“Thật ? Vậy về cùng em!” Dương Hạo .
“A? Anh về cùng em??”
Tôn Tâm Di kinh hãi, lúc gọi điện cho nàng, còn hỏi nàng óc bạn trai , là bạn trai thì dẫn về.
Khi đó Tôn Tâm Di do dự một lúc lâu, cuối cùng là ‘ ’.
Nàng vì phát sinh quan hệ mà khóa c.h.ặ.t đối phương.
Huống hồ nàng cũng sự tồn tại của Mạnh Ngọc Ngọc, nàng vẫn tìm vị trí trong mối quan hệ phức tạp .
Mà bây giờ, Dương Hạo chủ động đưa nàng về nhà, nàng tự nhiên vui vẻ, trong lòng còn thấy ngọt ngào.
“Thế nào? Sợ mất mặt em?” Dương Hạo trêu.
“Tất nhiên là , chỉ là cảm thấy bất ngờ.” Tôn Tâm Di thật lòng.
“Bất ngờ ? Vậy thì nữa…” Dương Hạo nhún vai.
“A??” Nghe , khuôn mặt xinh của Tôn Tâm Di lập tức thất vọng lấp kín.
“Đùa em thôi.” Dương Hạo bóp bóp khuôn mặt trắng nõn của DI Bảo.
Thấy đối phương giống như đùa thật, Tôn Tâm Di mới thở phào một cái.
“ khi về Kinh Môn với em, em đến phòng tập với .”
Nhiệm vụ điểm danh sắp kết thúc, sản nghiệm cũng sắp đến tay.
Thế là Dương Hạo đến phòng tập , đó mới lái xe về Kinh Môn.
Sau khi khỏi thành phố, Dương Hạo trực tiếp lái xe lên đường cao tốc.
Giang Thành cách Kinh Môn hơn 200km, 2 tiếng là đến nơi.
“Tâm Di, em bằng lái ?” Dương Hạo lái xe hỏi.
“Có.”
Tôn Tâm Di gật đầu, thời đại lái xe một tay nghề, mà là một kỹ năng thiết yếu.
“Có thích xe nào ?”
Dương Hạo cũng lòng vòng, mà trực tiếp hỏi luôn.
Di Bảo còn 500 triệu tiêu phí kìa!
Nhất định tiêu nha!
Huống hồ, mắt trong ba trong hậu cung.
Hắn sủng ái nhất chính là vị ma pháp sư hệ thủy .
Người khờ, nhưng tính chơi cực mạnh.
Nhà, xe… nhất định mua!
Tính theo tiêu chuẩn như cưới vợ cả!
“Dương đại ca, em hiểu xe. Hơn nữa, em cũng cần xe lắm.”
Tôn Tâm Di vị ‘bạn trai’ của hào phóng, nhưng nàng thật sự chấp niệm gì với xe, cũng quá hiểu xe.
Thấy nàng , Dương Hạo cũng tiếp tục đề tài , một tay vịn vô lăng, tay còn tự chủ mà đặt lên đùi của Tôn Tâm Di.
Hôm nay nàng mặc một chiếc quần jean bó sát , cực lộ lộ hình chân, nhưng quần quá dày, ảnh hưởng đến xúc cảm, nhưng chân Di Bảo , chơi vẫn vui.
Mà Tôn Tâm Di thể chất cực kỳ mẫn cảm, khuôn mặt đỏ ửng, nàng bỗng nhiên nghĩ đến một tin tức từng : Xxxx, lái xe sờ đùi tay lái phụ, trừ 6 điểm, phạt 200 đồng.
Hình ảnh photoshop thì , nhưng nếu là thật, chủ xe chỉ sợ lạnh, vợ chồng đàng hoàng, ai cmn lái xe còn sờ chân chứ!
Loại tình huống , hoặc là tình nhân, hoặc là loại quan hệ thể lộ ngoài ánh sáng.
Một lát , Tôn Tâm Di cúi đầu : “Dương đại ca, đừng sờ…”
“Sao thế?” Dương Hạo thuận miệng hỏi một câu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-138-lai-xe-so-chan-tru-sau-diem.html.]
Tôn Tâm Di đỏ mặt, nhỏ giọng : “Em quần để .”
“Ah…”
Dương Hạo nao nao, tiếp đó mới phản ứng , Di Bảo nhà mới là ma pháp sư hệ thủy cấp thấp, còn học Khống Thủy Thuật, cần thận thì sẽ Thủy Mạn Kim Sơn!
