Hà Mẫn Bạch Văn Tùng một chút, nhỏ giọng : “Hơi thấp, Tâm Di nhà chúng cao 1m72, chắc để ý đến .”
“Tuy thấp một chút, nhưng điều kiện gia đình , cha đều là công chức, hơn nữa còn mua nhà cưới .”
Trương Hồng Lệ tự nhiên là giúp cháu .
“Bao nhiêu tuổi?” Hà Mẫn hỏi.
“Năm nay mới tròn 30.”
“Vậy là lớn hơn Tâm Di 6 tuổi af!’
Hà Mẫn nhíu mày, bản xứ cách chênh sáu tuổi sẽ xung đột.
“Đó là mê tín.” Trương Hồng Lệ cũng hiểu ý của chị dâu, vội vàng .
“Thật cũng quá quan tâm đến việc tìm đối tượng của Tâm Di, chỉ cần con bé thích là . Chờ lát nữa Tâm DI trở về, để bọn nhỏ tự giải quyết .”
Hà Mẫn ấn tượng khá bình thường với Bạch Văn Tùng do Trương Hồng Lệ dẫn đến, gầy gò thấp, cực kỳ khó cho cảm giác an .
“Khi nào Tâm Di về?” Trương Hồng Lệ hỏi.
“Sắp , là giữa trưa sẽ về đến nơi.”
Hà Mẫn thời gian, lúc là 11:30.
“Ừm, lát nữa để bọn nhỏ tâm sự !”
“ chị dâu, em cho chị , nhà Văn Tùng thể bỏ nhiều lễ hỏi, 200, 300 ngàn là thành vấn đề, đến lúc đó chị và đại ca thể đổi căn nhà cũ .” Trương Hồng Lệ còn bổ sung thêm một câu.
“Xem duyên phận của bọn nhỏ .”
Hà Mẫn cũng loại vợ sẽ đòi tiền lễ hỏi kếch xù, bà vẫn nghĩ đến con gái đầu tiên.
Dưới lầu.
Sau khi xuống xe, Dương Hạo bắt đầu lấy quà tặng chuẩn từ .
“Dương đại ca, hôm nay là sinh nhật em?”
Nhìn đủ loại hộp quà chất đầy cốp , Tôn Tâm Di mới phản ứng , vị Dương đại ca là nhất thời , mà là mưu đồ từ lâu, trong lòng nhất thời thấy cảm động.
“Hôm thấy.”
Dương Hạo bừa một lý do, cũng thể là từ chỗ cha h.a.c.k .
“A, cảm ơn Dương đại ca!”
Tôn Tâm Di khỏi ôm lấy vị Dương đại ca quan tâm săn sóc .
Đều mấy ông chú yêu thương , việc chu đáo.
Hôm nay Tôn Tâm Di cũng coi như là cảm nhận sự ấm áp của các ông chú.
Hơn nữa còn chút mơ mộng nữa.
Dương Hạo mua một thùng Mao Đài, bốn cây t.h.u.ố.c Hoa Tử, bốn hộp lá và một ít quà tặng cho và em gái của Tôn Tâm Di.
Bởi vì tương đối nhiều đồ, nên khi lên còn vất vả.
Cũng may là nhà Tôn Tâm Di ở tầng ba, nhanh đến.
Trong tay đầy đồ, Tôn Tâm Di chỉ thể dùng cùi chỏ gõ cửa.
Lúc , Hà Mẫn đang bận rộn trong bếp, ba đàn ông uống trò chuyện ở phòng khách, Trương Hồng Lệ thấy âm thanh.
Bà mở cửa với ba đàn ông: “Tâm Đi về .”
Bạch Văn Tùng thật từng gặp Tôn Tâm Di, hơn nữa còn là thấy yêu, nên mới nhờ dì mối.
Lần gặp mặt đó chính là lúc ăn tết, Tôn Tâm Di chúc tết chú hai, khi cửa thì gặp Bạch Văn Tùng đến chúc tết.
Khi đó Tôn Tâm Di để ý đến qua đường , nhưng Bạch Văn Tùng bóng cao gầy xinh hấp dẫn.
Lúc thấy Tôn Tâm Di trở về, Bạch Văn Tùng vội vàng lên, sửa sang quần áo và đầu tóc, nghĩ cho đối phương một ấn tượng .
