Ăn trưa xong, Dương Hạo liền dẫn Manh Manh khỏi bệnh viện.
Hôm nay đến để nhiệm vụ, xử lý xong .
Ngồi ở vị trí lái phụ, Quan Manh Manh tò mò hỏi: “Dương đại ca, chúng ?”
“Đi xem nhà.”
“Xem nhà? Dương đại ca, mua nhà?”
Người thường mua nhà thể móc sạch tiền dành dụm của cha mới mua , mà vị bạn trai của nàng mua nhà như mua rau .
“Ừm.”
Dương Hạo gật đầu, cũng giải thích nhiều, nhanh đến cổng tiểu khu Thịnh Thế Giang Nam.
“Anh Dương, ở đây.”
Vương Tú Tú chờ từ lâu, nhưng nàng cũng oán giận gì, đây chính là kim chủ ba ba của nàng nha, đừng là chờ nửa tiếng, coi như chờ một hai ngày cũng vấn đề.
“Hẹn chủ nhà ?” Dương Hạo hỏi.
“Đã hẹn . Sẽ lãng phí quá nhiều thời gian của Dương.”
Vương Tú Tú liên tục gật đầu, tiếp đó vô thức về phía Quan Manh Manh, cũng thầm so sánh Quan Manh Manh với Mạnh Ngọc Ngọc .
Hai đều là mỹ nữ, nhưng loại hình khác biệt, vị mắt qua là loại ngọt ngào đáng yêu, mà vị là thời thượng mị hoặc.
Vương Tú Tú bỗng nhiên nghĩ đến một câu: Bạn thể nghi vấn nhân phẩm của kẻ tiền, nhưng thể nghi vấn ánh mắt của kẻ tiền!!
Mặc kệ là Mạnh Ngọc Ngọc là vị mắt , đều xem như mỹ nữ ngàn dặm một.
Vương Tú Tú tự nhận vài phần tư sắc, nhưng so với hai vị thì đáng là gì.
Cho nên, chỉ thể ôm c.h.ặ.t bắp đùi Dương và bán chút nhà mà thôi.
Muốn trở thành đối tượng Dương tặng nhà, thì khả năng lắm.
Trong lòng Vương Tú Tú yên lặng thở dài.
Cô em môi giới tài lực của Dương Hạo chinh phục, nếu như theo Dương Hạo mà thể nhận một bất động sản trị giá chục triệu, nàng tất nhiên cũng nguyện ý.
Tất nhiên ngoại trừ tiền , chủ yếu là ngoại hình của Dương cũng phù hợp với thẩm mỹ của nàng.
“Đây là bạn gái , cô gọi bác sĩ Quan là .”
“Đây là Tú Tú, môi giới bất động sản.”
Dương Hạo giới thiệu hai cô gái với , tiếp đó ba liền khuôn viên Thịnh Thế Giang Nam.
Vương Tú Tú hỏi: “Bác sĩ Quan, cô ở bệnh viện 2 ư?”
“Ừm.”
“Vậy thì đúng , nơi chỉ cách bệnh viện các cô mười mấy phút bộ.”
Vương Tú Tú hiểu vì Dương Hạo chỉ cần nhà ở gần bệnh viện 2, hóa là để vị bác sĩ Quan tiện .
Đây chính là tổng tài bá đạo trong truyền thuyết !
Em việc ở bệnh viện, mua nhà cho em ở gần bệnh viện.
“Bác sĩ Quan, chúng sẽ xem 4 căn nhà, đều là biệt thự liền kề. Trong đó 3 căn là ở cùng một khu, chúng xem chỗ đó .”
Vương Tú Tú nhà là mua cho bác sĩ Quan, cho nên ý kiến của bác sĩ Quan là quan trọng nhất, chỉ cần phục vụ bác sĩ Quan , khả năng cao sẽ chốt đơn.
Thế là nàng giới thiệu cặn kẽ về tình hình của mấy căn biệt thự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-257-mua-het.html.]
“Đến , chính là nơi .”
Đi thêm vài phút trong khuôn viên, Vương Tú Tú dừng một tòa biệt thự.
