“Này chú em, thể , là năm 2024 , Mãn Thanh vong hơn 100 năm, chúng tự tin lên!”
Dương Hạo vỗ vỗ vai của Tần Phong, em còn trẻ, tư tưởng theo kịp thời đại.
Thời đại mặt trăng nước ngoài tròn hơn mặt trong trong nước qua, tố chất dân chúng tăng lên, thời đại video ngắn phá vỡ nhiều định kiến của hàng trong nước.
Mặc dù nước ngoài vẫn dẫn ở nhiều lĩnh vực, nhưng chúng thể tự coi nhẹ bản , phủ định sự tiến bộ của .
“Anh Dương, lẽ , chiếc xe là BYD YangWang U8, giá sàn hơn 1,2 triệu đấy!’
“Tuy mấy năm gần đây, xe nội địa ngày càng hơn, nhưng BYD hơn triệu thì đúng là… vấn đề là còn mua thật!”
Đích!
Khi Dương Hạo đang đậu xanh rau muống, liền thấy Dương Hạo móc chìa khóa và ấn xuống.
Một giây , chiếc YangWang U8 liền sáng lên.
“Anh… chuyện …????”
Tần Phong triệt để ngây , chằm chằm Dương Hạo, trong mắt đầy khiếp sợ.
Dương Hạo , tiếp đó khoát tay với Tần Phong: “Cậu em, hẹn gặp !”
Nói xong, thẳng đến bên cạnh xe, mở cửa trong.
“Lão Tần, nhớ học Dương, khiêm tốn một chút.”
Triệu Doanh Doanh bỏ qua cơ hội bổ một đao, tiếp đó liền kéo Tôn Tâm Di leo lên xe.
Tần Phong thì sửng sốt nửa ngày mới lấy tinh thần.
Không ngờ cả một buổi chiều hôm nay, trang bức một đại lão lái YangWang U8!
Lúc nhớ , chỉ thấy lúng túng thôi.
Tuy mua YangWang U8 là đầu óc vấn đề!
thể phủ nhận là, loại thật cmn tiền, bởi vì thể bỏ hơn triệu để mua YangWang U8, khả năng cao chỉ coi như là mua một món đồ chơi mà thôi.
Như xem , chuyện Dương Hạo mua hai chiếc vòng tay cũng là thật !
Cmn!
Rõ ràng là đại gia, là shipper!
Lẽ nào lái YangWang U8 ship??
Tần Phong điên cuồng đậu xanh rau muống.
Cửa nhà trẻ.
Dương Hạo đến thì Trương Quế Lan kéo đến hỏi chuyện xem mắt.
“Tiểu Dương, và cháu gái chuyện thế nào?”
“Hôm nay gặp mặt, thích hợp lắm.” Dương Hạo nhún vai.
“Nhất định là Doanh Doanh giở trò .” Trương Quế Lan cau mày : “Con bé cả ngày chỉ tìm tiền, thực tế chút nào!’
“Người tiền cũng kẻ ngu, 27 tuổi , kẻ tiền tìm cũng tìm mấy cô bé 20!”
Trương Quế Lan thoáng, mà lời cũng là thật, đàn ông tiền tự nhiên thích các cô gái trẻ tuổi xinh .
Trên thực tế, chỉ là đàn ông tiền, mà là đàn ông thì đều thích trẻ tuổi xinh .
Chỉ là với đại đa đàn ông bình thường, mỹ nữ trẻ tuổi xinh là tài nguyên khan hiếm, cũng chỉ thể xem video ngắn mà thôi.
Khi Trương Quế Lan đang phàn nàn, nhà trẻ cũng mở cửa.
Rất nhanh, Hề Hề và đám bạn nhỏ giáo viên dẫn ngoài.
“Ba ba, ba ba…”
Hề Hề vẫy tay, vui sướng gào thét.
Giang Ngọc Kỳ cũng thấy Dương Hạo, gật đầu với , hiệu Hề Hề thể .
Tiểu nha đầu lập tức chạy như bay đến bên cạnh ba ba.
Dương Hạo thì khom bế con gái lên, về phía xe : “Hôm nay vui ?”
“Vui nha!”
“Hôm nay học cái gì?”
“Cô Kỳ Kỳ dạy bọn con thơ cổ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-35-ngong-ngong-ngong-noi-sat-ham-ngong.html.]
