Sau Khi Ly Hôn, Ta Kế Thừa Tài Sản Trong Game - Chương 225: Chỉ cần có tiền, đâu đâu cũng là thiên đường
Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:04:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Dương , thấy ?”
Thấy Dương Hạo trả lời vấn đề của , mặt còn lộ nụ bỉ ổi, Natasha vô thức nhíu mày.
Nàng phù hợp với thẩm mỹ của đàn ông nơi , đến đây nửa năm thu hoạch ít l.i.ế.m cẩu, cho nên nàng cũng quá bất ngờ với phản ứng của vị Dương .
Chỉ là nôi tâm khinh thường mà thôi.
Cảm thấy đây cũng là một tên đàn ông hèn mọn!
Khi Natasha đang oán thầm, Dương Hạo bỗng nhiên mở miệng hỏi: “Chiếc piano đắt nhất của tiệm các cô ở ?”
“Đắt nhất?”
V ngạc nhiên đàn ông hèn mọn một chút, nàng thuê ở đây ba tháng , đầu gặp vị khách hỏi như .
“Natasha tiểu thư, cô thấy ?”
Dương Hạo lặp lời lúc nãy của Natasha.
“Dương , mời theo .”
Natasha lấy tinh thần, tiếp đó dẫn Dương Hạo đến một phòng đơn bên trong cùng của tiệm.
Trong một chiếc piano tam giác, nhưng vair chống bụi che kín.
“Dương , đây là chiếc đàn đắt nhất trong tiệm chúng , giá bán 3.19 triệu. Là bản giới hạn của Steinway chúng .”
Natasha chỉ chỉ chiếc đàn giá cao đến 3.19 triệu và với Dương Hạo.
Trong lòng thì nghĩ, đắt nhất đúng !
Bây giờ xem thế nào!
Steinway xem như nhãn hiệu piano đỉnh cấp, chiếc đàn rẻ nhất trong tiệm cũng hơn 50 ngàn, xem như là ngưỡng cửa, tiếp đó thì giá cả rơi hơn trăm ngàn đến mấy trăm ngàn.
Mà giá của piano tam giác thì hơn triệu, đắt thì gần 2 triệu.
Hiện giờ, Natasha đang giới thiệu chiếc đàn piano phiên bản lượng hạn của Steinway, giá bán hơn 3 triệu.
“Được, lấy chiếc đàn !”
Natasha vốn xem dáng vẻ khiếp sợ của Dương Hạo, nàng chắc chắn đàn ông nhất định ngờ đến trong tiệm còn một chiếc đàn hơn 3 triệu.
mà, nàng thấy vẻ khiếp sợ mặt đối phương.
Trái còn bình tĩnh một câu mua.
“Dương , khẳng định mua chiếc đàn ư?” Natasha thể tưởng tượng nổi, xác nhận một .
“Tất nhiên.” Dương Hạo gật đầu: “Các cô giao hàng đến nhà ?”
“Có. Nếu ngài mua chiếc piano , còn thể hưởng thụ phục vụ miễn phí bảo dưỡng trọn đời.”
“Dương , nếu vấn đề gì khác, chúng đến quầy thanh toán nhé?”
Natasha sợ vị khách hàng lớn chạy.
Nàng xem như một nhân viên bán hàng, tự nhiên cũng trích phần trăm.
Bởi vì đàn Steinway giá cực cao, nên tỷ lệ trích phần trăm cao, cao nhất cũng chỉ 3%!
Mà nếu Dương Hạo mua chiếc đàn piano trị giá 3.19 triệu , Natasha thể nhận tỷ lệ 3%, cũng chính là hơn 90.000!
Đối với một thuê ở đất khách quê như Natasha mà , đây tự nhiên là một tiền lớn!
Bởi , vị mỹ nữ của dân tộc chiến đấu đổi thái độ với Dương Hạo.
Lúc Natasha cảm thấy khá hèn mọn.
Bây giờ nàng cho rằng ánh mắt của vấn đề, thể bỏ hơn 3 triệu để mua đàn piano, nhất định là tầng lớp theo đuổi cao hơn về nghệ thuật và âm nhạc.
Một yêu thích đàn và nhạc như , thể hèn mọn !
Không sai, một yêu thích âm nhạc như , tuyệt đối thể là hèn mọn !
Hai đến quầy, Dương Hạo tiêu sái quét thẻ trả tiền.
Mà lo lắng trong lòng Natasha cũng biến mất.
Hơn 90 ngàn đến tay!!
Theo cách của nơi chính là: Rất thơm!
Tuy nhiên, đây là thứ yếu, chủ yếu là nàng quen một vị đại gia.
Đinh!
Chúc mừng kí chủ thành nhiệm vụ: Khiếp sợ bạn bè quốc tế.
Chúc mừng kí chủ nhận trả 15.950.000 NDT!
Chúc mừng kí chủ nhận kỹ năng: Tiếng Nga max cấp.
Dương Hạo trả tiền xong, âm thanh nhắc nhở vang lên ngừng.
Theo sát đó là tin nhắn từ ngân hàng.
Khá lắm.
Vừa trang bức tiền kiếm.
