“Hôm nay đông đủ, chúng hát !” Vương Xương Đạt hiển nhiên là còn tận hứng, lập tức mở miệng .
“Hay đấy!”
“Vừa thể giải rượu!”
Phương Lạc Lâm cũng phụ họa theo, con ông bình thường thì ít , nhưng rượu thì nhiều, lúc say bảy tám phần, khác với lúc bình thường.
Vương Hồng Nga cũng phụ họa theo: “Được đấy, tiếp tục chơi!”
Mấy năm gần đây, lượng quán hát nghiêm chính ngày càng ít, mà đoàn thể khách hàng cũng từ trẻ tuổi biến thành già.
Người trẻ tuổi ngày càng ít quán hát, trái thì già thường xuyên chọn mấy nơi để tụ tập, nhưng mấy nơi như quán hát nghiêm chỉnh và câu lạc bộ thì ảnh hưởng gì, trái ngày càng .
Phương Lạc Lâm đề nghị: “Đại ca, đến quán bên đường Kim Tuyền ?”
Vương Xương Đạt về phía Dương Hạo, bây giờ ông khá coi trọng ‘con rể’ .
“Chú Vương, cháu cũng mở một quán hát, là qua chỗ cháu !” Dương Hạo ha ha đề nghị..
Vương Hồng Nga giật : “Tiểu Dương, còn mơ quán hát ?”
“Chỉ là một quán nhỏ mà thôi!” Dương Hạo khoát tay: “Để cháu gọi đến đón.”
Câu lạc bộ cao cấp đều phục vụ đưa đón khách, câu lạc bộ Hào Tước cũng thế.
Dương Hạo lập tức gọi cho Hoàng Thanh, rõ tình bên bên .
Nửa tiếng , hai chiếc Alphard và hai chiếc Mercedes thương vụ dừng cửa khách sạn, lên xe tiến về câu lạc bộ Hào Tước.
Mà vẻ ngoài khí thế xa hoa của câu lạc bộ, khiếp sợ thôi.
Vừa Dương Hạo mở một quán hát, kết quả…
Cậu gọi đây là quán hát???
“Tiểu Dương, câu lạc bộ Hòa Tước là của ?”
Phương Lạc Lâm mặt mũi tràn đầy khiếp sợ tiến đến bên cạnh Dương Hạo hỏi, câu lạc bộ đường của ông, ông nó từ khi nó khai trương.
ông cũng đây là câu lạc bộ cao cấp, ông nổi, kết quả một câu lạc bộ xa hoa như là của bạn trai cháu gái.
“Dùng để tiếp đãi thương vụ thôi.”
Dương Hạo thuận miệng giải thích một câu, tiếp đó mang trong câu lạc bộ.
Hoàng Thanh chờ ở cửa, thấy đến nàng lập tức tươi tiến lên đón: “Ông chủ, chuẩn xong . Phòng Chí Tôn tầng năm.”
Dương Hạo gật đầu, tiếp đó hỏi nhỏ: “Cửu Cửu ở đây ?”
Tuy Dương Hạo ngại NPC và buff xanh chạm mặt, nhưng nếu thể tránh thì càng hơn, miễn cho lúng túng.
“Đã để cô tan .”
Hoàng Thanh ha ha đáp, cô nàng màu sắc việc vẫn thỏa.
Mức độ xa hoa của câu lạc bộ Hào Tước để khiếp sợ nữa.
Đương nhiên, câu lạc bộ trang trí xa hoa vẫn là thứ yếu, chủ yếu là câu lạc bộ là của Dương Hạo.
Nói cách khác, phận của Dương Hạo chỉ là tổng tài Nghiệp báo Giang Thành, mà nhiều sản nghiệp, lẽ còn giàu hơn bọn họ tưởng tượng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-319-thu-mot-lan-chang-phai-biet.html.]
Chờ khi tiến phòng, đám Vương Xương Đạt, Phương Lạc Lâm lập tức tranh micro, một bài một bài nhạc cổ vang lên.
, những bài nhạc cổ vẫn , mùi vị.
Dương Hạo cũng am hiểu ca hát, cũng ít khi hát, lúc đang hát hò vui vẻ, dẫn Vương Tuyết Như đến một gian phòng trống bên cạnh, bắt đầu đ.á.n.h bài.
Hoàng Thanh ông chủ đưa Vương Tuyết Như phòng trống, nàng vội vàng gọi DIệp Vi đến, hai phiên canh gác ở cửa phòng, thứ nhất là tránh quấy rầy, thứ hai là tổ khí.
Hoàng Thanh nhớ lúc bán quán cà phê cho Dương Hạo, thì đối phương đá đ.á.n.h bài với vị thiếu phụ xinh Vương Tuyết Như ở trong quán cà phê.
Ông chủ của hình như thích loại bản đồ như phòng riêng , mặc kệ là phòng ở quán cà phê phòng ở câu lạc bộ, đều dấu vết chiến đấu của và thiếu phụ xinh .
Diệp Vi hâm mộ : “Chị Thanh, chị phát hiện ông chủ của chúng dường như mạnh hơn !”
“Có lẽ .”
Lúc Hoàng Thanh đang hút t.h.u.ố.c, nàng phun một vòng khói về phía cửa kính trong suốt của phòng, để cho ông chủ ở bên trong bên ngoài.
Thật cách âm ở đây , tình huống bình thường thì ở cửa là gần như thấy gì ở trong.
tình hình chiến đấu quá kịch liệt, Hoàng Thanh và Diệp Vi thể mơ hồ thấy âm thanh của vị thiếu phụ xinh .
“Không dám tưởng tượng, sướng thế nào chứ!” Diệp Vi dựa vách tường, hai chân khép c.h.ặ.t.
“Cô thử một chẳng .”
Hoàng Thanh phun khói.
“Chị cho rằng em , là ông chủ chướng mắt em!”
Diệp Vi buồn bực thở dài, tiếp đó còn thêm: “Chị Thanh, là chị lên !”
“Đến khi đó kể cho em, nhất là video cho em xem với!”
“Cút!”
Hoàng Thanh hung hăng trừng Diệp Vi: “Còn video? Ăn rắm !”
“Vậy ghi âm ? Nghe âm thanh cũng quá đáng nha!” Diệp Vi khoác lên tay bạn , hì hì nũng.
“ loại đam mê đó!” Hoàng Thanh từ chối.
“Vậy kể cho em cũng ! Đây chính là ranh giới cuối cùng của em. . .”
Diệp Vi đong đưa cánh tay của bạn , nàng tò mò với thực lực của ông chủ nhà .
Hoàng Thanh : “ sẽ phát sinh gì đó với ông chủ ?”
“Chị Thanh, chi đừng vùng vẫy, sớm muộn gì cũng là của ông chủ thôi!”
“Hơn nữa, theo ông chủ cũng gì , dù cũng hơn là tên khốn ngày . . .”
“A, em sai , nên nhắc đến tên đó!”
Diệp Vi tự sai, vội vàng ngậm miệng .
Tuy nhiên, nàng khá lắm lời, chỉ dừng một lát bắt đầu mở máy: “ chị Thanh, cha chị vẫn bắt chị thông gia với họ Triệu !”
“Em cảm thấy nếu chị theo ông chủ, lẽ sẽ giải quyết vấn đề khó khăn của gia đình chị, chị cũng cần thông gia với họ Triệu nữa!”
“Họ Triệu quá ghê tởm, nghỉ ngủ với tên đó, em thấy buồn nôn , đừng là chị. . .”