“Thơ gì?” Dương Hạo tò mò hỏi.
Hề Hề chớp chớp đôi mắt to, nghiêm túc suy tư một lát, tiếp đó mới ngây ngô : “Ngỗng ngỗng ngỗng…”
“Ngỗng ngỗng ngỗng…”
Hề Hề ngừng lặp ba chữ , hiển nhiên là quên sạch mấy câu .
Khóe miệng Dương Hạo giật giật, cảm giác con gái bảo bối của thật sự năng khiếu học tập, điểm vẻ là di truyền từ .
“Ngỗng ngỗng ngỗng gì nữa?”
Dương Hạo truy vấn, cho tiểu nha đầu một ít áp lực.
“Ngỗng ngỗng ngỗng…”
Cặp mắt to của Hề Hề đảo vòng vòng, cho một loại cảm giác CPU sắp nổ.
Bỗng nhiên, mắt Hề Hề sáng rực, to: “Ngỗng ngỗng ngỗng, nồi sắt hầm ngỗng lớn, nhổ lông nấu nước, dầu hành nồi .”
“Ba ba, đây chính là thơ cổ mà cô Kỳ Kỳ dậy chúng con!”
Hề Hề chu miệng nhỏ, dáng vẻ như ba ba mau khen con.
Mà Dương Hạo thì mặt đen , xong.
Ngỗng ngỗng ngỗng, nồi sắt hầm ngỗng lớn.
Còn thơ cổ??
Cũng tên nhóc con nào mix bài thơ !
Chỉ sợ Lạc Tân Vương cũng chịu nổi.
ảo mà là, khi bài ‘vịnh Ngỗng’ của Hề Hề, Dương Hạo nhất thời quên mất bài gốc.
“Hề Hề, con xác định cô Kỳ Kỳ dạy các con bài thơ ?” Dương Hạo hỏi .
“ nha!” Hề Hề gật đầu mạnh.
Dương Hạo thở dài, : “Vậy con thử bài thơ của ba : Ngỗng ngỗng ngỗng, khúc hạng hướng thiên ca, bạch mao phù lục thủy, hồng chưởng bát thanh ba.”
“A, hình như là bài !”
Cờ Dương Hạo xong bài ‘vĩnh Ngỗng’, khuôn mặt nhỏ nhắn của Hề Hề lập tức lộ vẻ giật .
“Bài là con học của ai?”
“Bành Hạo Hiên.”
Hề Hề suy nghĩ một chút, tiếp đó một cái tên.
“Sau học theo tên nhóc đó.” Dương Hạo dặn dò một câu.
“A, !’
Hề Hề tủm tỉm gật đầu, tiếp đó bỗng nhiên chuyển chủ đề: “Cũng hôm nay dì đến nấu món ngon cho con nữa!”
“Con thích ăn đồ dì nấu!”
Dương Hạo bất đắc dĩ xoa xoa đầu tiểu nha đầu, giải thích: “Hề Hề, dì , thể mỗi ngày đều đến nấu ăn cho chúng !”
“Vậy thể để dì , giống như !” Hề Hề chớp đôi mắt to hỏi.
“Vậy con hỏi dì .” Dương Hạo đáp một câu.
“Vậy con hỏi dì, ba ba, cho con mượn điện thoại.” Hề Hề lực chấp hành mạnh, lập tức gọi cho dì.
Dương Hạo do dự một chút, vẫn lấy điện thoại đưa cho tiểu nha đầu.
Hề Hề thành thạo tìm wechat của dì, tiếp đó trực tiếp gọi video call.
“Anh rể, chuyện gì ?” Giọng của Lý Mạn Ny truyền .
“Dì, là con nha!”
Hề Hề vui vẻ chuyện, tiếp đó dứt khoát hỏi: Dì, dì thể nha?”
“Không , dì để kiếm tiền nuôi bản !” Lý Mạn Ny trả lời.
“A…” Hề Hề thất vọng, nhưng nhanh hai mắt sáng lên: “Dì, con nghĩ đến một biện pháp thể để dì cần .”
“BIện pháp gì?” Lý Mạn Ny hăng hái hỏi.
“Để ba ba nuôi dì nha.”
Hề Hề thành thật trả lời, tiếp đó còn ba ba đang bế , tựa như đang trưng cầu ý kiến của ba ba.