SAU KHI LÊN NGÔI HOÀNG HẬU, PHU QUÂN CŨ ĐÒI TÁI HỢP - 8
Cập nhật lúc: 2026-03-15 00:36:16
Lượt xem: 219
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
【Phiên ngoại của Tô Trăn】
Thiên hạ sắp đổ, dân chúng lầm than.
Cả nhà họ Tô tướng đều gian thần hãm hại đến c.h.ế.t t.h.ả.m.
Ngược , đứa con nghịch t.ử trái lời phụ , lén chạy quân doanh, mai danh ẩn tích, thoát một kiếp.
Ta dám lộ phận, may mà Giang thị trưởng chăm sóc .
Ông thường :
“Ngươi da thịt mịn màng, khác hẳn đám võ phu thô lỗ chúng , chỉ lớp chai tay là do luyện võ để thôi nhỉ?”
“Không con cháu thế gia thì tiếc thật.”
“Nếu ngươi là con cháu thế gia, sẽ gả cho ngươi, sống ngày tháng yên , tội gì một tên lính quèn thế .”
Ông một , tên là Giang Ân Nguyệt, dung mạo xinh vô cùng.
Nàng thường những món ngon nhất mang quân doanh, Giang thị trưởng sẽ chia một ít cho chúng , nhưng nhiều nên chia đến chẳng bao nhiêu.
Nàng cũng sẽ thỉnh thoảng vá góc áo rách cho bọn là thuộc hạ tay trưởng nàng.
Về lòng bàn tay tên bay đ.â.m xuyên, nàng t.h.u.ố.c cho khẽ :
“Đau lắm ?”
“Ráng nhịn một chút nhé, quân y còn cứu những binh sĩ thương nặng, chỉ thể tạm chịu ấm ức với thôi!”
Lời dịu dàng như đ.á.n.h thẳng tim , khiến lòng rung động thể khống chế.
là tàn dư của triều đình cũ, triều cũ đổ, thể trở .
Cho nên dám đến gần nàng.
Chỉ thể giống như những thuộc hạ khác của trưởng nàng.
Sau thành trì sắp vỡ, nàng trưởng vội vàng gả Lục thị Quan Tây, đầu tiên nếm mùi vị đau lòng.
Khi nàng là vui vẻ.
Cũng như những cô nương thế gia từng thấy ngày xuất giá, sẽ đỏ mặt, sẽ cúi đầu thẹn thùng.
Lời cuối cùng nàng riêng với một là:
“Chàng ít , ngốc nghếch, ở chiến trường nhất định bám sát trưởng , tinh lắm, giữ mạng mới là quan trọng.”
Bỗng nhiên lo cho lòng thiện lương của nàng, thể chỉ bề ngoài.
Ta hề ngốc.
Sao thể vì một triều đình mục nát vô năng, còn mối thù diệt tộc với mà bán mạng?
Nếu thể, lật đổ thiên hạ .
đúng như nghĩ, đến khi gặp nàng, nàng gầy đến mức như cành liễu gió, con gái nàng cũng sắp ném xuống giếng!
Còn tên trượng phu nhu nhược vô dụng của nàng còn cầu nàng đừng giãy giụa, ngoan ngoãn để bán?
Khi trong tay tụ phần quan hệ còn sót của nhà họ Tô.
Ta chuộc con nàng.
Sau đó sai đuổi phu quân của nàng khỏi Quan Tây.
Đồng thời tung lời rằng:
“Nếu còn dám đến gần con họ thêm một bước, chỉ c.h.ế.t.”
Lục Thiên lời, cầm tiền là đầu .
Cho dù lời đe dọa của , chỉ sợ cũng chẳng thèm để ý vợ con sống c.h.ế.t , điều vẫn chột vô cớ.
Ta Giang Ân Nguyệt còn nhớ thương phu quân cũ .
Cũng dám nhắc, dám hỏi.
Sợ nàng đau lòng, cũng sợ khiến chính đau lòng.
Nàng là một nữ t.ử bán cho , khó mở miệng đến mức nào mới thể :
“Một trăm lượng bạc nợ , đợi trưởng trở về sẽ trả cho .”
“Chỉ thể phiền tiên che chở con một thời gian.”
Nàng cũng phát hiện còn là một một , bên cạnh thêm vài hộ vệ.
