Dương Tuệ Chi ở một bên thì cũng thấy cạn lời, cảm giác chồng và con trai cho mất mặt.
Mà Dương Tuệ Trân thì bĩu môi khinh thường, trong đám họ hàng thích, bà coi thường cha con Lương gia nhất.
Một cái nịnh hót, một cái thì mơ tưởng xa vời.
“Vậy tổ chức tiệc tân gia cho hoành tráng .”
Dương Quốc Phú cũng khiếp sợ, nhưng quan hệ của ông và đại ca vẫn luôn tệ, cũng thật lòng mừng cho đại ca, chứ loại tâm tư như cha con Lương gia.
Khi trò chuyện tiệc tân gia, một nhà chú hai Dương Quốc Cường mời rượu đến bàn .
“Trò chuyện gì mà vui vẻ !”
Bàn đều là nhà, Dương Quốc Cường cũng cần khách sáo, ông vỗ vỗ bả vai Dương Quốc Phú, thuận miệng hỏi một câu.
“Đại ca tổ chức tiệc tân gia, nên đang cho ý kiến.”
“Tiệc tân gia?” Dương Quốc Cường nghi ngờ : “Đại ca, chuyển ?”
“Quan Giang Lan Đình.” Dương Quốc Dân giải thích một chút.
Sau khi xong, Dương Quốc Cường cũng khiếp sợ, ông về phía Dương Hạo: “Tiểu Hạo, xem tên nhóc nhà cháu phát đạt thật !”
“Vừa Đại Bằng cháu mừng tận 50.000, chú còn định trả cháu nữa! Như xem , cần trả !!”
Dương Quốc Cường trêu, ông là loại tương đối sảng khoái, thấy cháu trai Dương Hạo lật thì cũng vui vẻ.
“Đừng mà, trả cũng mà! Cháu ngại nhiều tiền!” Dương Hạo cũng đùa với chúa hai.
“Nghĩ cũng đừng nghĩ!” Dương Quốc Cường , tiếp đó giơ chén rượu lên: “Nào, cụng ly! , hoan nghênh Tâm Di…”
“Tranh thủ thời gian , hi vọng ngày sang năm sẽ cháu và Tiểu Hạo mời ăn tiệc đầy tháng.”
“Ừm Quốc Cường đúng.”
Dương Quốc Dân vội vàng tiếp lời, đây là chuyện ông quan tâm nhất.
Hai một xướng một họa, Tôn Tâm Di đỏ bừng cả mặt.
Nàng vô thức sờ sờ lên bụng, gần đây cũng cố gắng, thu hoạch .
Mọi cụng ly, một nhà vui vẻ hòa thuận.
Bởi vì là nhà, nên Dương Quốc Cường cũng khách sáo, trực tiếp qua bàn khác mời rượu.
Mà lúc , Dương Bằng tìm đến Dương Hạo: “Đại ca, qua đây một chút.”
“Lại chuyện gì?” Dương Hạo theo em họ, nghi ngờ hỏi.
“Đại ca, tự xem .”
Dương Bằng lấy điện thoại đưa cho Dương Hạo.
Lúc , màn hình của là giao diện trò chuyện wechat, mà gửi tin cho Dương Bằng là Lý Mạn Thù.
Nàng gửi vài câu chúc mừng, chia vui với gia đình, tiếp đó trực tiếp chuyển cho Dương Bằng 5000.
“Đại ca, chị dâu cũ gửi tiền ? Em nên gì đây?”
Dương Bằng gãi gãi đầu, còn vô thức Tôn Tâm Di ở bên một chút.
“Cô qua thời kỳ khó khăn, nên tái hôn! Người bệnh, coi khác là đồ ngủ, đừng để ý đến cô .”
Dương Hạo xong trực tiếp click nút trả tiền, tiếp đó thuận tay block wechat của Lý Mạn Thù.
“A…” Dương Bằng nao nao, ngờ đại ca quyết đoán như .
“Đi việc ! Sau coi như cô tồn tại.”
Dương Hạo trả điện thoại cho em họ, tiếp đó vỗ vỗ bả vai , trở về chỗ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-192-ly-man-thu-mung-tien-nhat-dinh-phai-tra-lai.html.]
