giải quyết hai đứa ranh con , chứ rõ là giải quyết thế nào.
Bán hai đứa ranh , bọn chúng còn thể kiếm thêm một khoản tiền kha khá.
"Bố ơi, bố ở , mau đến cứu con và với." Bé gái sợ hãi thét lên.
"Câm miệng, kiếp mày ." Gã đàn ông cầm đầu ghét nhất là tiếng , gã giơ tay định tát bé gái phía .
Cậu bé nhanh tay lẹ mắt kéo bé gái , tự xông lên đ.á.n.h với gã đàn ông.
Đáng tiếc, một đ.á.n.h cả đám , còn là một đám lớn hơn nhiều.
Chẳng mấy chốc, đ.á.n.h gục xuống đất, chịu những trận đ.ấ.m đá túi bụi.
"Các đừng đ.á.n.h nữa, đừng đ.á.n.h nữa, ơi, ơi..."
Bé gái càng lóc t.h.ả.m thiết, đám đ.á.n.h càng hăng. Cậu bé giống như một con b.úp bê rách nát, bọn chúng giằng xé qua ...
Bé gái cố gắng che chở cho bé, giúp đỡ những cú đ.ấ.m như mưa rơi xuống , nén đau đớn hét lớn: "Dừng tay, mau dừng tay , bố là giám đốc xưởng, bố tiền, lấy tiền cho các , xin các tha cho và ..."
Đám thấy lời cô bé, liền dừng tay .
Một tên trong đó mắt sáng rực lên, với gã cầm đầu: "Đại ca, là chúng cứ tống tiền một vố hẵng..."
Tên đó hết câu, nhưng gã cầm đầu hiểu ý.
Mắt gã cũng sáng lên, nhướng mày : "Trói chúng ."
"Cô em nhỏ, mau cho , điện thoại của bố em là bao nhiêu?"
Giang Nguyệt thấy cuộc đối thoại của bọn chúng, liền rảo bước tới, vặn thấy cảnh gã đàn ông hất cằm bé gái lên.
Cô khẽ cau mày, khuôn mặt của bé gái trông quen, nhưng nhất thời cô nhớ gặp ở .
"Bố tên là Thẩm Hạo, điện thoại là..."
Mắt Giang Nguyệt lập tức mở to, đây là Thẩm Giai Giai?
, ngũ quan đó, khuôn mặt đó, chính là Thẩm Giai Giai, Thẩm Giai Giai lúc nhỏ.
Cô nhớ kiếp khi Thẩm Hạo nhắc đến với cô, hai đứa con của hồi nhỏ từng bắt cóc. Tuy cuối cùng cứu chúng về, nhưng để bóng ma tâm lý cả đời cho con gái, con trai cũng suýt chút nữa thì tàn phế.
Giang Nguyệt bé đang rên rỉ đau đớn mặt đất, nghĩ thầm chắc hẳn đây là Thẩm Khang.
" năm ngàn ở đây, mua hai đứa nó ?" Giang Nguyệt lấy một xấp tiền từ trong Không gian , vẩy vẩy mặt đám đàn ông .
Đám đó thấy lời Giang Nguyệt, đồng loạt sang cô. Thấy xấp tiền dày cộp trong tay cô, tên nào tên nấy mắt sáng rực.
Giang Nguyệt với vẻ mặt vô hại, tiếp tục : "Các ơi, tiền đủ mua hai đứa nó ?" Cô nghiêng đầu, tỏ vẻ ngây thơ.
Gã cầm đầu gì, đáy mắt xẹt qua một tia tính toán, nháy mắt hiệu cho những tên khác.
Ngay lập tức, tất cả xông tới bao vây Giang Nguyệt.
"Chị ơi, chị mau chạy , đừng lo cho bọn em..." Thẩm Giai Giai hoảng sợ hét lên.
Giang Nguyệt đám đàn ông đang vây quanh, khóe môi nhếch lên, đáy mắt mang theo ý .
Rất , tới cả .
"Đưa tiền cho tao..." Gã cầm đầu đưa tay về phía Giang Nguyệt. Với tốc độ sét đ.á.n.h kịp bưng tai, Giang Nguyệt tóm lấy tay gã, dứt khoát quật ngã gã qua vai.
Lại với tốc độ cực nhanh, cô tung cho mỗi tên đang vây quanh một cú Phong thần cước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-huy-hon-ga-cho-si-quan-lanh-lung-duoc-cung-chieu-het-muc/chuong-54-ra-tay-cuu-tre-nho-vo-cu-mat-day-doi-tai-hon.html.]
Chỉ trong chớp mắt, tiếng kêu la t.h.ả.m thiết vang lên khắp nơi.
Thẩm Giai Giai há hốc mồm kinh ngạc.
Giang Nguyệt cực kỳ nhanh nhẹn rút thắt lưng của đám đàn ông , trói quặt tay từng tên cái cây bên cạnh. Làm xong tất cả, cô mới bước về phía Thẩm Giai Giai và Thẩm Khang.
