“Đại hội sẽ bắt đầu lúc 10 giờ, dự tính 12 sẽ kết thúc, nghi thức cử hành quỹ khuyến học sẽ tổ chức trong đại hội, đến lúc đó cần lên tiếng, em bản thảo , hoặc lên vài câu cũng .”
Gặp mặt xong, Vu Nhiễm Nhiễm liền đến công việc , tiếp đó đưa một bản thảo cho Dương Hạo.
“Lên sân thì thôi, em lên !”
Dương Hạo khoát tay, cũng mấy việc .
“Như ?”
Vu Nhiễm Nhiễm cảm thấy Dương Hạo bỏ 200 triệu, dù gì cũng cho .
“Không gì, em là phụ trách quỹ mà! Hơn nữa con vẫn luôn khiêm tốn.”
“A, !”
Nghe Dương Hạo , Vu Nhiễm Nhiễm cũng kiên trì nữa, dù lãnh đạo cũng là tôn trọng ý kiến của Dương Hạo.
Người , cô còn ép ?
Vu Nhiễm Nhiễm : “Tiếp đó, buổi chiều còn tiệc tối kỷ niệm 60 năm ngày thành lập trường, nếu rảnh thì cũng thể tham dự.”
“Có thể, hôm nay rảnh cả ngày.”
“Vậy thì …”
Hai trò chuyện về phía lễ đường.
Lúc , phía hai truyền đến tiếng bước chân dồn dập, tiếp đó là một giọng quen thuộc: “Cô Vu, tìm cô lâu .”
Dương Hạo vẫn còn nhớ chủ nhân của giọng , dù cũng mới gặp vài ngày , nếu gì bất ngờ, hẳn là tiến sĩ Đới Vân Phi .
Dương Hạo đầu lướt qua, quả nhiên là vị tiến sĩ , đối phương mặc một bộ âu phục phẳng phiu, trong tay còn ôm một bó hoa tươi.
“Cô Vu, tặng cô.”
Đới Vân Phi trực tiếp bỏ qua Dương Hạo, mà đưa hoa trong tay về phía Vu Nhiễm Nhiễm.
Trong nhận thức của vị tiến sĩ , loại ‘học thấp’ như Dương Hạo nên xuất hiện giữa và Vu Nhiễm Nhiễm.
“Thầy Đới, hoa thầy tặng khác ! , chúng thích hợp!”
Vu Nhiễm Nhiễm cau mày từ chối, lúc nàng rõ ràng , như vị tiến sĩ cảm thấy bản cực kỳ , theo gã thì Vu Nhiễm Nhiễm chỉ thận trọng và e dè mà thôi.
Phụ nữ nha, đều là như .
Cho nên tiến sĩ Đới nhà tiếc cúi đầu, chuẩn tỏ tình trong ngày kỷ niệm , kết quả hắt nước lạnh nữa.
Gã về phía Dương Hạo ở bên cạnh: “Cô Vu, chỗ nào bằng ?”
Đới Vân Phi cảm thấy trừ cái túi da tệ , thì các phương diện khác đều cùng một đẳng cấp với .
Mình chính là tiến sĩ nha!
“Thầy Đới, thầy cũng cần tự coi nhẹ ! Thật cũng thầy kém hơn , trái , là do thầy quá ưu tú, nên Nhiễm Nhiễm cảm thấy xứng với thầy!”
Dương Hạo cảm thấy loại như Đới Vân Phi đôi khi đáng yêu, liền mở miệng vài câu.
Kết quả Đới Vân Phi tin là thật, vẻ mặt thành thật : “Nhiễm Nhiễm, tuy chúng là con , nhưng pháp tắc của động vật cũng thích hợp dùng con chúng , tất cả động vật đều tâm lý hâm mộ kẻ mạnh, nhất là động vật giống cái, cho nên cô sai, cũng thể hiểu !”
“Cô cần tự ti, thật đấy!!”
Vu Nhiễm Nhiễm trực tiếp hết ý kiến, lúc nàng chỉ cảm thấy Đới Vân Phi chút tự cho là đúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-412-phap-tac-dong-vat.html.]
