Hôm nay Dương Hạo lái chiếc Aito M9, Hoàng Thanh lái xe mà trực tiếp ghế phụ.
Diệp Vi hàng , ha ha : “Không gian phía rộng thật, cái gì cũng đủ.”
Dương Hạo quen với phong cách chuyện của vị mỹ nữ nhân tạo , cài đặt chỗ cần đến, trực tiếp mở lái tự động.
“Vẫn chức năng lái tự động của Aito mạnh, ngờ thể mạnh như !”
Hoàng Thanh là đầu xe Aito, chờ xe chạy định một thời gian, nàng mới cảm khái một câu.
“ là thoải mái.”
Hai ngày nay Dương Hạo đều lái chiếc Aito M9 , dùng thoải mái, chỉ là mặt mũi gì, dù hiện giờ cũng nhiều loại xe .
“Nếu như nó thể tự lái, chẳng tài xế thể xuống hàng , còn thử đ.á.n.h bài trong xe đang di chuyển nữa.”
Góc độ suy nghĩ của Diệp Vi giống với thường, thường chỉ nghĩ chức năng lái tự động quá trâu.
Mà nàng thì nghĩ, lái tự động trâu như thì lợi dụng nó.
Dương Hạo đầu tiên cảm thấy hoang đường, tiếp đó cmn chút thử một phen!
Người phụ nữ , độc.
“Vi Vi, trong đầu cô chuyện nào đắn ?”
Cô nàng màu sắc Hoàng Thanh cũng hết ý kiến với Diệp Vi , nếu như hai chuyện thì cũng thôi, dù cũng một đàn ông xe nữa.
“Em đang nghĩ chuyện đắn mà! Người sống một đời, chẳng hai chuyện !”
Diệp Vi nhún vai.
“Hai chuyện nào?” Dương Hạo thuận miệng vai phụ.
“Một ngày ba bữa nha!”
“Anh Dương, thấy đúng ?” Diệp Vi ha ha hỏi vặn .
Dương Hạo đầu tiên sửng sốt, tiếp đó mới hiểu ‘một ngày – ba bữa’ của Diệp Vi là thế nào.
Đâu quả thực là hai chuyện, ba bữa cơm và ‘ba bữa cơm’.
Hơn nữa đều là chuyện quan trọng trong đời, thể nào phản bác.
Dương Hạo bây giờ giao tay lái cho Diệp Vi: Đến , xe cho cô lái!
Lái xe hơn 20 phút, tiếp đó liền đến Câu lạc bộ Hào Tước.
Câu lạc bộ 5 tầng, diện tích kinh doanh lên đến hơn 30.000m2, năm đó tổng đầu tư vượt quá 200 triệu, xem như là câu lạc bộ hàng đầu Giang Thành.
một giờ chiều câu lạc bộ mới kinh doanh, Dương Hạo dừng xe, một bảo vệ liền qua: “Tiên sinh, câu lạc bộ còn kinh doanh.”
Bảo vệ của Hào Tước đều là các thanh niên trẻ tuổi, thấp hơn 1m75, là trai, nhưng ngũ quan nghiêm chỉnh, cho cảm giác gọn gàng sạch sẽ.
“Tiểu Lưu, chúng đến chơi.”
Diệp Vi ở phía xuống xe , bảo vệ tên Lưu Minh, là cũ của Hào Tước, Diệp Vi cũng nhận .
“Chị Vi?”
Nửa năm vị má mì DIệp Vi còn là một nhân vật hô mưa gọi gió ở Hào Tước, Lưu Minh tự nhiên , nhưng khi Hoàng gia bán cổ phần của Hào Tước, vị liền theo Hoàng tổng, ngờ hôm nay thấy đối phương ở đây.
Mà Lưu Minh cũng vị ân oán với tổng giám đốc đương nhiệm Trương Anh, bởi lúc thấy Diệp Vi, cũng giật .
Diệp Vi trực tiếp hỏi: “Trương Anh ở đây ?”
“Có.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-250-hai-chuyen-trong-doi-mot-ngay-ba-bua.html.]