"Thẩm Giai Giai, Thẩm Khang?"
"Vâng, chị bọn em ạ?" Thẩm Giai Giai hồn, hỏi.
Giang Nguyệt gật đầu: "Bố hai đứa là bạn chị, còn ?"
Dưới sự giúp đỡ của Thẩm Giai Giai, Thẩm Khang khó nhọc dậy.
"Được ạ, cảm ơn chị cứu bọn em." Thẩm Khang nén đau đáp lời.
Giang Nguyệt bộ dạng bầm dập của bé, yên tâm, liền tiến tới bắt mạch cho .
Chỉ là vết thương ngoài da, tổn thương đến nội tạng, cô mới yên tâm.
"Không , đều là vết thương ngoài da thôi. Đi nào, tìm bố hai đứa."
Nói xong, cô dẫn đường.
vài bước, cô phát hiện hai đứa trẻ theo. Quay đầu , mới thấy hai đứa nhỏ đang đ.ấ.m đá túi bụi mấy gã đàn ông trói.
Giang Nguyệt buồn tựa lưng tường, chúng trút giận. Đợi chúng trút giận đủ , cô mới đưa chúng rời , hướng về Xưởng hóa mỹ phẩm Vinh Mỹ.
Bộ dạng hai đứa trẻ vô cùng thê t.h.ả.m, cần bôi t.h.u.ố.c. Giang Nguyệt dẫn thẳng chúng đến văn phòng của Thẩm Hạo, nhưng Thẩm Hạo ở đó.
Cô trực tiếp dùng điện thoại trong văn phòng Thẩm Hạo gọi đến đồn công an, kể sự việc , bảo của đồn công an qua áp giải .
Hai đứa trẻ thành thạo tìm thấy bánh quy trong ngăn kéo, ngấu nghiến ăn.
Giang Nguyệt tướng ăn của chúng, khẽ cau mày.
Thẩm Giai Giai bắt gặp ánh mắt của Giang Nguyệt, vô cùng lưu luyến đưa miếng bánh quy trong tay cho cô: "Chị ơi, chị cũng ăn ."
"Hai đứa bao lâu ăn gì?"
"Hai ngày ạ."
"Cái gì?" Giang Nguyệt kinh ngạc chúng.
Hỏi kỹ mới , hóa dạo gần đây chúng sống ở nhà bà ngoại, dăm bữa nửa tháng c.h.ử.i mắng, phạt cho ăn cơm.
Giang Nguyệt rót nước cho chúng: "Hai đứa ăn từ từ thôi kẻo nghẹn, chị tìm bố hai đứa, hai đứa ngoan ngoãn ở đây, đừng lung tung nhé."
Giang Nguyệt định ngoài thì thấy Thẩm Hạo về, theo là một phụ nữ ngang ngược, kiêu ngạo đang đuổi theo.
"Thẩm Hạo, giỏi lắm đấy, đó cho . Bây giờ chúng đăng ký tái hôn ngay, nếu sẽ bao giờ tha thứ cho nữa."
Thẩm Hạo tinh mắt thấy Giang Nguyệt đang ở cửa văn phòng, bối rối khó xử.
Anh dừng bước, , sắc mặt âm trầm Vương Vân Đóa đang đuổi theo: "Vương Vân Đóa, bao giờ tái hôn với cô , cô về , từ nay về chuyện của liên quan gì đến cô."
Trước đây khi xưởng của xảy chuyện, chạy nhanh nhất chính là cô . Bất kể níu kéo thế nào, cô cũng kiên quyết đòi ly hôn.
"Thẩm Hạo, sinh con đẻ cái cho , đối xử với như ? Giai Giai và Khang Khang cũng cần nữa ?" Nước mắt Vương Vân Đóa lập tức trào .
Cô , Thẩm Hạo sợ nhất là cô , chỉ cần cô , sẽ mềm lòng.
Giọng cô dịu xuống: "A Hạo, chúng tái hôn . Chuyện quá khứ cứ để nó qua , em sẽ sống thật bên , chăm sóc cho con trai con gái của chúng ."
Nghe cô nhắc đến hai đứa con, sắc mặt Thẩm Hạo dịu vài phần.
Vương Vân Đóa nhanh nhận sự đổi của , đáy mắt xẹt qua một tia đắc ý.
Nghe bây giờ khủng hoảng trong xưởng giải quyết, còn tăng thêm vài dây chuyền sản xuất, Vương Vân Đóa liền hớn hở tìm Thẩm Hạo đòi tái hôn.
Trước đây Thẩm Hạo luôn chiều chuộng cô hết mực, cô tin rằng bây giờ cũng .
Cô Thẩm Hạo vẫn buông bỏ con cô , vẫn còn yêu cô .
Cô vui vẻ tiến tới khoác tay Thẩm Hạo, nhưng Thẩm Hạo tuyệt tình hất .