Sau Khi Ly Hôn, Ta Kế Thừa Tài Sản Trong Game - Chương 142: Ưỡn ngực

Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:00:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Tôn Đức Hải tò mỏ hỏi: “Tiểu Dương, rượu bao nhiêu tiền?”

Sau khi thấy vấn đề , tất cả đều về phía Dương Hạo, đều tò mò, bốn chai rượu rốt cuộc bao nhiêu tiền.

Ngay cả Tôn Tâm Di cũng nhỏ giọng hỏi một câu: “Rất đắt ?”

Đối mặt với ánh mắt tò mò của , Dương Hạo cũng lòng vòng, thò sáu ngón tay: “60.000.”

“Trời ạ! 6 chục ngàn???”

“Bốn chai rượu mà tận 60.000??”

“Không ngờ còn một chai rượu 15.000???”

“Rượu còn đắt hơn cả vòng vàng !!!’

Sau khi Dương Hạo báo giá, tất cả đều thốt lên.

Bốn phụ đều trợn mắt há hốc mồm.

Chú em Bạch Văn Tùng thì đỡ trán, trong lòng yên lặng đậu xanh rau muống: Cuối cùng vẫn để tên trang bức.

“Dương đại ca, cần mua rượu đắt như mà!”

Tôn Tâm Di nhỏ giọng xong, tiếp đó nắm c.h.ặ.t t.a.y Dương Hạo bàn, dáng vẻ như ở nhà , tim ở nhà chồng.

Nàng thật sự cảm thấy quá đắt, rượu cộng thêm vòng vàng và các món quà khác, vượt qua trăm ngàn !

Quá quý giá!

“Đức Hải, hôm nay uống rượu , chúng uống Hoàng Hạc Lâu…”

Sau khi lấy tinh thần, Tôn Đức Cương ha ha , đồng thời bỏ bốn chai rượu và thùng, cũng đặt trong phòng khách, mà trực tiếp ôm về phòng ngủ.

Ông cảm thấy như mới an , nếu đặt trong phòng khách, chẳng may lát nữa ai uống nhiều, cẩn thận đá một cái thì xong đời!

Tôn Đức Hải cũng gì, cái cũng dễ hiểu thôi, nếu là Mao Đài một hai ngàn, mang uống cho đỡ thèm thì cũng thôi.

Rượu cmn một chai 15.000!

Mình đẳng cấp gì chứ?

Cũng xứng uống rượu đắt như ???

Trong lòng cảm khái, đồng thời Tôn Đức Hải còn vô thức về phía Dương Hạo, vị bạn trai của cháu gái thật là tầm thường, chỉ quà mang theo thôi cũng hơn trăm ngàn !

Đây là gia đình thế nào chứ!

Tôn Nam Nam bộ quá trình đều ăn cơm cũng nhịn mà liếc trộm đ.á.n.h giá vị ‘ rể’ , vị tặng vòng vàng cho , tặng rượu sáu chục ngàn cho cha.

Thế nhưng hình như quà của !

Quả nhiên, trẻ vị thành niên là nhân quyền!

Mình cũng sắp trưởng thành mà!

Cũng sắp lên đại học !!!

Tôn Nam Nam oán thầm.

lúc , nàng thấy vị rể lên, tiếp đó cầm một túi giấy đóng gói xinh .

“Nam Nam, đây là quà của em.”

Dương Hạo ha ha, đưa túi giấy cho Tôn Nam Nam.

“A? Còn quà cho em ư??”

Tôn Nam Nam kinh ngạc vui mừng, trong lòng thì nghĩ: Chẳng lẽ rể thể tiếng lòng của ?

Giống như trong tiểu thuyết !

Dương Hạo tự nhiên thể thấy tiếng lòng của nàng, chẳng qua là suy nghĩ chu đáo mà thôi.

“Cảm ơn rể!”

Ngây giây lát, Tôn Nam Nam tranh thủ thời gian tiếp nhận quà và cảm ơn.

Tiếp đó, tiểu nha đầu kịp chờ đợi mà bóc quà.

A!!

Điện thoại!!!

Tôn Nam Nam hai mắt tỏa sáng.

Anh rể tặng nàng một chiếc ‘táo 15 pro max’ mới tinh.

Tuy đây chiếc điện thoại đầu bây giờ, nhưng học sinh vẫn thích nhất là táo, cảm thấy mặt mũi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-142-uon-nguc.html.]

Thật Dương Hạo cũng nghiên cứu về điện thoại, tặng quà chỉ quan tâm đến một chữ, chính là như cầu của mỗi .

