Ta Lục Thiên :
“Hiện giờ ngươi còn c.ờ b.ạ.c ?”
Lục Thiên mặt xám như tro.
Vốn hoàng đế dọa đến nhát gan, nay hỏi như càng hoảng sợ.
Triều đình xôn xao.
Kẻ thông minh bắt đầu nghĩ , thậm chí đoán chuyện hoàng đế mua liên quan đến việc Lục Thiên mê c.ờ b.ạ.c.
Lý Túc khẽ nhíu mày.
Lục Thiên lén Lý Túc một cái, ánh mắt đó bắt trọn.
Ngay lập tức Lục Thiên lóc giữa đại điện:
“Ngàn sai vạn sai đều là của thảo dân, nương nương đừng trách!”
“Hiện giờ thảo dân bỏ c.ờ b.ạ.c.”
“Trong nhà trăm mẫu ruộng , vài cửa hàng. Nếu nương nương chịu tha thứ cho thảo dân, nguyện dâng bộ gia sản!”
Ta lạnh.
Toàn bộ gia sản của cũng chỉ , thể so với hoàng hậu của một quốc gia?
Huống chi con còn rác rưởi đến thế.
Thể lực của Tô Trăn cũng hơn nhiều.
Kẻ lấy mặt mũi.
Ta lạnh lùng :
“Một kẻ đê tiện vô sỉ, còn bằng súc sinh, cũng xứng tha thứ ?”
“Đồ rác rưởi còn bằng cầm thú, cũng dám trèo cao bản cung?”
Hoàng đế mừng rỡ hiện rõ mặt.
Quần thần chấn động, dám tin.
Không ai ngờ mắng ngay trong Kim Loan điện.
Triệu Thừa tướng lập tức chặn lời :
“Giang thị im miệng!”
“Lời lẽ thô tục nơi thôn dã, thể mang lên triều đình nh.ụ.c m.ạ khác!”
Ta đầu ông , còn quy củ khi điện.
Mắng ông thì tính là gì, con súc sinh đáng c.h.ế.t.
Ta lạnh lùng :
“Triệu Thừa tướng, c.ờ b.ạ.c khiến cả nhà diệt vong, bán vợ cầm con còn bằng súc sinh. Bản cung thể mắng?”
“Hay là Triệu Thừa tướng học Lục Thiên, đem vợ con bán cung hoàng hậu, phi tần, nô tỳ, bao nhiêu bạc?”
“Ngươi cùng hoàng đế bàn giá thử xem?”
Mặt Triệu Thừa tướng tái như đất, lùi hai bước.
Ông ngờ lời đại nghịch bất đạo như , còn mỉa mai ông .
Ngay cả hoàng đế bên cũng vô cớ vạ lây, nhưng thấy ánh mắt lạnh lùng của với Lục Thiên, hoàng đế nhắm mắt mặc nhận.
Triệu Thừa tướng chỉ thể thở dốc :
“Giang thị, ngươi đừng ăn bậy bạ!”
“Ta thể chuyện bán vợ con nhục nhã như !”
“Thần chỉ khuyên hoàng đế quảng nạp hậu cung. Rõ ràng là ngươi ghen tuông, đức xứng vị. Xin hoàng thượng minh giám!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-len-ngoi-hoang-hau-phu-quan-cu-doi-tai-hop/3.html.]
Lý Túc đỡ lấy Triệu Thừa tướng :
“Giang nương nương thận ngôn.”
“Triều đình nơi để ngươi ăn hồ đồ.”
Ta hai kẻ cấu kết với , ỷ rằng hiện giờ trong triều ai giúp .
…
Ta cùng hoàng đế suốt con đường .
Bọn họ thật sự nghĩ chỉ thôi ?
Chưa đợi lên tiếng, Tống tướng quân mặc giáp trụ bước .
Ông là một trong ít triều quỳ xuống cầu hoàng đế phế hậu.
Tống tướng quân :
“Người đời vẫn vợ tào khang thể bỏ, cho dù Giang thị là do hoàng thượng chuộc về, cũng chỉ là ngọc trắng vết mà thôi.”
“Năm đó hoàng thượng đến Nam Lĩnh gặp phục kích, chính Giang thị đang m.a.n.g t.h.a.i mạo hiểm lẻn Đồng thành thuyết phục thần cứu giá, thể là dũng mưu, thần cho rằng ngôi vị hoàng hậu , Giang thị xứng đáng.”
Phe của Triệu Thừa tướng định dâng tấu, thậm chí còn đạp Lục Thiên một cái.
mấy vị tướng quân họ Tống đồng loạt bước lên :
“Thần đẳng cho rằng ngôi vị hoàng hậu , Giang thị xứng đáng.”
Lục Thiên từng thấy trận thế như , cũng coi như phản ứng , tùy tiện một quanh đây cũng thể lấy mạng .
Huống chi kẻ đắc tội là đương kim hoàng đế, cùng là sắp đăng lên ngôi hậu.
Lục Thiên dám động đậy, sợ đến tiểu quần.
Hoàng đế cho Lý Túc cơ hội giúp phe Triệu cùng dâng tấu nữa.
Thấy hận ý của đối với Lục Thiên quá rõ ràng, hoàng đế liền buông tay tới, :
“Lời Tống ái khanh , dân chúng Đồng thành đều thể chứng.”
“Trẫm và Giang Ân Nguyệt ơn cứu mạng lẫn , vợ chồng tình sâu nghĩa nặng, vụ chuộc vợ là của con súc sinh , thể trách hoàng hậu?”
Các võ tướng họ Tống đều về phía , tuy đông bằng đảng Triệu và thần t.ử họ Lý.
thiên hạ vẫn còn chiến loạn, bọn họ dám dễ dàng đắc tội Tống tướng quân đang nắm binh quyền.
Lục Thiên đang run lẩy bẩy rõ ràng bọn họ vứt bỏ.
Lý Túc là kẻ bản lĩnh.
Nam Lĩnh Tống thị vốn đối địch với họ Lý, thấy đối thủ c.h.ế.t về phía , thể sẽ đối mặt với đòn phản công liên thủ của chúng .
Lý Túc quyết đoán ngay:
“Nếu hoàng thượng nhận định Giang nương nương là hoàng hậu, thì Lục Thiên thể giữ .”
“Vốn tưởng mất vợ con là hành động bất đắc dĩ trong loạn thế, thần đẳng đều là lừa gạt.”
“Theo hình luật triều , kẻ c.ờ b.ạ.c bán vợ con, ban t.h.u.ố.c c.h.ế.t.”
Cái miệng của Lý Túc đúng là lưỡi xương, khéo như rót mật.
Chưa đợi nghĩ xem xử trí con súc sinh Lục Thiên thế nào, mà chiếm mất tiên cơ, khiến vui.
Hoàng đế dĩ nhiên là cầu còn , :
“Chuẩn tấu.”
“Sau khi c.h.ế.t, ban c.h.é.m thành vạn mảnh.”
Ta khẽ động ngón tay, rốt cuộc vẫn mở miệng cầu tình cho Lục Thiên đang sợ vỡ mật quỳ xin tha.
Dù cũng là cha ruột của con gái lớn, nhưng năm đó nếu nhờ Tô Trăn cứu, con bé sớm ném xuống giếng ngay mí mắt con súc sinh .