Giang Ân Nguyệt hỏi nhiều.
Mà thì một lòng một đối với con nàng.
Tốt đến mức cuối cùng cũng cơ hội bày tỏ lòng với nàng, đến mức vui mừng như điên khi nàng chấp nhận !
Nàng theo chịu khổ, trải qua một quãng ngày tháng trốn đông trốn tây, mãi đến khi chúng quang minh chính đại khởi nghĩa…
【Đại kết cục Phần Giang hoàng hậu】
Năm thứ ba khi lên ngôi hoàng hậu.
Tô Trăn phong đứa con trai duy nhất của chúng thái t.ử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-len-ngoi-hoang-hau-phu-quan-cu-doi-tai-hop/8.html.]
Không triều thần nào ngăn cản.
Bởi vì hoàng đế chỉ đúng một dòng dõi, ngay cả ba phi tần lúc mới đăng cơ cũng gả !
Lý Hoan Đường suýt chút treo cổ, :
“Ta gả!”
“Ta tin hoàng thượng thể giữ hoàng hậu cả đời, đợi đến ngày nàng già nua sắc tàn!”
Hoàng đế lạnh đáp nàng:
“Ngươi cũng nhỏ hơn hoàng hậu bao nhiêu, đến lúc đó ngươi sẽ tàn ?”
Điều thú vị nhất là.
Khương Phán Nghi ép thành hôn, mà Lý Túc khi điều ngoài trở về cũng ép lập gia đình.
Hai cao thủ ăn nhịp với , cầu xin hoàng đế ban hôn.
Thành một đôi phu thê giả quan trường, bao giờ mới thành thật.
Mấy chuyện ly kỳ còn là gì.
Lý Thấm Đường hóa thật sự trong lòng, mà đó là trưởng của !
…
Nhìn hoàng đế ngày ngày leo lên giường , mệt đến kiệt sức, trong lòng sinh một kế hỏi:
“Chàng thích tiểu cô nương, lẽ nào thiên vị phụ nhân?”
Hoàng đế thất kinh, hỏi đến mức bật dậy :
“Sao nàng suy nghĩ như ?”
“Ta chỉ thích nàng.”
Ta lắc đầu, nghĩ cũng .
Những năm tâm ý của với , nhật nguyệt đều thể soi tỏ.
Chỉ là…
Ta :
“Ta một việc cầu .”
“Cách đây hai năm , chỉ là lúc thời cơ đúng, nay mới thể bắt tay .”
Hoàng đế xuống bên cạnh .
Đợi yên , mới :
“Xin hoàng thượng cho những nữ nhân bỏ rơi và những đứa trẻ vứt bỏ trong thiên hạ một mái nhà .”
Hoàng đế bật dậy nữa, sắc mặt đột ngột đại biến.
Như thể thật sự nhận định điều gì, đầu tiên nổi giận quát :
“Ta bao nhiêu tuổi ?”
“Ta lấy sức mà sủng ái đám đàn bà chồng ?”
“Nàng đừng mơ tưởng nạp phi cho nữa, đổi lòng thì đổi từ lâu .”
Hắn qua tuổi ba mươi, mà đêm nào cũng còn sức dày vò .
Đây chỉ là việc cầu thôi, rõ ràng là nghĩ nhiều.
Ta :
“Ai cưới phụ nhân chứ?”
“Ý của là xây thiện đường, cho những cô nhi quả mẫu một nơi nương .”
“Chàng nghĩ .”
“Hỏi thích phụ nhân chỉ là nhất thời nổi hứng thôi, cũng tâm bệnh của mà.”
“Chẳng qua chỉ tìm cho những nữ nhân đáng thương, những đứa trẻ đáng thương giống như ngày một lối .”
Hoàng đế mềm lòng.
Hắn gật đầu :
“Đó là việc dân sinh chính sự, nên .”
Hiện giờ triều đình vững vàng, xác định rõ ý tìm thêm nữ nhân cho , hoàng đế mới qua ôm lấy .
Ta khẽ hôn lên :
“Chàng là của , đừng hòng tìm khác, nếu sẽ hòa ly với .”
Tô Trăn ôm c.h.ặ.t đáp:
“Chúng hòa ly cái gì, hợp táng thì còn tạm .”
hết