Mở cửa xong, Trương Hồng Lệ chào hỏi: “Tâm Di, cháu về ! Chỉ thiếu cháu…”
Tuy nhiên, ngay đó nụ của bà cứng ở khóe miệng.
Bởi vì phía cháu gái , dĩ nhiên còn một đàn ông cao to.
“Cô hai, hai đến .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-139-co-nguoi-vo-nhu-nay-con-khong-phai-ruot-lai-lam-sao.html.]
Tôn Tâm Di tự nhiên , vị cô dẫn đến, nàng ha ha chào hỏi.
Tiếp đó giới thiệu Dương Hạo: “Dương đại ca, đây là cô hai của em.”
“Chào cô hai.”
Dương Hạo gọi theo Tôn Tâm Di, mỉm chào đối phương.
“A, xin chào…” Trương Hồng Lệ ngẩn , tiếp đó vẫn đáp một tiếng.
Lúc , những còn cũng tiến lên đón, Bạch Văn Tùng theo , khi thấy Tôn Tâm Di, khỏi hai mắt tỏa sáng, trong lòng khỏi cảm thấy: Có vợ như , con ruột !!
Hắn đang định tiến lên chào hỏi, kết quả phát hiện chút là lạ.
Đối phương trở về một !
Phía còn một đàn ông!
Điều …
Đây nó là thế nào??
Không chỉ Bạch Văn Tùng ngẩn .
Mà cha và chú hai của Tôn Tâm Di cũng sửng sốt thôi.
Lúc , Hà Mẫn thấy âm thanh cũng từ nhà bếp.
“Dương đại ca, đây là cha em, đây là chú hai.”
“Chào chú Tôn, chào chú hai.” Dương Hạo chào hỏi theo thứ tự.
“A? Vị là?”
Nhìn thấy lạ là Bạch Văn Tùng ở trong nhà, Tôn Tâm Di cũng ngẩn .
“Tâm Di, đây là cháu ngoại cô, Văn Tùng.” Trương Hồng Lệ tranh thủ thời gian giới thiệu.
Nghe , Tôn Tâm Di lập tức hiểu ý của vị , nàng nhíu mày, vô thức liếc Dương Hạo bên cạnh.
Trong lòng thì đang nghĩ, Dương đại ca sẽ tức giận chứ!
Thế nhưng… thật sự nha!
Lúc , Hà Mẫn tới.
“Tâm Di về !’
Mà khi thấy Dương Hạo, bà cũng ngây ngẩn cả .
“Dương đại ca, đây là em.”
Tôn Tâm Di qua bỏ phân đoạn chào hỏi Bạch Văn Tùng, trực tiếp giới thiệu .
“Chào dì.” Dương Hạo mỉm chào hỏi.
“Tâm Di, vị là?”
Hà Mẫn đ.á.n.h giá Dương Hạo một chút, tuy trong lòng phán đoán, nhưng vẫn hỏi một câu.
“A, đây là…” Tôn Tâm Di do dự, dù quan hệ của nàng Dương Hạo cũng rõ ràng.
“Dì, chú, cháu là Dương Hạo, là bạn trai của Tâm Di!”
Dương Hạo cũng đoán ý nghĩ của Tôn Tâm Di, nên chủ động tự giới thiệu.
Mà giới thiệu như , Tôn Tâm Di lập tức thấy ngọt ngào, nụ mặt rực rỡ hơn vài phần.
“Mau !”
“Vào nhà …”
Mặc dù là tông xe, nhưng đến , thể ở cửa .
Dương Hạo thì yên lặng sách túi đồ đặt ở bên cạnh tủ giày, cũng nhắc đến.
Tuy nhiên, tất cả đều thấy đồ trong tay và Tôn Tâm Di.
Nhất là thùng Mao Đài , phía còn bốn cây t.h.u.ố.c Hoa Tử, cực kỳ nổi bật.
Tôn Đức Hải là biên tập nhật báo Kinh Môn, lúc ăn tết cũng tặng ít Mao Đài và Hoa Tử, qua cũng nơi như giá cả của thùng Mao Đài và bốn cây Hoa T.ử .
Phi Thiên Mao Đài tuy công bố là 1499 một chai, nhưng căn bản là mua với giá , một thùng bốn chai rơi 8000, bốn cây Hoa T.ử là 3000, chỉ rượu và t.h.u.ố.c thôi hơn chục ngàn .