Lưu Minh gật đầu, tối hôm qua trong nhóm câu lạc bộ đổi chủ, cho enen sáng nay tất cả lãnh đạo cấp cao đều mặt để chờ ông chủ mới đến.
“Có thì .”
Diệp Vi cũng nhiều lời, chỉ khẽ gật đầu.
Lúc , Hoàng Thanh cũng xuống xe, hôm nay nàng ăn mặc hấp dẫn, Lưu Minh vô thức lướt qua, lập tức trợn tròn mắt: “Hoàng… Hoàng tổng!??”
Sau khi thấy Diệp Vi, Lưu Minh còn đang suy đoán vì DIệp Vi xuất hiện ở đây, kết quả bây giờ thấy Hoàng tổng từng chật vật rời .
Hơn nữa, Hoàng tổng còn ăn mặc cực kỳ khác với , lúc Hoàng tổng như một tổng tài cao cao tại thượng, lạnh lùng khó gần.
Hôm nay Hoàng tổng cho cảm giác gợi cảm và long trọng, khí thế khác với lúc .
“Tiểu Lưu, báo một tiếng, ông chủ mới đến.” Diệp Vi căn dặn.
“Ông chủ mới?”
Lưu Minh ngẩn , tiếp đó liền về phía đàn ông xe.
Hắn bảo vệ ở Hào Tước, gặp quá nhiều tiền, vị ăn mặc cực kỳ với khí chất của kẻ tiền.
“A, !”
Lưu Minh gật đầu, vội vàng bước nhanh bên trong.
“Em chờ mong vẻ mặt của Trương Anh khi thấy chúng !”
Diệp Vi vô thức nhếch miệng , tiếp đó với Hoàng Thanh: “Chị Thanh, em cảm thấy chị kéo tay Dương xuất hiện, như càng hơn.”
“Ừm, cũng .”
Dương Hạo gật đầu, tiếp đó phối hợp cong tay lên.
Mà Hoàng Thanh cũng già mồm, trực tiếp thò tay khoác lên cái ‘bắp đùi’ Dương Hạo .
Không sai, đối với Hoàng Thanh mà , vị chủ mới của Câu lạc bộ Hào Tước chính xác là bắp đùi.
Tuy nàng còn xác định Dương Hạo ân oán của nàng với Câu lạc bộ Hào Tước , nhưng mặc kệ thế nào, đối phương cũng thúc đẩy một cục diện ‘Vương Giả trở về’ như .
Trong câu lạc bộ.
Là tổng giám đốc, Trương Anh đang thấp thỏm chờ đợi chủ mới đến, tối hôm qua nàng mới nhận thông báo câu lạc bộ đổi chủ, đó một đêm ngủ.
Dù một đời vua một đời , nàng cũng vị chủ mới thế nào, mang khai đao .
Lúc , vì leo lên vị trí , mà Trương Anh bán chị em , khi chủ mới và Hoàng gia bàn bạc chuyện thu mua cổ phần, nàng âm thầm ít chuyện mờ ám, nàng vốn cho rằng thể leo lên chức tổng giám đốc thì sẽ kiếm tiền.
Không ngờ mới nửa năm, câu lạc bộ thu mua bộ, chủ mới khống chế 100% cổ phần.
“Chị Anh, chị cần lo lắng, chủ mới nếu sa thải chị, chúng cũng nữa.”
“, cùng lắm thì cùng , ăn cơm ở mà chẳng .”
“Mặc kệ chủ mới , đều việc, cảm thấy chủ mới sẽ đổi tầng quản lý, như bất lợi cho việc kinh doanh.”
Hai tên cấp tâm phúc của Trương Anh mở miệng an ủi.
Hai , một là quản lý bộ tiếp khách Hàn Vĩ Linh, một là quản lý bộ nhân tiên Từ Lập Bân, họ đều là Trương Anh đề bạt lên.
“Trương tổng, ông chủ mới đến .”
Lúc , Lưu Minh chạy trong đại sảnh trang trí xa hoa, mà tiếng kêu của cho ba Trương Anh ghế sa lon khu nghỉ ngơi sợ hết hồn.
“Ông chủ mới đến ??”
Trương Anh vô thức lên, tranh thủ thời gian phân phó: “Báo cho tất cả đón.”