“Tại hệ thống của bọn , khách hàng lớn nào thì quyền chuyện, ví dụ như , cả quý cũng một vị khách hàng lớn nào gửi quá 2 triệu, quá khó khăn!”
Khi Dương Hạo trở về chỗ, Dương Quốc Phú say, bắt đầu phàn nàn về sự khó khăn trong công việc.
Thấy Dương Hạo trở về, Lương Hiểu Quân lập tức ha ha : “Anh ba, đây là khách hàng lớn , cứ tâm sự với tiểu Hạo !”
“Tiểu Hạo đang phát triển ở Giang Thành, chút chuyện của cần phiền nó.” Dương Quốc Phú lập tức xua tay, ông cũng giống Lương Hiểu Quân, thấy lợi là xông lên.
Dương Hạo chú ba một chút, cũng tỏ thái độ, nhưng ý nghĩ.
Trong tài khoản của còn 100 triệu tiền tận hiếu kìa.
Tiệc đầy tháng kết thúc.
Dương Hạo đến bãi đỗ xe thì gọi Dương Quốc Phú: “Chú ba, chú vẫn tỉnh táo chứ?”
“Ừm, chút rượu nhằm nhò gì!” Dương Quốc Phú thường xuyên xã giao, nên t.ửu lượng khá .
“Vậy chúng đến chỗ công ty chú một chuyến .”
“A? Đi gì?” Dương Quốc Phú mờ mịt.
“Gửi ít tiền cho cha cháu. Thuận tiện kiếm công trạng cho chú.” Dương Hạo .
“Tiểu Hạo, cháu Lương Hiểu Quân. Có ai hiểu con .” Dương Quốc Phú lắc đầu.
“Việc liên quan gì đến chú út. Cháu vốn gửi ít tiền tiết kiệm cho cha cháu dưỡng lão.” Dương Hạo nhún vai.
“Tiểu Hạo, con đang lúc cần dùng tiền, mà lương hưu của cha cũng đủ xài . Huống hồ tiệm dưỡng sinh cũng thể kiếm tiền.”
Nghe thấy con trai gửi tiết kiệm cho , Hà Ngọc Phân lập tức khuyên giải.
“Mẹ, việc con. Coi như giữ giúp con !”
Dương Hạo cũng giải thích nhiều, tìm bừa cái lý do để thoái thác.
Thấy cháu trai nghiêm túc, Dương Quốc Phú lập tức hỏi: “Tiểu Hạo, cháu gửi bao nhiêu?”
“20 triệu !”
Dương Hạo sợ thẳng 100 triệu thì cha và chú ba sẽ sợ hết hồn.
Cho nên quyết định từ từ, cứ gửi 20 .
cho dù là con , vẫn Dương Quốc Phú giật nảy , tỉnh cả rượu.
“20 triệu? Tiểu Hạo, cháu gửi 20 triệu thật ??”
Mắt Dương Quốc Phú trợn tro, nếu như khách hàng gửi 20 triệu, thể ngang trong sở .
Phó cục trưởng tuyệt đối dám nhảm nửa chữ.
Cho dù cục bưu chính đuổi việc ông thì ông cũng sợ.
Đầu năm nay, bạn khách hàng lớn gửi 20 triệu, ngân hàng nào cũng thể tìm việc.
Mà Hà Ngọc Phân và Dương Quốc Dân thì ngơ ngác.
Đừng là 20 triệu!
Đời bọn họ còn từng thấy 2 triệu kìa!!
“Tiểu Hạo, quá nhiều !” Sửng sốt một lúc lâu, Hà Ngọc Phân mới lấy tinh thần.
“Không nhiều! Kiếm tiền chẳng để cho cha và Hề Hề tiêu !”
Dương Hạo , tiếp đó với Dương Quốc Phú: “Chú ba, chuyện chú và cô ba là .”
“Ừm, chú hiểu.”
Dương Quốc Phú trịnh trọng gật đầu, tiền tài là lộ ngoài.
Trừ cái đó , Dương Hạo hiển nhiên là cha con Lương gia , bằng họ còn thể đến vay tiền.