“Cậu là cái thá gì, xứng ?"
Quay phòng bao, xách túi định rời .
Mẹ Khương lo lắng hỏi: "Ân Âm, ăn nữa ?"
"Dì ơi, trường cháu chút việc ạ." xin .
Nhìn ngoài phòng, Khương Mân vẫn yên tại chỗ hồn.
Uyển Kiều vẻ mặt hoang mang, khi lướt qua cô , nhỏ bằng giọng chỉ hai chúng thấy:
"Bạn trai của cô như cô nghĩ .”
“Hãy suy nghĩ ."
Uyển Kiều chấn động , hoảng hốt ngẩng đầu lên.
chỉ đến thế.
Đi đến hành lang, Khương Mân vẫn đó đợi .
Anh lên, còn khó coi hơn cả , mấp máy môi chỉ thốt một lời cầu xin nhỏ giọng: "Ân Âm, chúng quen năm năm ..."
"Phải đấy.” chút khách khí đẩy , mỉm : "Xin nhé, cuộc đời còn dài, năm năm ngắn ngủi dư sức bố thí.”
“Cứ coi như mua một bài học, lỗ."
Anh còn kéo , bên cạnh đột nhiên xuất hiện một bóng đen.
Khương Nhượng chắn mặt , cúi đầu với : "Đi, đưa chị về."
"Khương Nhượng!" Khương Mân cau mày quát: "Mày đang cái gì !"
Khương Nhượng im lặng.
Khoảnh khắc , tim như treo lơ lửng.
lặng lẽ kéo tay áo Khương Nhượng, chỉ một cái.
Sau đó sang lạnh với Khương Mân:
"Anh ?”
“Mối quan hệ của và Ân Âm, lẽ sâu sắc hơn nghĩ đấy."
Câu thốt , sắc mặt Khương Mân lập tức tái mét.
Lại Khương Nhượng bình tĩnh :
"Quên với , đây bảo thi trường của Ân Âm, chăm sóc chị .”
“ nuốt lời ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-lot-bo-lop-mat-na-gai-ngoan/p7.html.]
Điều dường như chạm nỗi đau của Khương Mân, lập tức tức giận định xông tới, nhưng Uyển Kiều từ trong phòng kéo : "Khương Mân, gì …"
"Phải đấy, gì ?" Khương Nhượng chút dấu vết chắn mặt , tiếp lời: "Ân Âm bạn gái , hai cũng từng yêu đương, chị chỉ là bạn học cấp ba của thôi.”
“ thích chị , theo đuổi chị , liên quan gì đến ?"
Câu khiến Khương Mân tức đến mức n.g.ự.c phập phồng dữ dội, nhưng quen Khương Mân lâu như , tính cách của .
Trong trường hợp , nhất định sẽ thừa nhận sự mập mờ đây với , cũng sẽ đánh mặt , sợ mất mặt.
Chỉ thể nuốt cục tức trong.
Quả nhiên, Khương Mân chỉ nắm chặt tay, cố gắng gượng, hít sâu một .
"Chuyện lớn như , với ?"
Thấy Khương Mân cứng họng, cảm thấy vui vẻ.
Toàn là Khương Nhượng đang tấn công liên tục, thật là nghĩa khí chút nào.
[Bản edit thuộc quyền sở hữu của bé Chanh - FB: Một Chiếc Chanh Vô Tree, mọi người thấy hay thì đánh giá page fb Chanh 5 sao và đừng quên follow truyện, để lại comment cho Chanh biết nhé, iu mọi người.]
vỗ vai Khương Nhượng, bước mặt , thản nhiên thẳng mắt Khương Mân, chế giễu.
"Bây giờ , cũng muộn mà."
Có lẽ sự bênh vực của hôm đó cho Khương Nhượng can đảm và tín hiệu.
Hầu như những quen đều , một đàn em đang theo đuổi .
Bề ngoài, Khương Nhượng ít ít , giữ cách với tất cả các bạn nữ, nhưng hễ gặp là y như miếng cao dán chó, bám dai như đỉa. Mấy đầu còn kiên nhẫn khuyên nhủ, về thì mặc kệ gì thì . Dần dần, dường như cũng quen với việc Khương Nhượng bên cạnh.
Chúng là cùng một loại . Sở thích, đam mê đều giống . Cậu cần giả vờ e thẹn, trầm lặng nữa, cũng chẳng cần giả nai ngoan hiền. Chúng thể cùng ăn uống, vui chơi, còn bận tâm đến việc hỏng hình tượng .
Tết năm đó, Khương Nhượng dẫn xem pháo hoa. xuống lầu, thấy đang ánh đèn đường trong khu chung cư, chắc là đợi lâu .
"Quà ? Quà đổi ?" Khương Nhượng chìa tay về phía , hỏi với vẻ mặt đáng thương: “Đừng em quên nhé?"
"Sao thể?" giấu túi quà lưng, chìa tay về phía : "Anh cho em xem quà của .”
Cậu tủm tỉm bảo nhắm mắt . Trong bóng tối, cảm thấy thứ gì đó lạnh lẽo đeo ngón tay . Cúi đầu xuống.
Là một chiếc nhẫn, mặt nhẫn đính một viên kim cương. Dưới ánh đèn, nó lấp lánh tỏa những tia sáng rực rỡ, như những vì . Đeo ngón tay, khít.
ngẩng đầu lên, vẻ mặt thể tin : "Sao cỡ tay của em?"
Khương Nhượng , nụ mang theo vẻ ngạo nghễ đặc trưng của tuổi trẻ. Trong khoảnh khắc , như thấy chính của ngày xưa.
Cậu cúi đầu, xoa xoa tóc khẽ .
"Chuyện mà khó ?”
“Chúc mừng năm mới, Ân Âm."
Pháo hoa mùa đông nở rộ phía . Đầu mũi đỏ ửng vì lạnh, nhưng nụ ngốc nghếch. Giống như một chú chó con lạc đường tìm nhà.