Hơn nữa, 3.19 triệu là tiêu phí cho bạn gái tạm thời Quan Manh Manh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-225-chi-can-co-tien-dau-dau-cung-la-thien-duong.html.]
Ngày mai khi kết toán nhiệm vụ, lẽ còn trả x2 nữa.
Nói cách khác, mua chiếc đàn piano thôi, mà kiếm tận gần 20 triệu từ chỗ cha h.a.c.k!
Có thể là nice!
“Dương , chúng add wechat ! Sau đó ngày gửi địa chỉ cho .”
Vị mỹ nữ của dân tộc chiến đấu chủ động xin wechat.
Thật chỉ cần ghi địa chỉ giao hàng lên đơn là , nhưng Natasha vẫn chủ động xin wechat, thể hiểu ý nghĩa của việc .
Dương Hạo add wechat của đối phương, trong lòng thì oán thầm: Ai phụ nữ nước ngoài hám của??
Thật lòng đều như .
Phụ nữ hám của thì cũng hám của.
Có video ngắn của nước ngoài, một thanh niên bắt chuyện với nhiều mỹ nữ, ban đầu thì xe cùi bắt chuyện, kết quả xác suất thành công thấp, mà khi thanh niên lái xe sang bắt chuyện, tỷ lệ thành công đạt đến 100%.
Còn một cô gái, thậm chí còn bỏ qua bạn trai ở bên cạnh mà trực tiếp leo lên xe của ông .
Trừ cái đó , còn lời là ngoại quốc đều thích lái xe nhỏ.
Trên thực tế, ngoại quốc đều thích lái xe nhỏ, chỉ là họ tiền mà thôi!
Người tiền đều thích lái xe sang, ai là ngoại lệ.
Cho nên vấn đề hám của , cầu đều là như .
Không cần công kích ai cả.
Sử dụng một lời thoại ở trong phim: Chỉ cần bạn tiền, cũng là thiên đường.
Hết cách , đây cmn chính là hiện thực nha!
Dương Hạo add wechat với Natasha nóng bỏng , tiếp đó hỏi Phùng Lệ Na về địa chỉ gia đình Quan Manh Manh, hẹn giao hàng buổi tối.
“Dương , tiễn ngài.”
Natasha mỉm tiễn Dương Hạo khỏi cửa hàng đàn, đưa mắt vị đại gia thang máy và rời , nàng mới trở về cửa hàng.
Mà lúc , một phụ nữ trung niên ăn mặc mốt vội vàng trong cửa hàng: ‘Natasha, bán chiếc đàn đó ?”
Người phụ nữ chính là bà chủ của tiệm đàn.
“Vâng bà chủ! Người mua mời .” Natasha .
“Natasha, cô cũng quá giỏi ! Chiếc đàn đặt ở đây hơn một năm, cuối cùng cũng bán !”
Người phụ nữ trung niên : “ quyết định cho cô thêm 10 ngàn tiền thưởng!”
“Cảm ơn bà chủ…!” Natasha vội vàng cảm ơn.
“Có lẽ cô nên cảm ơn mua . Đáng tiếc về muộn, thấy dáng vẻ của vị đại gia .”
Dứt lời, bà chủ lắc đầu tiếc nuối.
“Vị đó còn trai! Cao to, phù hợp với thẩm mỹ của phụ nữ nước chúng .” Natasha .
“Nghe giọng điệu , cô hứng thú với ?” Bà chủ trêu.
“Ừm, đúng là hứng thú!”
Natasha gật đầu, tính cách của các cô gái dân tộc chiến đấu vẫn tương đối ngay thẳng.
Một bên khác.
Dương Hạo đến chợ đồ cổ ở gần đó.
Quan Vi Dân thích thư pháp và tranh đúng !
Dương Hạo liền mua hai bức tranh chữ để tặng ông.
Kết quả mấy cửa hàng mà cmn vẫn tìm thấy một món hàng thật nào.
Chỉ cần mở Hỏa Nhãn Kim Tinh.
Những món hàng giả đều qua mắt .
Một tên chủ quán râu ria xồm xoàm kéo Dương Hạo , tiếp đó chỉ một bức tranh tường và : “Đại ca, xem bức tranh , đây là ‘tranh mỹ nữ’ của Đường Dần, tuyệt đối là hàng thật.”
Dương Hạo ngửa đầu bức tranh một chút, .
luôn thấy sai sai ở chỗ nào.
Nhìn một lát, cuối cùng cũng nhận .
Con nó!!
Thời Minh tất đen ???
Bắt nạt ông đây hiểu lịch sử đúng !!
Thời nhà Minh đúng là tất, nhưng tất thời đó và tất chân thời nay là hai loại khác .
Mà các cô gái trong tranh rõ ràng là tất chân thời hiện đại mà!
Dương Hạo cạn lời chủ tiệm râu ria xồm xoàm: “Ông lặp nữa, đây là tranh của ai??”
“Đường Dần, chính là Đường Bá Hổ.”
“Xem ‘Đường Bá Hổ điểm Thu Hương’ ??”
Chủ tiệm còn cmn đang diễn, dáng vẻ như Dương Hạo hàng.