Ăn sáng xong.
Dương Hạo đưa tiểu bảo mẫu và Hề Hề đến nhà trẻ.
Tại cửa nhà trẻ, Dương Hạo thấy quái rừng ngoại Natasha, vị mỹ nữ dân tộc chiến đấu vẫn luôn gửi wechat cho Dương Hạo, nhưng dạo Dương tổng thật sự quá bận, thời gian farm rừng.
Đã gặp , Dương Hạo thuận tiện hỏi chuyện nàng đến chơi, đây là nhiệm vụ, ban thưởng cũng ngon, một tấm thẻ sản nghiệp trung cấp.
cần hộ chiếu và thủ tục nên tương đối tốn thời gian.
“Đã đặt vé máy bay, 15 tháng sẽ đến kinh thành.”
“Em định đưa họ chơi ở kinh thành hai ngày, tiếp đó đến Giang Thành.”
Natasha vốn còn lo Dương Hạo quên mất chuyện , dù Dương Hạo cũng hứa sẽ bao hết, bằng Natasha cũng dám mời đến, nàng gánh nổi.
“Vậy thì ! Tổng cộng bao nhiêu ?” Dương Hạo hỏi.
“Chín .”
Dương Hạo gật đầu bổ sung: “Nếu còn nào đến thì cứ , phí tổn bao hết!”
Người càng nhiều, tiêu càng nhiều tiền, cho nên Dương Hạo căn bản sợ nhiều , thể cày tiền.
“Vâng! Honey, yêu !”
Natasha coi ai gì, hôn lên mặt Dương Hạo một cái, cũng may lúc tiểu bảo mẫu và Hề Hề trong, bằng Hề Hề sẽ sửng sốt, cô Natasha ba ba !
một màn vẫn khiến cho nhiều ông bố đưa con học thấy hâm mộ.
Natasha dù chỉ kiêm chức ở nhà trẻ, nhưng vẫn khá nổi tiếng trong nhóm các ông bố, tuy nhà trẻ cũng giáo viên nước ngoài, nhưng đến ngoại hình thì Natasha là xuất chúng nhất.
Sau khi Natasha , một đàn ông trung niên chải đầu bóng loáng tiến gần Dương Hạo, chào hỏi đưa một điếu Hoa T.ử qua.
“Người em, truyền thụ chút kinh nghiệm tán tỉnh gái ngoại quốc !”
Có thể đưa con học ở nhà trẻ quốc tế Thượng Phẩm, tự nhiên đều là kẻ tiền, tay còn một chiếc Rolex, trông cũng là kẻ thiếu tiền.
gã chỉ giao lưu với ngựa ngoại ở các nơi như câu lạc bộ hoặc quán bar, thú vị, dù cũng chỉ là gặp dịp thì chơi.
Cho nên, gã tò mò, Dương Hạo tán tỉnh Natasha thế nào.
Dương Hạo cũng rảnh rỗi, liền vui vẻ trò chuyện với ông vài câu, ngậm điếu t.h.u.ố.c lên miệng, ông lập tức châm t.h.u.ố.c cho .
Ông cũng châm cho điếu t.h.u.ố.c, tiếp đó quét mắt dấu son môi mặt Dương Hạo, hì hì hỏi: “Chú em, chắc ngủ qua nhỉ?”
“Ừm, trao đổi chiêu thức vài .” Chuyện cũng gì giấu, Dương Hạo thuận miệng đáp.
“Khá lắm!” Ông hâm mộ giơ ngón tay cái lên, mặt đầy hèn mọn hỏi: “Cảm giác thế nào!”
Phun một làn khói, Dương Hạo phun một chữ: “Nuột!”
“Chú em, tán tỉnh thế nào ? Truyền thụ chút kinh nghiệm thôi!”
Ông hứng thú, xem cũng là rảnh rỗi.
“Lúc cô việc ở một tiệm đàn piano, mua luôn một chiếc piano đắt nhất ở đó, hơn 3 triệu thôi!” Dương Hạo đáp thật.
“Ah…”
Ông lập tức giật .
Tuy cũng là kẻ tiền, nhưng kẻ tiền cũng chia đẳng cấp!