Người thích cái gì, liền tặng cái đó!

Em gái Di Bảo cũng coi như là cô em vợ , giữ gìn mối quan hệ là chuẩn sai.

cô em vợ cần thêm một ‘2’ ở đằng !

Mà địa vị của Lý Mạn Ny là thể d.a.o động.

“Anh rể vạn tuế!”

Tính cách của Tôn Nam Nam hoạt bát hơn chị gái nhiều, chiếc điện thoại quả thực là chọc trúng chỗ ngứa, tiểu nha đầu khỏi reo hò một trận.

“Dương đại ca, Nam Nam còn là học sinh trung học, dùng điện thoại đắt như .” Tôn Tâm Di nhỏ giọng .

“Còn mấy tháng nữa là lên đại học mà.” Dương Hạo , tiếp đó với Tôn Nam Nam: “Nam Nam, ít chơi điện thoại thôi, chờ thi đại học xong thì chơi thế nào thì chơi.”

“Vâng , em rể!” Tôn Nam Nam liên tục gật đầu.

Mà lúc , Hà Mẫn và Tôn Đức Cương trao đổi ánh mắt, ‘con rể’ do con gái dẫn về thật là đơn giản, chặn miệng một nhà ba bọn họ .

Dưới tình huống , bạn còn hổ hỏi vấn đề ly hôn của thì quá .

Nhà họ đúng là tiện hỏi, nhưng Trương Hồng Lệ cũng quên thứ , mà lúc chỉ hỏi Bạch Văn Tùng, mà cũng đang tìm cân bằng cho tâm lý.

Cùng con gái, con gái xuất giá mà cũng nhận món quà nào dáng.

Kết quả cháu gái chỉ dẫn bạn trai về nhà, còn chuyện kết hôn, quà hơn trăm ngàn !

Người, chính là sợ so sánh!

Trương Hồng Lệ yên lặng so sánh xong, lập tức cảm thấy thăng bằng.

Thế là, bà hắng giọng một cái, hỏi: “Tiểu Dương, từng kết hôn, con ?”

Vấn đề xuất hiện, về phía Dương Hạo.

Bởi vì vấn đề quan trọng!

Thời đại , coi trọng tờ giấy đăng ký nữa, nhưng con thì khác, dính dáng đến nhiều thứ.

“Có con gái, năm tuổi.” Dương Hạo thành thật.

A?

Lại con gái???

Nghe thấy câu trả lời , Hà Mẫn và Tôn Đức Cương kinh ngạc.

Trương Hồng Lệ thì nở nụ , nghĩ thầm khó trách hào phóng như , thì tì vết lớn như thế!

Trương Hồng Lệ lập tức dán ba cái nhãn hiệu ‘quá lửa’ ‘ly hôn’ ‘con riêng’ lên mặt Dương Hạo.

Mà chú em Bạch Văn Tùng bên cạnh Trương Hồng Lệ thì vui mừng thôi, ưỡn n.g.ự.c nữa, cũng ngẩng cổ lên.

Ưỡn n.g.ự.c!

Ông đây ưỡn n.g.ự.c!

Bạch Văn Tùng điên cuồng gào thét trong lòng.

Vừa Dương Hạo áp chế, mặt đều bằng.

bây giờ, cảm thấy thể ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c.

Lựa chọn A: Trẻ tuổi kết hôn con.

Lựa chọn B: Quá lứa ly hôn con riêng.

Cái cmn là lựa chọn ?

Đây là câu hỏi tặng điểm mới đúng!!

Tôn Tâm Di, đây là tặng điểm, mau đến lấy !

Bạch Văn Tùng hắng giọng một cái, cố gắng tạo chú ý với Tôn Tâm Di, nhưng , mà ẩn ý đưa tình Dương Hạo bên cạnh, còn nắm c.h.ặ.t t.a.y Dương Hạo, tựa như dùng cách để cho tất cả ở đây .

Có con riêng cũng quan trọng!

Con chính là kế!!

“Tiểu Dương, Tâm Di mới 24 tuổi, chứ?” Trương Hồng Lệ mở miệng nữa.

“Ừm, .” Dương Hạo gật đầu.

“Vậy cảm thấy 24 tuổi mà kế thì thích hợp ?”

“Nói thật, thật Tâm Di vẫn còn trẻ con, tư tưởng vẫn trưởng thành.” Trương Hồng Lệ tiếp.

Câu tư tưởng trưởng thành là đang ám chỉ chuyện lựa chọn bạn trai.

 

 

Loading...