Dương Hạo mừng rỡ, trực tiếp uống một cạn sạch.
Tiếp đó trực tiếp chọn .
Đinh!
Đang lựa chọn sản nghiệp ngẫu nhiên…
Đinh!
Chúc mừng kí chỉ nhận sản nghiệp trị giá 150 triệu: Câu lạc bộ Hào Tước.
Chú: Trong đó, bất động sản của câu lạc bộ trị giá 100 triệu.
A?
Câu lạc bộ??
Lúc Dương Hạo từng nhận thẻ sản nghiệp, cho nên khá chờ mong với vật phẩm , nó thể đổi sản nghiệp gì.
Kết quả dĩ nhiên là một câu lạc bộ!
Vậy cmn hát hò sờ sờ cũng cần dùng tiền .
Thật Dương Hạo ít khi đến mấy nơi như câu lạc bộ, chỉ Lưu T.ử Phong kéo vài .
Hắn cảm thấy thú vị, các cô em nơi đó chuyên nghiệp, sờ vài cái mà cứ kêu la, cmn chỉ uống rượu, mời rượu… nhớ một , Lưu T.ử Phong gọi hai chai rượu vang đắt, kết quả để ý một cô em uống hết một chai rưỡi.
Đương nhiên, câu lạc bộ mà Lưu T.ử Phong cũng đẳng cấp quá cao, câu lạc bộ cao cấp sẽ phục vụ khác biệt, nhưng Dương Hạo từng trải nghiệm.
Mà từng về Câu lạc bộ Hào Tước , năm ngoái khai trương còn xưng là Câu lạc bộ xa hoa đầu tư 500 triệu.
Kết quả đ.á.n.h giá giá trị chỉ 150 triệu, 100 triệu trong đó còn là bất động sản.
Đây xem như là bình thường, giống như một ít phim điện ảnh, đối ngoại thì tuyên truyền là đầu tư mấy trăm mấy trăm triệu, đều là miệng mà thôi.
khai trương một năm , tính hao mòn xong mà vẫn 50 triệu, ban đầu cũng 100 triệu, nên xa hoa là nhất định xa hoa.
Dương Hạo để ly rượu xuống, Giang Tiểu Hải ở đối diện, ‘em vợ’ mi thanh mục tú, đúng là một tiểu soái ca.
Tất nhiên cái quan trọng, quan trọng là, ‘em vợ’ cũng coi như phúc tướng, đến mang đến cho một sản nghiệp trị giá 150 triệu.
“ , Đan Đan, cô em việc gì ?”
Dương Hạo hỏi Trương Đan ở bên cạnh, 150 triệu đến tay, cũng nên cho bạn trai của em vợ một công việc.
“Em… em cũng việc gì, nhưng em từng thu ngân của siêu thị ở quê.”
Lúc chuyện với vị tổng tài , Trương Đan thấy khẩn trương.
“Như , sắp xếp cho cô một công việc thu ngân nhé, lương tháng 5000, trích phần trăm khi thẻ, đãi ngộ khác cũng .”
Dương Hạo đưa đối phương nhân viên thu ngân của Câu lạc bộ Hào Tước, dù sản nghiệp mới tiếp nhận, cũng nên sắp xếp nhà trong đó.
“Cám ơn Dương đại ca. Em cũng mời Dương đại ca một ly.”
Trương Đan vội vàng học theo bạn trai, cũng cầm ly rượu lên.
Tuy nhân viên thu ngân cũng thể coi như công việc , nhưng Trương Đan vẫn tự hiểu lấy , nàng chỉ nghiệp trung học, nghề ngỗng gì, cho nàng công việc cao cấp nào đó thì cũng thực tế.
Mà theo chị họ Trương Mai miêu tả, lương tháng 5000 là thấp, cộng thêm lương của bạn trai, hai một tháng 13.000, vị Dương đại ca còn hỗ trợ giải quyết vấn đề chỗ ở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-247-vua-hat-vua-so-khong-mat-tien.html.]