Bây giờ xem , dùng mấy từ như ‘tự cho là siêu phàm’ hoặc ‘tự cao tự đại’ thì phù hợp hơn.
Dương Hạo ở bên cạnh thì trực tiếp choáng váng, nhịn mà giơ ngón tay cái lên: Khá lắm!
Với trí thông minh , độc thì ai độc !
Có phụ nữ nào chịu nổi chứ!
“Xin , từ nhỏ tự ti, với áp lực quá lớn! Cho nên, cần dây dưa với , cảm ơn!”
Vu Nhiễm Nhiễm dứt khoát để vị tiến sĩ tiếp tục sống trong giấc mơ của .
Nói xong, nàng kéo tay Dương Hạo rời .
“Nhiễm Nhiễm, cô thật sự cần tự ti! thể bao dung cô. . .”
Sửng sốt giây lát, Đới Vân Phi bước nhanh đuổi theo.
Tuy nhiên, lúc cửa lễ đường nhiều , đại tiến sĩ là cần mặt mũi, thể quất quýt dây dưa với con gái nhà như thế , thế là chỉ thể thả chậm bước chân, vẻ bình tĩnh.
Chờ tiến lễ đường, gã bắt đầu tìm kiếm Vu Nhiễm Nhiễm, nhưng tìm thấy đối phương.
Lúc , đồng nghiệp thấy Đới Vân Phi, liền vẫy tay: “Thầy Đới, bên !”
Bởi vì đại hội sắp bắt đầu, Đới Vân Phi cũng chỉ thể xuống, nghĩ lát nữa tìm cơ hội tặng hoa.
Đồng nghiệp ha ha hỏi một câu: “Thầy Đới, chuẩn hoa tặng ai ?”
“A, là khác tặng !” Tiến sĩ Đới vẻ mặt thành thật trả lời.
Đồng nghiệp trêu chọc : “Thầy Đới là tình hình nha!”
Đới Vân Phi tiếp, gã tuy sĩ diện, nhưng am hiểu dối, chỉ giả bộ như thấy.
Lại chờ một lát, lễ đường thể chứa 3000 ngàn đầy .
Các lãnh đạo trường học lượt xuất hiện, xuống nơi bảng tên .
Đới Vân Phi vốn quá quan tâm tình hình phía , nhưng lúc đồng nghiệp chợt một câu: “A, cô Vu cũng phía ?”
Nghe thấy đồng nghiệp nhắc đến ‘cô Vu’, Đới Vân Phi lập tức lên , tiếp đó gã liền ngây ngẩn cả .
Bởi vì lúc chỉ Vu Nhiễm Nhiễm lên, mà tên ‘học thấp’ cũng lên .
Đồng thời đối phương chỉ lên , mà còn ở vị trí chính giữa, bên trái là bí thư, bên là hiệu trưởng, quả thực chính là trung tâm!
Đây là thế nào??
Đới Vân Phi tuy tự ngạo, nhưng vẫn hiểu đạo lý đối nhân xử thế cơ bản, hiệu trưởng và bí thư coi trọng như , phận tự nhiên tầm thường!
“Vị chính là Dương tổng ném 200 triệu cho trường chúng , ngờ trẻ tuổi như .”
Khi Đới Vân Phi đang mờ mịt, đồng nghiệp bên cạnh cảm khái một câu.
Thật chuyện cựu sinh viên ưu tú ném 200 triệu cho trường học truyền khắp trường học, Đới Vân Phi cũng đến việc , nhưng gã xưa nay đều để ý đến chuyện bên ngoài, cho nên cũng quá quan tâm.
“Anh ném 200 triệu cho trường học??”
Đới Vân Phi mặt mũi tràn đầy khiếp sợ Dương Hạo đang phía , Vu Nhiễm Nhiễm cách Dương Hạo hai vị trí.
Bỗng nhiên gã hiểu vì bại bởi đối phương!
Đây chính là biểu hiện trực quan nhất của pháp tắc động vật!
Giữa một vị giảng viên nghèo và một vị xí nghiệp gia thành công, Vu Nhiễm Nhiễm lựa chọn kẻ mạnh hơn!