Hơn 3 triệu, gã cũng thấy lấy .
bảo gã lấy hơn 3 triệu để mua một chiếc piano, thì lắm!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-411-buc-vuong-duong-tong.html.]
Cho nên, ông chỉ một câu: Làm phiền !
“Dương tổng đích đưa Hề Hề học !”
Lúc , viện trưởng Khổng Thục Cầm , vị Dương tổng tiếp nhận nhà trẻ xong liền vung tay quản, khiến cho quyền lực của Khổng Thục Cầm lớn hơn nhiều.
Dưới cái của Khổng Thục Cầm, vị chủ mới tin tưởng , cho nên Khổng Thục Cầm cũng hảo cảm với Dương Hạo.
Dương Hạo khẽ gật đầu một cái: “Ừm, hôm nay rảnh rỗi!”
“Dương tổng, cần báo cáo tình hình kinh doanh của nhà trẻ ?”
“Không cần, tin tưởng năng lực của viện trưởng!”
Dương Hạo vội vã khoát tay, trong đám sản nghiệp của , nhà trẻ chỉ nhỏ bé đáng kể, cho nên cũng quan tâm lắm, mỗi tháng để tài vụ kiểm tra sổ sách là .
ngoài miệng thì vẫn tin tưởng năng lực của Khổng Thục Cầm, để vị cảm thấy trọng dụng và tin tưởng.
Lại hàn huyên vài câu, Khổng Thục Cầm liền việc.
Sau khi Khổng Thục Cầm , ông khiếp sợ hỏi: “Người em, hóa còn là chủ của nhà trẻ ?”
Dương Hạo gật đầu : “Con gái học nhà trẻ nha, nên mở một cái.’
Ah…
Ông ngẩn ngơ.
Trong đám bạn bè , gã cũng coi như tương đối thành tựu, nhưng lúc Dương Hạo bạo kích hai .
Bắt chuyện tâm sự vài câu, dĩ nhiên gặp một Bức Vương!
“Xin hỏi quý danh?”
Trong lòng yên lặng oán thầm, nhưng thực lực, quen nhiều ở cấp độ cũng chỗ .
“Không dám, Dương Hạo!”
“Ông chủ Dương, chào , là Tào Đức Hải, đây là danh của , chừng còn cơ hội hợp tác.”
Ông ha hả, đưa một tấm danh qua.
Dương Hạo nhận lấy lướt qua: Quản lý (giám đốc) quỹ ký gửi Long Hoa khu Giang Thành.
Quỹ ký gửi Long Hoa là công ty ủy thác quỹ trong top 3 cả nước, tiếng tăm trong tầm lớp đại gia.
“ mang danh , add wechat .”
Dương Hạo cảm thấy lẽ sẽ cần đến vị quản lý Tào , bởi vì quỹ ủy thác cực kỳ thích hợp để nuôi tình nhân, hoặc là để khoản tiền cho con cháu.
Tài chính riêng của đám NPC vẫn trong tài khoản của , cũng gần chục tỷ !
Hắn thể dùng tiền để thành lập một cái quỹ ký gửi cho đám NPC, tiếp đó các nàng thể nhận tiền hàng tháng từ quỹ, xem như là một loại an cơ bản.
“Vậy thì quá! Để quét!”
Tào Đức Hải tươi , lấy điện thoại quét mã QR của Dương Hạo.
Thứ năm.
Kỷ niệm ngày thành lập trường học viện tài chính và kinh tế Giang Thành đúng hẹn mà đến.
Dương Hạo là khách quý, chín rưỡi đến trường học cũ, phụ trách tiếp đãi chính là Vu Nhiễm Nhiễm.
phận của Vu Nhiễm Nhiễm bây giờ giống lúc , ngoại trừ giữ chức trong đoàn ủy , nàng còn đảm nhiệm chức hội trưởng ‘quỹ khuyến học Dương Hạo’.
Bởi vì quỹ ngân sách quản lý khoản tài chính to lớn là 200 triệu, cho nên địa vị của Vu Nhiễm Nhiễm cũng tăng mạnh, ngay cả hiệu trưởng Lý Kiến Quốc cũng nể mặt nàng mấy phần.