Đối với thuê đến từ bên ngoài như họ mà , đây quả thực là khởi đầu như mơ.
Huống hồ còn việc ở công ty của Dương đại ca, cũng cần lo lắng bắt nạt.
“Cố gắng việc , hai con trẻ, khi việc thể học tập thêm, công việc bây giờ chỉ là điểm xuất phát mà thôi.”
Dương Hạo nhấp ngụm rượu, căn dặn một phen.
Sau , sản nghiệp của sẽ ngày càng nhiều, tự nhiên cần nhiều ‘ nhà’, mà loại ‘em vợ’ như Giang Tiểu Hải là thể bồi dưỡng, nếu như nhân phẩm và năng lực vấn đề, thể đề bạt lên, quản lý xí nghiệp lớn, thể giao cho họ quản lý vài xí nghiệp nhỏ lẻ là vấn đề.
“Dương đại ca yên tâm, bọn em nhất định sẽ cố gắng.”
Giang Tiểu Hải vội vàng tỏ thái độ, tuy học hành gì, nhưng vẫn nhanh trí, cũng thấy ý bồi dưỡng trong lời của Dương Hạo.
Sau khi ăn cơm xong, Dương Hạo ở nhà rèn luyện một chút.
Gần đây vẫn ăn uống giữ miệng, chỉ ăn những món ít mỡ, vận động và rèn luyện hợp lý, cân nặng vẫn đang giảm bớt, chỉ là hiệu quả ngày càng nhỏ, giảm cân cũng chậm hơn.
Phòng bảo mẫu.
Giang Tiểu Hải và Trương Đan cực kỳ hưng phấn, đang báo cáo việc Dương Hạo sắp xếp công việc và chỗ ở cho , thì đang chuyện với chị họ Trương Mai.
“Thu nhân lương tháng 5000, .”
“Thu ngân của khách sạn chị, một tháng mới 3800, hơn nữa một tháng chỉ nghỉ 4 ngày.”
“Đan Đan, em may mắn đấy, lúc chị mới đến Giang Thành thì nhân viên phục vụ, một tháng chỉ 3500, còn vất vả!”
Giọng của Trương Mai truyền từ ống , trong lời tràn đầy hâm mộ.
Trương Mai hỏi: “ , Tiểu Hải việc gì?”
“Dương đại ca để Tiểu Hải lái xe cho văn phòng tổng tài.”
“Tài xế?”
Giọng của Trương Mai to hơn, trong giật còn lộ vài phần nghi ngờ.
Dưới cái của nàng, tài xế cũng là một công việc gì.
Trương Đan đắc ý giải thích: “Lương tháng 8000 nha, nghỉ hai ngày, còn bảo hiểm đầy đủ.”
“ , Dương đại ca còn 14 tháng lương gì đó, chị cả, 14 tháng lương là ?”
“A? Lương 8000, 14 tháng lương??” Giọng của Trương Mai to hơn, nhưng nghi vấn mà là khiếp sợ.
“14 tháng lương chính là 14 tháng lương, cách khác cuối năm sẽ thêm ít nhất 2 tháng lương, lương tháng 8000, 14 tháng lương thì một năm 110 ngàn.”
“Tiểu Hải mới đến Giang Thành mà kiếm nhiều hơn chị !”
Trương Mai giải thích một chút, tiếp đó cảm khái một câu.
“Ra .”
Thật Trương Đan cũng hiểu đại khái về 14 tháng lương, nàng chỉ là khoe khoang mà thôi.
Mà Trương Mai cũng hâm mộ thật, nàng vất vả liều mạng việc mấy năm, kết quả còn kiếm nhiều bằng Giang Tiểu Hải mới đến.
Nàng cũng chỉ thể yên lặng cảm thán, thế giới chính là công bằng như , nhiều khi thứ bạn dốc hết sức lực mới chiếm , khác dễ như trở bàn tay.
Đều con đường đều dẫn đến La Mã, nhưng vài sinh ở La Mã!