Biệt thự liền kề ở Thịnh Thế Giang Nam là thiết kế ba tòa một khu, chia hộ phía đông, hộ phía tây và hộ ở giữa.
Hai căn ở bên cạnh sân vườn rộng hơn một chút, giá bán cũng cao hơn, căn ở giữa thì rẻ hơn chút.
“Anh Dương, bác sĩ Quan, ba căn biệt thự đều rao bán.”
“Hai căn ở hai bên là của hai em, căn ở giữa là của cha họ, cả nhà họ di dân nước ngoài, lát nữa chúng sẽ gặp , thể xem luôn cả ba căn.”
Vương Tú Tú giới thiệu xong, một đàn ông trung niên béo từ trong căn phía đông: “Đến xem nhà đúng ?”
“Anh Triệu, chính là môi giới Tiểu Vương liên hệ với .” Vương Tú Tú vội vàng chào hỏi.
“Ừm, .”
Anh Triệu vẫy tay, về phía Dương Hạo hỏi: “Người em, xưng hô thế nào?”
“Dương Hạo.”
“Chú em Dương , nhà tuy sửa sang ba năm, nhưng căn bản ở mấy, nhà quanh năm ở nước ngoài, ở trong nước nhiều. Cho nên trang trí nội thất trong nhà vẫn cực kỳ mới, hơn nữa lúc trang trí đều dùng đồ hiệu…”
Anh Triệu bắt đầu giới thiệu ưu thế của cho Dương Hạo .
Dương Hạo thấy Triệu cũng đúng sự thật, biệt thự tổng cộng 3 tầng, phía bắc còn một gara, cũng thể đỗ xe trong sân vườn.
Loại biệt thự liền kề qua rộng như căn hộ, diện tích cả ba tầng cộng chỉ hơn 300m2, bình quân mỗi tầng chỉ hơn 100m2, cho nên cảm giác thoải mái như căn hội, nhưng ưu điểm là trang trí tệ, hơn nữa cực kỳ mới.
Sau khi xem hộ phía đông xong, Triệu đưa ba Dương Hạo xem hộ giữa và hộ phía tây.
Tình hình ba hộ đều khác mấy, chỉ là hộ giữa nhỏ, cộng thêm là già ở, nên phong cách trang trí tương đối cũ.
Sau khi xem xong, Dương Hạo đầu hỏi Quan Manh Manh: “Manh Manh, em thấy thế nào?’
“Rất .” Quan Manh Manh gật đầu, tiếp đó thè lưỡi, nhỏ giọng bổ sung một câu: “Chỉ là đắt!”
Hộ phía đông chào giá 13 triệu, hộ phía tây 12 triệu, hộ giữa là 8 triệu.
Theo Quan Manh Manh, đây là giá trời.
“Chú em, nếu chú thích thì chúng thể thương lượng.” Anh Triệu .
Nhà họ đang thủ tục di dân, bán nhanh, tiếc là thị trường bất động sản bây giờ đang trì trệ, thêm đây là khu nhà cao cấp, lượng giao dịch vốn thấp, mua đáng tin dễ gặp.
“ mua cả ba.” Dương Hạo cũng vòng vèo, thẳng.
Nhiệm vụ của cha h.a.c.k là mua nhà cho Quan Manh Manh ở gần bệnh viện, chứ là mua mấy căn.
Mà phần thưởng , tương đương với giá trị bất động sản.
Dương Hạo cảm thấy chục triệu quá ít, liền chuẩn dùng buff, xem .
thốt , Triệu lập tức giật , còn tưởng rằng nhầm.
Đây là ba căn biệt thự giá trị chục triệu đấy, là nhà đồ chơi .
mà, Dương Hạo mở miệng mua cả ba.
Cô em Vương Tú Tú càng ngơ ngác, nàng vốn cho rằng đơn hàng rơi chục triệu, tuyệt đối ngờ Dương đóng gói mua cả ba căn!
Vậy coi như đơn hàng 30 triệu !
30 triệu nha!
Tiền trích phần trăm nhiều đến mức nàng dám nghĩ!