Nghĩ tới đây, vội vàng thu tay , nếu như phát động kỹ năng ở trong xe, thì đúng là rắc rối .
Mà Tôn Tâm Di thì thở phào một , ban đầu nàng cố gắng khắc chế, nhưng vẫn chịu nổi, nếu như Dương Hạo thu tay nàng, nàng thật sự chịu nổi nữa.
Kinh Môn.
Tiểu khu Quang Minh.
Tiểu khu do nhà máy nhiệt điện Kinh Môn bỏ vốn xây dựng, xem như là ký túc xá của công nhân nhà máy.
Quá nửa ohoj gia đình ở đây đều là công nhân viên chức của nhà máy.
Cha Tôn Tâm Di cũng việc ở nhà máy nhiệt điện.
Tôn gia mua căn nhà với giá nội bộ từ hơn 20 năm , hai phòng ngủ một phòng khách, hơn 60m2.
Một nhà bốn tự nhiên là chật chội, nhưng từ khi Tôn Tâm Di lên đại học, tình hình hơn chút.
bởi vì Tôn gia đều là con gái, nhất là con gái lớn lên, cha như Tôn Đức Cương vì tránh hiềm nghi, cho nên cuộc sống khá bất tiện.
Lúc , Tôn Đức Cương đang bận rộn trong bếp, hôm nay là sinh nhật 50 tuổi của vợ, con cả sẽ trở về, ông vẫn vui vẻ.
Ngoài ông còn gọi nhà em trai đến, cùng ăn bữa cơm vui vẻ.
Thọ tinh Hà Mẫn đang tôm, chiêu đãi nhà em chồng, nên bà vãn chuẩn vài món ngon.
Khi hai đang bân rộn, gõ cửa nhà.
“Nam Nam, mở cửa.”
Hà Mãn đầu, mà hô lên một tiếng.
Tiếp đó, một cô bé dung mạo giống với Tôn Tâm Di xuất hiện, nàng thấp hơn Tôn Tâm Di một chút.
Nàng chính là em gái ruột của Tôn Tâm Di, Tôn Nam Nam.
Tôn Đức Cương chấp niệm với con trai, cho nên cái tên Nam Nam (phía nam) thật vốn là Nam Nam (nam nữ).
Hà Mẫn đồng ý, lúc đăng ký giấy khai sinh thì bà sửa .
Về hai vợ chồng đứa thứ ba nhưng sảy thai, thể Hà Mẫn cũng vấn đề, nên giấc mơ sinh con trai của Tôn Đức Cương tan nát từ đó.
Tôn Nam Nam mở cửa, là nhà chú hai.
Sau khi nhà, em dâu Trương Hồng Lệ trêu: “Chị dâu, hôm thọ tinh còn đích trận .”
“Hồng Lệ, Đức Hải, hai , sắp xong .”
“A? Vị là??”
Hà Mãn vốn tưởng chỉ em chồng và em dâu, kết quả còn thêm một trẻ tuổi, đối phương 30, dáng cao, đeo một chiếc kính, qua nhã nhặn.
“Chị dâu, đây là cháu ngoại em, Bạch Văn Tùng. Vừa gặp mặt, nên em liền dẫn qua cho chị xem một chút.”
Trương Hồng Lệ kéo trẻ tuổi qua giới thiệu.
“Dì Hà, sinh nhật vui vẻ.”
Bạch Văn Tùng cũng chuẩn quà tặng, là hai chai rượu Hoàng Hạc Lâu từ Giang Thành, và một túi mua sắm đóng gói .
“Cái …”
Hà Mẫn ngẩn , bà vội vàng lau tay, do dự một chút, vẫn nhận quà: “Cảm ơn, để phí tiền .”
“Dì Hà, dì quá khách khí, cũng thứ gì đáng tiền mà, cháu còn ăn chực một bữa cơm mà.” Bạch Văn Tùng đáp, cũng chuyện.
“Vào .”
Ha Mẫn dẫn ba đến phòng khách, Tôn Đức Cương cũng , thấy trừ em trai thì còn khách là Bạch Văn Tùng, Tôn Đức Cương vội vàng pha , tiếp chuyện với hai .
Trương Hồng Lệ thì thừa cơ gọi Hà Mẫn qua một bên, nhỏ giọng : “Chị dâu, chị vẫn luôn tìm đối tượng cho Tâm Di mà, cháu ngoại của em việc ở ngân hàng, điều kiện gia đình cũng tệ, hôm nay thể cho Tâm Di gặp mặt trò chuyện, chừng thành công thì !”