Sau Khi Ly Hôn, Ta Kế Thừa Tài Sản Trong Game - Chương 178: Ở rể
Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:01:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôn Tâm Di mở wechat xem, quả nhiên là giao hàng đến.
“Chú, cháu chuẩn một món quà nhỏ cho chú. Hiện giờ đến nơi.”
Tôn Tâm Di lên, với Dương Quốc Dân.
“A? Quà cho chú?” Dương Quốc Dân bất ngờ, bởi vì cô ‘con dâu’ xách theo ít đồ khi nhà.
Bây giờ còn chuẩn quà riêng cho ?
Dương Hạo Di Bảo một chút, khóe miệng vểnh lên.
Trong lòng thì nghĩ: Bắt đầu đây!
Hắn Di Bảo xài tuyệt chiêu, bởi vì mấy ngày Từ Nhã Lỵ kiếm cớ hỏi thẻ căn cước, tự nhiên địa chỉ của .
Mà Tôn Tâm Di cũng xin nghỉ hai ngày, nếu gì bất ngờ, Di Bảo nhà đầu đến Nghi Thành.
Có điều, Dương Hạo vẫn giả bộ như chuyện gì.
Hơn nữa cũng tò mot, Di Bảo chuẩn bất ngờ gì cho cha .
Ngoài , Di Bảo cũng biểu hiện , cái phù hợp với nhiệm vụ ‘con dâu hiếu thảo’.
Phần thưởng chính là 100 triệu dùng để tận hiếu.
Có tiền , cha Dương Hạo thể an hưởng tuổi già .
bây giờ cha h.a.c.k còn phản ứng, chứng tỏ nhiệm vụ thành.
Lúc , gõ cửa nhà.
Lưu Nhã Ny gần cửa nhất, lập tức mở cửa.
Hai nhân viên mặc đồng phục lập tức ôm một cái thùng to .
“Vị nào là Tôn tiểu thư, mời ký nhận.”
Một trong đó lấy biên lai .
“Là .”
Tôn Tâm Di qua ký tên, mà hai nhân viên xong việc cũng rời .
“Chú, chú mở xem thích ?”
Đây là một chiếc thùng giấy to, thể tích vượt qua một mét khối.
“Đây là… cho chú??”
Dương Quốc Dân ngơ ngác.
Mấy còn cũng tò mò cái thùng .
Tôn Tâm Di gật đầu , quân sư Từ Nhã Lỵ là ‘hợp ý’.
Mà khi điều tra, Dương Quốc Dân thích nhất là câu cá.
Lúc , Dương Quốc Dân liền cầm một cái kéo để mở thùng giấy, tiếp đó hai mắt lập tức sáng lên.
Bởi vì bên trong là một bộ dụng cụ câu cá đầy đủ, thùng câu, cần câu, lưới… thiếu thứ gì.
Đây là thứ yếu, chủ yếu là nhiều chủng loại cần câu và móc câu, cái gì cần đều .
Trong đó mấy loại mà Dương Quốc Dân thèm từ lâu.
Mấy thứ tiếng trong giới câu cá, khuyết điểm chính là đắt.
Một cái cần hơn chục ngàn!!
Người thường căn bản mua nổi!!
Mặt khác, còn một cái phao câu lượng hạn, cầu chỉ 199 cái.
“Cái …”
“Tốt! Quá !!”
Dương Quốc Dân đầu tiên là ngẩn , tiếp đó khen dứt miệng.
Khóe miệng cong v.út lên, căn bản là áp chế nổi.
Những thứ đều là thứ Dương Quốc Dân thèm, nhưng chỉ dám nghĩ mà thôi.
Hiện giờ ông bắt đầu ảo tưởng đến cảnh khoe khoang với đám bạn bè khi câu.
Đừng thấy câu cá, nhưng nhiều cần nha!
“Tâm Di, những thứ đắt nhỉ! Quá tốn kém !”
Bởi vì Dương Quốc Dân thích câu cá, nên Hà Ngọc Phân cũng hiểu một ít, lúc Dương Quốc Dân từng la hét mua một cái cần câu, kết quả cái cần đó hơn một ngàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-178-o-re.html.]
Hà Ngọc Phân đồng ý, Dương Quốc Dân còn vì thế mà tuyệt thực.
Mà bây giờ, bên trong thùng hai ba mươi cái cần, mỗi một cái đều hơn một ngàn, cũng hai ba chục ngàn , huống hồ bên trong chỉ cần, mà còn các đồ vật thượng vàng hạ cám, cộng là mấy chục ngàn ?
“Chú thích thì .”
