Đám văn nhân Khương thị khách khí, mắng thẳng những kẻ dâng tấu buộc tội .
“Đám già hổ các ngươi, thì lôi phu quân cũ bại hoại bôi nhọ hoàng hậu nương nương, nay con gái nhà đủ xuất sắc, sang trách hoàng hậu nương nương?”
“Hoàng hậu nương nương mở hậu cung thì các ngươi bảo nàng ghen tuông, nay mở hậu cung các ngươi chê phẩm cấp thấp, các ngươi bay lên trời luôn ?”
“Con gái Lâm đại nhân phẩm cấp thấp nhất mà ông còn lên tiếng, Vương ngự sử ngươi chỉ là con rể ở rể nhà họ Lâm, cái gì?”
“ đúng, còn tưởng là Lâm đại nhân bất mãn với phong thưởng của hoàng thượng đấy!”
Mặt Lâm đại nhân xám như tro đất.
Vương ngự sử tức đến run tay, về phía Triệu Thừa tướng…
Thế nhưng lão già họ Triệu căn bản chẳng quan tâm thứ nữ nhà là phi t.ử Lục phẩm quan nữ t.ử Thất phẩm.
Ông thản nhiên :
“Hoàng thượng tự an bài của hoàng thượng, thể vọng nghị, chỉ là lão thần còn một việc tâu.”
Các quan viên đều xì xào, ngày thường bàn luận nhiều nhất chính là Triệu Thừa tướng.
Thế nhưng Triệu Thừa tướng vẫn đổi sắc mặt.
Hoàng đế cho ông tiếp.
Ông :
“Về chuyện Hạ Uyên đúc tiền khai quốc, chỉ e mỏ đồng ở Đông Hoang sơn vẫn đủ để khai thác, thần e là đích một chuyến tới Kiềm Tây Nam ngoài biên.”
Cả triều lập tức im bặt.
Ai nấy đều thầm than, Triệu Thừa tướng lên tiếng thì thôi, hễ là việc lớn, trách gì ông bám lấy mấy lời dị nghị để công kích đang bên cạnh hoàng đế.
Hoàng đế :
“Vậy chỉ thể giao cho Triệu Thừa tướng Kiềm Tây Nam giám công một chuyến.”
“Đây là đại kế dân sinh, thừa tướng nhất định thận trọng.”
Triệu Thừa tướng đắc ý lĩnh lấy quyền đúc tiền, nào còn thời gian tìm gây phiền phức.
Ông bận lắm.
trong triều bận đến c.h.ế.t, thì cũng kẻ rảnh đến đau trứng.
Triều mới tìm nổi hai quan ngôn để cãi , nhưng vẫn luôn một cây độc đinh tìm gây chuyện.
Vương đại nhân ở Ngự sử đài câu “con rể ở rể thì bớt xen chuyện khác” cho cứng họng, Lưu đại nhân liền chờ nổi mà nhảy :
“Vào cung sáu , bàn phẩm cấp cao thấp, nay chỉ giữ ba phong phi, là ít ?”
“Không hoàng hậu nương nương giữ Lý Thấm Đường và Tống Phi quan nữ t.ử là ý gì?”
“Có là sợ hai nữ t.ử gia thế cao, sẽ phong phẩm cấp phi tần cao ?”
Tống tướng quân định bước lên tâu, nhưng Lý Túc mắt sáng như bên cạnh nào chịu!
Hắn cướp quỳ xuống đất hô:
“Hoàng thượng, hoàng hậu thứ tội!”
“Chư vị đó thôi, hai tỷ của thần thật chỉ … chỉ Lý Hoan Đường là ái mộ hoàng thượng.”
“Lý Thấm Đường thật điều khác mong cầu, đều là thần ma xui quỷ khiến, ép đại cung.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-len-ngoi-hoang-hau-phu-quan-cu-doi-tai-hop/7.html.]
“Xá cả gan, cầu xin hoàng hậu nương nương giống như Khương , quan nữ t.ử, nào ngờ khiến hoàng hậu nương nương chịu lời dị nghị như !”
Trên triều xôn xao.
Những điều Lý Túc đúng với chuyện xảy hôm trong cung .
Cho dù là mấy vị cung phi khác trở về kể , việc Lý Thấm Đường cầu phận quan nữ t.ử cũng là chuyện xuôi .
Quả hổ là Lý Túc.
Tiện thể còn gỡ luôn lời dị nghị đang đổ lên đầu .
Hoàng đế giả vờ nổi giận:
“Lý Túc, ngươi đây là tội khi quân phạm thượng , dám đưa lòng khác đến cho trẫm?”
Lý Túc run rẩy quỳ đất, giữa một đám lão thần tóc hoa râm và các võ tướng, dung mạo là diễm lệ nhất.
Dáng vẻ rơi nước mắt kể lể như , đến cũng chút động lòng.
Hắn :
“Thần cầu hoàng thượng tha thứ, thần chỉ là quá quan hệ thích với .”
“Bao năm nay thần uất ức trọng dụng, nên mới đường vòng như thế!”
Các triều thần rõ nội tình của , ai nấy đều thấy thật đáng thương.
Thế là còn ai chăm chăm , vị hoàng hậu nữa.
Hoàng đế lạnh:
“Được, ngươi trẫm trọng dụng ngươi ?”
“Trẫm thấy cái chức Lễ bộ Thượng thư Nhị phẩm của ngươi khỏi cần nữa, trẫm giáng ngươi xuống Giám sát sứ Tam phẩm, tuần khắp các nha môn các nơi, nếu trị nổi loạn chính ở các địa phương, ngươi mang đầu tới gặp trẫm!”
Triều thần đồng loạt hít một ngụm khí lạnh.
Các nơi của triều mới vẫn còn loạn lắm.
Tuy trưởng của hoàng hậu và mấy vị tướng quân đầu, chuyện Lý Túc quản đám tham quan ô chỉ là chuyện nhỏ, nhưng các nơi còn bạo động, náo loạn nữa.
Làm xong, e là đầu của Lý Túc còn kịp mang tới gặp hoàng đế.
Chỉ là phú quý vốn cầu trong hiểm nguy, Lý Túc nếu một vòng bên ngoài trở về, đừng là giáng chức, nhưng quyền giám sát quần thần là thực quyền.
Dù so với mấy chuyện linh tinh ở Lễ bộ, Lý Túc trở về sẽ trực tiếp thành tâm phúc của hoàng đế.
Lý Túc :
“Thần nhất định phụ sứ mệnh!”
Hoàng đế xoay tay một cái đưa hai vị trọng thần lớn nhất trong triều khỏi kinh thành.
Cả triều đình lập tức phơi phới sức sống.
Tô Trăn giơ tay nắm lấy tay :
“Giang Ân Nguyệt, khó nàng vì trẫm mà mưu tính nhiều như thế.”
Ta mỉm , thế thì gì gọi là ấm ức?
Ta chỉ vợ , cùng kề vai tiến bước.
— Hết chính văn —