Dương Bằng dù cũng là ở thành thị nhỏ, cũng tình hình bên , thêm dáng vẻ vênh váo hung hăng của Hứa Hiểu Đông, Dương Bằng cũng dọa thật, cho rằng gây rắc rối cho đại ca.
Cho nên vội vàng giải thích: “Xin , là đường đột.”
“Chứ , Ngụy tổng là ai chứ! Là tổng tài Nghiệp báo Giang Thành, quan hệ rộng lớn, chỉ cần động một đầu ngón tay, cũng đủ để khốn khổ !”
Thấy Dương Bằng nhận sợ, Hứa Hiểu Đông lập tức hăng hái, tựa như hóa thành phát ngôn của Ngụy tổng.
“Lớp trưởng, giọng của , vẻ với vị Ngụy tổng ?”
Hạ Dĩnh tò mò hỏi một câu, nàng học đại học ở kinh thành, khi thực tập một thời gian ngắn, cảm thấy kinh thành thích hợp với tính cách tranh giành của , nên đầu tháng về Giang Thành, gần đây đang tìm việc .
Mà Nghiệp báo Giang Thành cũng đang tuyển , nàng cũng đó, nếu như thể thông qua Hứa Hiểu Đông để kết nối với Ngụy tổng, công việc chuyện dễ như trở bàn tay .
“Bình thường, từng ăn với mấy . Vừa còn qua trò chuyện với ông !”
“Hình như ông là họ hàng bên nhà chồng Mạnh Thiến, lát nữa sẽ chứng hôn!”
Hứa Hiểu Đông cố ý đề cao âm thanh, như sợ khác quan hệ với Ngụy tổng .
Sau khi xong, còn đắc ý quét mắt Dương Hạo một chút.
Hắn vốn cho rằng đối phương sẽ khí thế của dọa sợ, kết quả lão già vẫn bình tĩnh như thường, thậm chí còn nở nụ .
Không ảo giác , nụ tựa như ý khiêu khích!
Còn khiêu khích?
Khiêu khích cái em gái !
Hắn về phía Quan Manh Manh, nghĩ vị nữ thần lau mắt mà với .
Kết quả đối phương cũng là ánh mắt phức tạp, bên trong nhiều cảm xúc, Hứa Hiểu Đông thậm chí còn phát giác một ít thương hại trong đó.
Không , đây là ánh mắt gì?
Không đạt phản hồi, Hứa Hiểu Đông buồn bực.
“Dương tổng?”
“Dương tổng, ở chỗ ??”
Ngay khi Hứa Hiểu Đông đang nghi hoặc, một giọng quen thuộc bỗng nhiên vang lên bên tai.
Hắn vô thức sang, tiếp đó vội vàng lên: “Ngụy tổng! Ngụy tổng, ngài đến đây!”
Hứa Hiểu Đông chút yêu mà sợ.
Nghe thấy đến chính là Ngụy tổng , Hạ Dĩnh cũng lên, tỏ vẻ lễ phép.
Có mấy vị bạn học tương đối lanh lợi cũng dậy, đối với đám trẻ tuổi mới trường như họ mà , loại tổng tài của một tập đoàn lớn như Ngụy Chính Nghĩa, tuyệt đối là nhân vật cao thể chạm.
Nếu như thể cho đối phương một ấn tượng , thậm chí là kết một thiện duyên, thì thể hơn.
Kết quả vượt qua tất cả dự liệu là, vị Ngụy tổng căn bản để ý đến Hứa Hiểu Đông mặt đầy nịnh nọt, mà tươi với Dương Hạo: “Dương tổng, đúng là ngài .”
“ còn tưởng nhầm, quá trùng hợp .”
“Ừm, đúng là trùng hợp.” Dương Hạo gật đầu, tiếp đó lườm Hứa Hiểu Đông một chút, : “Có điều, lão Ngụy , lấy danh nghĩa của để khoác lác kìa!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-275-qua-khiem-ton.html.]
“Hả? Ai ?”
Ngụy Chính Nghĩa quét mắt ở đây một chút, chỉ Hứa Hiểu Đông là quen mắt, đối phương hình như là con trai của một vị lãnh đạo nhỏ ở cục giao thông Giang Thành.
Ngụy Chính Nghĩa thật để đối phương trong lòng, lúc nãy đối phương qua tìm , cũng chỉ qua loa hai câu thôi.
Mà lúc , thấy Ngụy Chính Nghĩa cung kính với Dương Hạo như , Hứa Hiểu Đông ngơ ngác tại chỗ.
Tuy mới lâu, nhưng dù cũng là lăn lộn trong thể chế, vẫn năng lực mặt chuyện.
Theo giọng điệu và thái độ của Ngụy Chính Nghĩa, cùng với trạng thái của hai họ, thể thấy Ngụy tổng mà sùng kính đang l.i.ế.m đối phương.
Địa vị của hai tuyệt đối cách!
Mấy Hạ Dĩnh cũng kẻ ngu, Ngụy Chính Nghĩa tôn kính Dương Hạo, trong lúc nhất thời càng tò mò với bạn trai của Quan Manh Manh.
“Chính Nghĩa, chú đây ! Năm phút nữa là bắt đầu , bàn thôi!”
Lúc , cha của chú rể là Loan Quốc Thành tìm đến, ông vất vả lắm mới mời vị em họ xa đến giữ thể diện, lát nữa còn nhờ đối phương chứng hôn.
“Anh ba, chứ! Dương tổng đến đây , dĩ nhiên để chứng hôn!” Ngụy Chính Nghĩa với Loan Quốc Thành.
“A? Dương tổng gì?” Loan Quốc Thành mờ mịt, ông căn bản mời Dương tổng gì cả.
Thấy đối phương giống như diễn trò, Ngụy Chính Nghĩa vội vàng chỉ Dương Hạo, giới thiệu: “Vị là Dương tổng, tổng tài của Nghiệp báo Giang Thành bọn , là lãnh đạo kính trọng nhất!”
“Hả??”
Loan Quốc Thành Dương Hạo một chút, lập tức kinh hãi, ông tự nhiên vị em họ xa thật là phó tổng của Nghiệp báo Giang Thành.
lúc đối ngoại thì ông tóm tắt chữ ‘phó’, như tương đối mặt mũi.
Huống hồ đối với đám dân chúng bình thường như họ, mặc kệ là tổng tài phó tổng thì đều trâu bò, khác là bao.
Có điều, ông mơ cũng ngờ, tổng tài của Nghiệp báo Giang Thành mà cũng đến, hơn nữa ngay cả em họ cũng tôn trọng đối phương như , đây tuyệt đối là đại nhân vật còn trâu bò hơn của Ngụy Chính Nghĩa.
“Tổng tài?”
“Lãnh đạo?”
“Bạn trai của Manh Manh dĩ nhiên là tổng tài của Nghiệp báo Giang Thành!”
Đám Hạ Dĩnh, Hứa Hiểu Đông đều choáng váng, bọn họ thể ngờ , bạn trai của Quan Manh Manh là tổng tài của tập đoàn lớn.
Quá khiêm tốn!
Người như dĩ nhiên cùng bàn với bọn họ.
Lúc Hứa Hiểu Đông hiểu vì mặt đối phương nụ giễu cợt.
Hắn quá nực , mượn danh cấp của để trang bức với .
Người vạch trần tại chỗ, đ.á.n.h mặt , là cực kỳ khách khí !
, còn mở miệng gọi là ‘lão Dương’.
Cái …cmn đúng là EQ cho ch.ó ăn !!
Lúc Hứa Hiểu Đông chỉ tìm một cái lỗ để chui .