Tôn Tâm Di mỉm đáp một câu, tiếp đó vô thức Dương Hạo một chút.
Thật nàng cũng ngại, dù đều là tiền của Dương đại ca.
Dương Tuệ Trân tò mò hỏi: “Tâm Di, những thứ mất mấy chục ngàn ?”
“Mấy chục ngàn?”
Dương Quốc Dân hừ một tiếng, tiếp đó cầm chiếc cần câu Mark IV bản giới hạn lên, chỉ chỉ hai bản khác cùng series và : “Ba chiếc cần , năm sáu chục ngàn !”
Đừng thấy Dương Quốc Dân tiền, nhưng ông cũng vài nhóm câu cá, bình thường cũng quan tâm đến mấy thứ , cho nên cũng hiểu.
Cùng đạo lý với mấy trong túi tiền, nhưng mỗi ngày đều xem xe.
Chớ thấy ngày nào cũng lái Yadea, nhưng tất cả xe Audi đều thuộc như lòng bàn tay.
“Cái …” Dương Tuệ Trân sửng sốt: “Cũng quá đắt .”
“Vậy một thùng , chẳng mất mấy trăm ngàn ?”
Dương Tuệ Trân vô thức Tôn Tâm Di một cái, ngờ chỉ trẻ tuổi xinh , mà còn là một tiểu phú bà!
Thế nhưng mà, điều kiện như vì trúng cháu trai ??
Lúc , Dương Quốc Dân bình tĩnh cũng sững sờ.
Lúc ông nghĩ là: Con trai tiền đồ, tìm một cô con dâu trẻ tuổi xinh !
Hiện giờ ông nghĩ là: Lẽ nào con trai đang ăn bám???
Thế nhưng mà, con gái trúng cái gì của con trai ?
Dương Quốc Dân cảm thấy con trai xứng với .
Hà Ngọc Phân khiếp sợ thôi, chỉ một thùng dụng cụ câu cá , đắt hơn căn nhà bọn họ đang ở !
Lưu Nhã Ny ở bên cạnh cũng suýt rớt cằm.
Nàng đại ca Dương Hạo một chút, chị dâu nhỏ Tôn Tâm Di một chút.
Đại ca là trâu già gặm cỏ non!
Mà là trâu già ăn tiên thảo nha!
Đây cũng quá trâu !!
“Tâm Di, cháu muôn tiểu Hạo ở rể ?” Dương Quốc Dân yếu ớt hỏi một câu.
Vừa hỏi thăm, gia đình Tôn Tâm Di còn một em gái, con trai.
Kết hợp với sự hào phóng , chừng nện tiền để mua con trai qua đó!
Sau khi ý nghĩ , Dương Quốc Dân vội vàng thả cần câu xuống.
Tuy ông cực kỳ thích mấy thứ , nhưng đổi lấy con trai thì !
Vậy chẳng mạch của ông sẽ tuyệt hậu !!
Sau khi ở rể, dù sinh con trai cũng họ Dương.
“Không ! Cháu ý đó!!” Tôn Tâm Di sợ hết hồn, liên tục lắc đầu.
Trong lòng nàng nghĩ, còn thể gả Dương gia nữa, nào dám ý nghĩ đó chứ.
“Chú, dì, là thế …”
Tôn Tâm Di quyết định ngả bài, áp lực quá lớn .
Nàng và Dương Hạo giống , , bất ngờ của Dương Hạo là tiền của Dương Hạo, cho nên gì cũng đáng kể.
nàng thì tiêu tiền của Dương Hạo, như để cha Dương đại ca đại hiểu lầm thì lắm.
“Thật tiền đều là của Dương đại ca cho cháu.”
“Cháu chỉ mượn hoa hiến phật thôi, Dương đại ca bận rộn, lẽ suy nghĩ tỉ mỉ, cháu chỉ thôi.”
Sau khi xong, Tôn Tâm Di thở phào một , một loại cảm giác như trút gánh nặng.
, ánh mắt của rơi lên Dương Hạo.
Hà Ngọc Phân cau mày hỏi: “Tiểu Hạo, con lấy nhiều tiền như ?”
“Tên nhóc , con chuyện phạm pháp gì chứ?” Dương Quốc Dân trừng mắt.
“Tiểu Hạo, cô nhớ tiệm lẩu của cháu đóng cửa mà??” Dương Tuệ Trân cũng phụ họa theo.
Dương Hạo Tôn Tâm Di một chút, nghĩ thầm Di Bảo nhà vẫn là mặt mỏng, nếu đổi là Mạnh Trà Trà, nhất định sẽ khác .